
Tác giả: Tư Hạ
Thể loại
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
Hắn là một bác sĩ ngoại khoa ưu tú của bệnh viện số 1 Bắc Kinh, nhưng cũng là một kẻ lười biếng khét tiếng trong Tam giới. Tiên đế muốn hắn quản lý Thiên điều, Minh vương muốn hắn chỉnh đốn Luân hồi, còn hắn chỉ muốn tan ca về nhà ngủ bù. Nghiêm Tư Viễn – 20 tuổi, cao 1m88, đẹp trai đến mức y tá trong viện lén gọi là 'soái ca cấm dục' – có một bí mật: hắn là Thần Quân cuối cùng còn sống sót sau Đại Tai Họa Thiên Đạo, nhưng đã chọn cách ẩn mình dưới lớp vỏ người phàm.
Tật xấu duy nhất của hắn là thức khuya, không phải vì nghiên cứu y học, mà vì mỗi đêm phải xử lý hàng đống công văn từ ba mươi sáu Thiên giới gửi xuống, trong khi cố gắng không để ai phát hiện ra thân phận thật sự. Một ngày nọ, bệnh viện tiếp nhận một ca cấp cứu kỳ lạ: một cô gái trẻ hôn mê sâu, trên cổ tay có vết bớt hình hoa Bỉ Ngạn đỏ như máu. Cô gái ấy tên là Mạc Cửu – một kẻ mà ngay cả Diêm Vương cũng phải gọi bằng 'cô chủ', một tồn tại đã bị xóa sổ khỏi Tam giới từ ba trăm năm trước.
Sự xuất hiện của nàng kéo theo một chuỗi sát kiếp nhắm vào chính Nghiêm Tư Viễn, và còn kinh khủng hơn: mỗi lần hắn cứu sống một bệnh nhân, lại có một người vô tội trong thành phố đột tử, như thể Luân hồi đang đòi lại món nợ mà hắn đã can thiệp. Cuộc điều tra đưa hắn đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: Mạc Cửu chính là 'kiếp tình' mà hắn đã tự tay cắt đứt ba trăm năm trước để bảo vệ nàng khỏi chính mình.
Và giờ đây, khi nàng sống lại, Thiên đạo cũng bắt đầu sụp đổ theo một cách không ai ngờ tới – bởi vì lời nguyền năm xưa không phải là 'nếu yêu nhau', mà là 'nếu quên nhau'. Nghiêm Tư Viễn bị kẹt giữa hai lựa chọn: hoặc giết chết Mạc Cửu một lần nữa để giữ cân bằng Tam giới, hoặc để mặc thế gian diệt vong vì một tình yêu mà cả hai đều không còn nhớ rõ. Nhưng điều khiến hắn thực sự sợ hãi không phải là cái chết – mà là ánh mắt của Mạc Cửu khi tỉnh dậy, nhìn hắn như một người xa lạ, rồi hỏi: 'Xin lỗi, chúng ta... từng quen nhau sao?'
Câu chuyện mở ra với lời hứa hẹn đầy đau thương: Mỗi lần Nghiêm Tư Viễn cứu một mạng người bằng y thuật phàm trần, hắn lại mất đi một mảnh ký ức về kiếp trước – và mỗi lần Mạc Cửu chết đi rồi sống lại, nàng lại nhớ thêm một điều mà cả hai đã từng thề sẽ không bao giờ quên.