Chương 2/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
4:30 sáng. Phòng trực khoa Ngoại chìm trong thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt của đèn huỳnh quang. Nghiêm Tư Viễn cởi áo blouse, vứt lên lưng ghế. Vệt đỏ từ đầu ngón tay giờ đã lan đến cổ tay, ngoằn ngoèo như sợi tơ bị ai đó dí lửa đốt dở rồi bỏ mặc. Hắn nhìn nó. Không cần tra cứu gì thêm — hắn biết đó là Tơ Hồng Nguyền. Phong ấn ký ức do chính tay hắn tạo ra ba trăm năm trước, giờ bị kích hoạt ngược. Mỗi lần Mạc Cửu chạm vào nhận thức của hắn, sợi tơ siết chặt thêm một vòng.
Điện thoại trong túi áo blouse đổ chuông.
Nghiêm Tư Viễn không vội bắt máy. Hắn rót một cốc nước lạnh, uống cạn, rồi mới ấn nút nghe. Đầu dây bên kia im lặng hai giây — rồi giọng Minh Vương vang lên, không chào hỏi, không xưng danh:
“Thần Quân, cô chủ đã tỉnh. Ngài định diễn kịch đến bao giờ?”
Tay Nghiêm Tư Viễn siết chặt cốc nước.
“Ba người vừa đột tử trên đường Tam Hoàn lúc 3:00 sáng. Tài xế taxi, một nữ sinh viên, và một lão già ngồi ghế đá công viên. Nhân viên cấp cứu ghi nhận thời gian tử vong trùng khớp với thời điểm ngài cứu sống bệnh nhân ngừng tim trong ca cấp cứu tối qua.”
Minh Vương cười khẽ trong điện thoại. Tiếng cười khô khốc, như gió lùa qua khe cửa hẹp:
“Ngài có muốn biết ba người vừa chết đã thấy gì trước khi tim ngừng đập không?”
Nghiêm Tư Viễn không đáp.
“Một cánh đồng hoa Bỉ Ngạn. Toàn bộ đều đỏ — trừ một bông màu trắng đang nở ngược.”
Đầu dây bên kia ngắt kết nối.
Nghiêm Tư Viễn đặt điện thoại xuống bàn. Ngón tay hắn lướt mở ứng dụng camera an ninh của bệnh viện, tìm đoạn ghi hình phòng cấp cứu. Màn hình nhảy số, tua ngược về 2:17 sáng.
Trắng xóa.
Toàn bộ đoạn ghi hình từ lúc hắn bước vào phòng đến khi bước ra chỉ là một màn trắng xóa, thỉnh thoảng lốm đốm nhiễu như tuyết truyền hình cũ. Camera không hỏng — nó vẫn ghi hình bình thường trước và sau khoảnh khắc đó. Chỉ riêng thời điểm hắn ở trong phòng với Mạc Cửu là bị xóa sạch. Không phải do con người can thiệp. Linh lực của nàng — hoặc của chính hắn — đã tự động bôi đen mọi bằng chứng.
Hắn tắt điện thoại, ngồi xuống mép giường trực. Cởi cúc tay áo sơ mi, xắn lên đến khuỷu. Vệt Tơ Hồng Nguyền giờ đã siết thành những vòng tròn đồng tâm quanh cổ tay, mỗi vòng mảnh như sợi chỉ, đỏ như máu pha loãng. Nếu siết thêm ba vòng nữa, phong ấn sẽ khóa ngược hoàn toàn — và hắn sẽ quên sạch mọi thứ liên quan đến nàng thêm một lần nữa.
---
7:00 sáng.
Nghiêm Tư Viễn đứng trước cửa phòng bệnh 304.
Áo blouse trắng tinh, ống nghe đeo ngay ngắn trên cổ, bảng tên cài chỉnh tề trước túi áo. Hắn đẩy cửa bước vào với khuôn mặt bác sĩ chuyên nghiệp — không hơn, không kém.
Mạc Cửu nằm trên giường, mắt nhắm. Mái tóc đen xõa trên gối trắng, da mặt tái nhợt sau một đêm truyền dịch. Vết bớt trên cổ tay phải đã lan dài thêm một đốt, cánh hoa Bỉ Ngạn vươn ra như vừa nở thêm một lớp. Nàng vẫn thở đều, nhưng nhịp tim trên máy monitor nhảy nhanh hơn một chút khi hắn bước vào.
Nghiêm Tư Viễn cầm bệnh án lên, giọng đều đều:
“Huyết áp ổn định. Chỉ số men tim bình thường. Cô có thấy đau đầu hay chóng mặt không?”
Không trả lời.
Hắn đặt bệnh án xuống, quay người định rời đi.
Ngón tay nàng nắm lấy vạt áo blouse của hắn.
Chính xác vị trí vết máu khô từ ca mổ đêm qua — chỗ vạt áo bên hông trái, nơi một tia máu bắn vào khi hắn đứng quá gần bàn mổ. Hắn chưa kịp thay áo mới.
“Bác sĩ…”
Giọng nàng yếu ớt, khô khốc. Mắt vẫn nhắm.
“Quần áo anh có mùi gỗ trầm. Và máu. Rất nhiều máu cũ.”
Nghiêm Tư Viễn đứng im.
“Tôi… nhớ mùi này.”
Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay nàng ra khỏi vạt áo. Động tác chuyên nghiệp, dứt khoát — như gỡ tay một bệnh nhân đang mê sảng. Nhưng khi ngón út của nàng rời khỏi vải áo, vết Tơ Hồng Nguyền trên cổ tay hắn siết chặt thêm một vòng. Cơn đau chạy dọc từ cổ tay lên đến khuỷu tay, buốt như kim châm vào tủy xương.
Hắn không kêu lên.
Ra đến hành lang, hắn rút điện thoại, bấm số khoa Cách ly:
“Chuyển bệnh nhân phòng 304 sang khu—”
Hắn dừng lại.
Cái tên vừa buột ra khỏi miệng trước khi hắn kịp kiểm soát. Không phải “nữ bệnh nhân không giấy tờ”, không phải “ca cấp cứu từ đồn Tây Đan”. Mà là một cái tên cụ thể — cái tên lẽ ra không nên tồn tại trong bất kỳ hồ sơ bệnh án nào.
“Chuyển bệnh nhân Mạc Cửu—”
Đầu dây bên kia im lặng: “Bác sĩ Nghiêm? Bệnh nhân nào ạ?”
Hắn cúp máy.
Trên cổ tay, vết Tơ Hồng Nguyền siết chặt thêm vòng thứ hai trong ngày. Đầu ngón tay hắn run lên — không phải vì đau, mà vì hắn nhận ra mình vừa gọi tên nàng. Cơ chế phong ấn bị kích hoạt ngược nghĩa là mỗi lần hắn nhớ ra một điều, nó sẽ xóa đi một điều khác. Hắn vừa nhớ ra tên nàng — vậy thứ bị xóa là gì?
Hắn không dám nghĩ tiếp.
---
8:15 sáng. Phòng giám sát an ninh.
Nghiêm Tư Viễn đứng trước dàn màn hình, tua lại đoạn ghi hình từ camera hành lang lúc 2:19 sáng — thời điểm hắn bước ra khỏi phòng cấp cứu. Hình ảnh hiện lên rõ nét: hắn bước ra, đóng cửa, cúi nhìn bàn tay đang rỉ máu. Những giọt máu rơi xuống sàn, loang ra thành hình những cánh hoa Bỉ Ngạn li ti.
Nhưng điểm kỳ lạ không nằm ở những giọt máu.
Điểm kỳ lạ nằm ở chỗ — trên màn hình, những giọt máu vẫn đang tiếp tục lan ra. Không phải trong quá khứ. Mà là ngay lúc này. Hình ảnh ghi hình từ 2:19 sáng đang tiếp tục thay đổi trước mắt hắn — như thể thời gian trong đoạn ghi hình đó vẫn đang trôi, như thể máu của hắn rơi trên sàn bệnh viện vẫn còn sống, vẫn đang chảy, vẫn đang nở hoa.
Hắn tắt màn hình.
Điện thoại trong túi rung lên lần nữa. Nhưng lần này không phải đầu số 0000, cũng không phải của Minh Vương.
Mười bảy cuộc gọi nhỡ từ số bàn nhà hắn.
Nghiêm Tư Viễn bấm gọi lại.
Giọng mẹ vang lên sau hồi chuông đầu tiên — bình thản đến rợn người, như thể bà đã ngồi chờ cuộc gọi này từ rất lâu:
“Tư Viễn, mẹ biết con vừa gặp lại nàng.”
Hắn không đáp.
“Tay con đang chảy máu đúng không?”
Im lặng.
“Đừng để nàng chạm vào con thêm lần nào.” Giọng bà Nghiêm chậm rãi, rành rọt từng chữ. “Nếu không, đêm nay nàng sẽ tan biến ngay trong chính phòng bệnh đó.”
Bà ngắt máy.
Nghiêm Tư Viễn đứng im trong phòng giám sát tối om, xung quanh là hàng chục màn hình đang chiếu trực tiếp các góc khuất của bệnh viện. Trên màn hình số bảy — camera phòng bệnh 304 — Mạc Cửu đã mở mắt. Nàng ngồi dậy, từ từ quay đầu về phía ống kính camera gắn trên góc tường.
Rồi nàng nhìn thẳng vào nó.
Như thể biết hắn đang nhìn.
Nghiêm Tư Viễn cúi xuống nhìn bàn tay mình. Máu đã ngừng chảy, nhưng những cánh hoa Bỉ Ngạn li ti giờ đã ăn sâu vào da thịt — không còn là chất lỏng rỉ ra từ vết thương nữa, mà đã thành hình xăm vĩnh viễn, đỏ thẫm, chìm dưới lớp biểu bì như những đường gân máu bị nhuộm màu.
Hắn nắm chặt tay lại.
Những cánh hoa trên mu bàn tay nhăn theo nếp da, rồi lại giãn ra khi hắn thả lỏng — như thể chúng đang thở. Như thể chúng đang sống.
Ngoài cửa sổ phòng giám sát, bầu trời Bắc Kinh buổi sáng đột ngột tối sầm trong một giây — nhanh đến mức nếu ai đang chớp mắt sẽ không kịp nhận ra. Rồi trở lại bình thường.
Nhưng trên đường phố bên dưới, tất cả đèn giao thông đồng loạt chuyển sang màu đỏ.
Không phải đèn đỏ dừng xe.
Mà là một thứ đỏ thẫm hơn — đỏ như máu, đỏ như những cánh hoa Bỉ Ngạn đang nở rộ trên bàn tay của vị thần duy nhất còn sót lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện