Chương 12/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
Sáu tháng. Mạc Cửu dừng lại trước cửa thang máy bệnh viện, hít một hơi sâu đến mức lồng ngực căng cứng. Mùi cồn sát trùng quen thuộc xộc vào mũi, nhưng lần này nàng không nằm trên băng ca. Áo blouse trắng tinh còn nguyên nếp gấp, trên túi áo thêu dòng chữ "Sinh viên thực tập – Mạc Cửu".
Tay trái siết chặt quai cặp, tay phải vô thức xoay xoay chiếc vòng bạc nơi cổ tay. Bên dưới lớp bạc, vết sẹo mờ hình hoa Bỉ Ngạn đã lặn chỉ còn như một vệt son phai. Nhưng trên mu bàn tay, một vết bớt mới trắng tinh, hình bông hoa còn e ấp, chưa nở hẳn. Nàng nhìn nó, rồi ngước lên.
Khoa Ngoại. Tầng ba.
Nàng chọn học y không phải để cứu người. Nàng chỉ muốn hiểu tại sao hắn từng thức trắng bảy mươi hai giờ để mổ ruột thừa, tại sao bàn tay ấy sẵn sàng rạch dao lên da thịt người lạ, tại sao mỗi ca phẫu thuật thành công lại khiến hắn quên đi một mảnh ký ức về nàng. Nàng muốn đứng vào vị trí của hắn — dù chỉ một lần.
Thang máy mở ra. Nàng bước vào, ấn nút số ba. Tim đập mạnh đến mức nàng tưởng mọi người trong thang đều nghe thấy.
— Cháu là sinh viên mới à? — Một y tá lớn tuổi đứng cạnh mỉm cười. — Khoa Ngoại hả? Chúc mừng nhé, bác sĩ hướng dẫn của cháu là Nghiêm Tư Viễn — đẹp trai nhất viện, nhưng lười thì cũng nhất viện luôn.
Mạc Cửu không đáp. Nàng chỉ khẽ gật, môi mím chặt. Cổ họng nghẹn ứ. Ba chữ "Nghiêm Tư Viễn" vừa thốt ra, như một mũi kim đâm thẳng vào giữa ngực nàng.
Cửa thang máy mở. Nàng bước ra hành lang, giày đế mềm lặng lẽ trên sàn đá cẩm thạch. Hành lang dài hun hút, ánh đèn neon trắng toát. Mùi bệnh viện — gỗ trầm, máu, và một thứ gì đó lạnh lẽo — tất cả trộn vào nhau.
Quầy lễ tân đặt ngay trước cửa phòng trực. Nàng thấy hắn.
Nghiêm Tư Viễn đang cúi người, khuỷu tay chống lên mặt quầy, một tay cầm tập hồ sơ dày cộp, tay kia đỡ trán. Mái tóc đen hơi rối, vài sợi vương trên trán. Áo blouse trắng, nhưng cổ áo hơi nhăn — dấu hiệu của một đêm trực dài. Hắn không ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân, chỉ lật hồ sơ, giọng đều đều:
— Phiền chị chờ một lát, tôi đang kiểm tra...
Rồi hắn ngước lên.
Ánh mắt chạm nhau. Đồng tử nàng co rút. Hắn vẫn thế — sống mũi cao, cằm hơi nhọn, đôi mắt đen sâu hun hút. Nhưng ánh nhìn ấy hoàn toàn xa lạ. Không chút gợn sóng.
Mạc Cửu đứng im. Cả thế giới như lặng đi trong một nhịp thở.
— Xin lỗi... — Hắn chớp mắt, hơi nghiêng đầu, một nụ cười nhạt nhẽo nơi khóe môi. — Chúng ta... từng quen nhau sao?
Giọng hắn vẫn trầm, vẫn ấm, vẫn là cái cách hắn hỏi bệnh nhân mỗi sáng. Nhưng câu hỏi ấy như một nhát cắt. Mạc Cửu cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh buốt. Nàng không trả lời. Nàng chỉ lặng lẽ tháo chiếc cặp, rút từ trong túi ra một bông hoa Bỉ Ngạn trắng ép khô, đặt lên mặt quầy, trước tập hồ sơ của hắn.
Bông hoa trắng muốt, cánh mỏng như lụa, vẫn còn nguyên hình dáng sau sáu tháng nàng giữ trong cuốn sổ tay.
Hắn nhìn bông hoa. Ngón tay đang lật hồ sơ bỗng khựng lại. Đồng tử hắn co rút — một phần nghìn giây, gần như không thể nhận ra. Nhưng Mạc Cửu thấy. Trái tim nàng thắt lại.
Hắn không nhớ. Nhưng cơ thể hắn thì có.
Tay hắn run lên — một cơn run rất nhẹ, như thể từng thớ cơ đang cố nhớ điều gì đó mà lý trí không chạm tới. Hắn cầm bông hoa lên, lật mặt sau. Dòng chữ viết tay đã phai mờ, nhưng vẫn còn đọc được:
"Dù có quên, anh vẫn sẽ tìm thấy em."
Hắn đọc. Rồi đọc lại. Lông mày hơi cau lại, như đang cố ghép một mảnh vỡ không khớp vào bất kỳ ký ức nào. Nhưng không có gì. Chỉ có một khoảng trống mênh mông, và một cơn đau vô cớ đang dâng lên từ lồng ngực.
— Tôi... — Giọng hắn lạc đi. Một giọt nước mắt lăn xuống má, hoàn toàn nằm ngoài kiểm soát. Hắn đưa tay quệt vội, sững sờ nhìn đầu ngón tay ướt. — Xin lỗi... tôi không biết tại sao...
Hắn ngước lên nhìn nàng, mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc:
— Tôi không nhớ gì cả. Nhưng trái tim tôi... đau quá. Hình như... tôi đã chờ ai đó rất lâu.
Mạc Cửu cắn chặt môi. Nàng muốn ôm lấy hắn, muốn hét lên rằng "Em đây, em là Mạc Cửu, người đã chết vì anh ba trăm năm, người đã sống lại vì anh, người đã nhìn anh biến mất trong kết giới". Nhưng nàng không làm thế. Nàng chỉ đứng im, để mặc nước mắt lăn dài trên má, và nhìn hắn — ánh mắt của kẻ còn nhớ, nhìn kẻ đã quên.
— Tay cô... — Hắn đột nhiên nhìn xuống cổ tay nàng. Chiếc vòng bạc vừa rơi ra từ lúc nào, để lộ vết bớt trắng. — Có một bông hoa... vừa xuất hiện.
Mạc Cửu cúi nhìn. Vết bớt trắng trên mu bàn tay nàng giờ đã rõ hơn — từng cánh hoa đang từ từ nở ra, như thể một sinh mệnh nhỏ bé vừa thức giấc. Nàng không chần chừ nữa. Nàng nắm lấy tay hắn — bàn tay đã từng đâm kiếm vào ngực nàng, bàn tay đã từng siết chặt đến chảy máu, bàn tay đã từng chạm vào nàng và khiến cả thành phố rung chuyển.
Lần này, khi hai bàn tay chạm nhau, không có tòa nhà nào sụp đổ.
Dưới lòng bàn tay hắn, bông hoa trắng trên mu bàn tay nàng từ từ nở rộ — từng cánh xòe ra, trắng muốt, mềm mại. Và cùng lúc đó, trên mu bàn tay hắn, một vết bớt trắng tương tự bắt đầu hiện lên — như hai mảnh ghép vỡ tìm thấy nhau.
Hắn nhìn xuống tay mình, đồng tử giãn ra. Hơi thở hắn đông cứng trong lồng ngực.
— Đây là...
— Không sao. — Mạc Cửu thì thầm, giọng ấm và chắc như một lời thề. Nàng vẫn nắm tay hắn, không buông. — Lần này, để em nhắc anh nhớ. Bắt đầu từ bông hoa này — nó vừa nở, nghĩa là anh vừa tìm thấy em. Một lần nữa.
Hắn nhìn nàng. Rồi nhìn bông hoa trên tay mình. Trái tim hắn đập nhanh hơn — không phải vì nhớ, mà vì một điều gì đó sâu hơn ký ức. Một điều gì đó đã ngủ yên ba trăm năm, vừa cựa mình thức giấc.
— Tôi... — Hắn lắp bắp. — Tôi có cảm giác mình vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ rất dài. Và người đầu tiên tôi muốn gặp... là cô.
Mạc Cửu không trả lời. Nàng chỉ mỉm cười — lần đầu tiên sau sáu tháng, một nụ cười trọn vẹn. Nước mắt vẫn lăn, nhưng trên môi nàng, ánh nắng ban mai ngoài cửa sổ như vừa vỡ òa.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân vọng lại. Một y tá trẻ đi ngang, liếc nhìn hai người đang đứng đối diện nhau trước quầy, tay vẫn nắm chặt. Chị ta nhướn mày, định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi — vì thấy ánh mắt của người đàn ông vốn nổi tiếng lạnh lùng nhất khoa, giờ đây đang đỏ hoe.
— Bác sĩ Nghiêm... có cần tôi gọi...
— Không cần. — Hắn lắc đầu, giọng vẫn khàn. Nhưng tay hắn không buông tay nàng. Hắn cúi xuống, nhìn thật lâu vào bông hoa trắng trên mu bàn tay mình, rồi thì thầm, như tự nói với chính mình:
— Tôi không biết cô là ai. Nhưng tôi biết... tôi đã chờ cuộc gặp này từ rất lâu rồi.
Gó thổi qua hành lang, mang theo mùi hoa ngân hạnh ngoài sân bệnh viện. Trên quầy lễ tân, bông hoa Bỉ Ngạn trắng ép khô vẫn nằm đó, cánh hoa khẽ rung lên trong luồng gió — như một nhịp tim vừa trở lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện