Chương 11/12 · Lười Biếng Thành Tiên, Đa Tình Thành Kiếp
Tác giả: Tư Hạ
Mạc Cửu không nhớ mình đã ngã xuống sàn từ lúc nào. Đầu gối va vào gạch men lạnh buốt, nhưng cơn đau duy nhất nàng cảm thấy là ở ngực — một khoảng trống đen ngòm vừa mở ra, nuốt chửng hết thảy.
Kết giới đã tan. Căn phòng trống rỗng. Không còn Nghiêm Tư Viễn, không còn Nghiêm Thần. Chỉ còn mùi gỗ trầm quen thuộc lẫn trong mùi máu tươi, và trên nền gạch trắng — một bông hoa Bỉ Ngạn trắng tinh khôi.
Nó nằm đó, đơn độc, như thể chưa từng có ai chạm vào. Nhưng quanh nó là những vệt máu văng ra từ tay nàng lúc đập vào kết giới. Máu đã thấm vào gạch, và một giọt đang chảy dọc theo ngón tay nàng, rơi xuống.
Tách.
Giọt máu chạm vào cánh hoa trắng — và nơi nó chạm, cánh hoa đột ngột chuyển sang màu đỏ tươi. Mạc Cửu sững người. Đôi mắt nàng mở to, nhìn chằm chằm vào bông hoa. Từng cánh, từng cánh đang đỏ rực lên như lửa, lan từ ngoài vào trong. Rồi trong lòng bông hoa, một đốm sáng li ti bắt đầu nhấp nháy — chậm rãi, đều đặn, như một nhịp tim.
Nàng vội vã nhặt bông hoa lên. Cành hoa gai nhọn đâm vào lòng bàn tay, máu rỉ ra, nhưng lần này không có ai chết thay nàng. Lời nguyền đã biến mất cùng Thiên Đạo.
Nhưng hắn cũng đã biến mất.
Nàng siết chặt cành hoa, gai đâm sâu hơn, máu thấm ướt cả bàn tay. Nước mắt rơi lã chã. “Tư Viễn…” Nàng thì thầm, giọng khàn đặc. “Anh đã hứa…”
Ba trăm năm trước, dưới gốc ngân hạnh ở Thiên giới, hắn đã nắm tay nàng và nói: “Nếu sống sót sau Đại Tai Họa, anh sẽ tặng em bông hoa này. Bỉ Ngạn trắng — loài hoa không có ở cõi chết. Nó sẽ nở vì em.”
Khi ấy nàng cười, hỏi hắn có phải đang bịa chuyện không. Hắn chỉ nhìn nàng, không đáp. Nhưng ánh mắt ấy — nàng nhớ rõ. Nó giống hệt ánh mắt hắn vừa nhìn nàng lần cuối, trước khi bước vào cột sáng. Mệt mỏi, dịu dàng, và đau đớn cùng một lúc.
“Anh biết.”
Hắn biết mình sẽ biến mất. Hắn biết ba trăm năm chờ đợi chỉ để có khoảnh khắc này. Và hắn vẫn mỉm cười.
Trong kết giới, cuộc chiến không phải bằng vũ khí — mà bằng chính linh hồn. Nàng đã nhìn thấy tất cả qua lớp màng sáng đen. Mỗi đòn Nghiêm Tư Viễn tung ra là một mảnh ký ức bị xé toạc khỏi cơ thể, bay lơ lửng trong không khí như những mảnh thủy tinh vỡ. Nàng thấy cảnh hai người lần đầu gặp nhau trên cầu Vong Xuyên. Thấy những đêm hắn lén đến Thiên giới, ngồi bên nàng dưới gốc ngân hạnh già. Thấy khoảnh khắc hắn cầm kiếm đâm vào ngực nàng — và nước mắt hắn nóng bỏng rơi trên mặt nàng, còn nóng hơn cả máu.
Mỗi vết thương Nghiêm Thần chịu là một phần linh hồn gã tan biến. Nhưng gã không hét, không vùng vẫy — gã chỉ cười.
“Đệ có biết tại sao ta tạo ra Mạc Cửu không?” Giọng Nghiêm Thần vang lên trong kết giới, nhẹ nhàng như đang trò chuyện. “Không phải để thử nghiệm. Mà là để đệ có một lối thoát. Nếu đệ yêu nàng đủ nhiều, lời nguyền sẽ tự phá bỏ — và ta sẽ được giải thoát khỏi việc làm Thiên Đạo.”
Gã dừng một nhịp, rồi cười khẽ. “Nhưng đệ… đệ lại quên nàng. Hết lần này đến lần khác. Chính đệ đã kéo dài trò chơi này ba trăm năm.”
Mạc Cửu đứng ngoài kết giới, hai tay áp vào vách sáng vô hình, nước mắt lăn dài. Nàng thấy Nghiêm Tư Viễn yếu dần, máu từ khóe miệng chảy dài, nhưng hắn không dừng. Nàng hét lên: “Tư Viễn! Đừng!”
Hắn quay lại, nhìn nàng lần cuối. “Xin lỗi vì đã quên em. Nhưng anh chưa từng ngừng yêu em — dù trong bất kỳ kiếp sống nào.”
Rồi cơ thể hắn bùng lên thành cột sáng trắng, bao phủ lấy Nghiêm Thần. Cả hai cùng biến mất.
Và giờ đây, trong căn phòng trống rỗng, chỉ còn bông hoa trắng trên tay nàng. Nhịp tim trong lòng hoa vẫn đập, chậm rãi, đều đặn. Mạc Cửu áp bông hoa vào ngực mình. Nàng cảm thấy hơi ấm — không phải từ cơ thể, mà từ một thứ gì đó sâu hơn, như một linh hồn vừa chạm vào linh hồn khác.
“Anh vẫn ở đây…” Nàng thì thầm.
Bỗng, một cánh hoa Bỉ Ngạn trắng rơi xuống từ hư không, đáp vào lòng bàn tay đẫm máu của nàng. Rồi cánh thứ ba. Cánh thứ tư. Chúng rơi như tuyết — nhưng chỉ rơi đúng vào tay nàng. Và mỗi cánh hoa chạm vào da, vết bớt hoa Bỉ Ngạn trên tay nàng lại lùi đi một đốt — như thể thời gian đang quay ngược.
Mạc Cửu ngước lên. Trần nhà không còn là trần bệnh viện nữa. Nàng thấy bầu trời đêm — những vì sao nhấp nháy, và xa xa là ánh đèn thành phố vẫn sáng. Nhưng giữa bầu trời ấy, một cánh đồng hoa Bỉ Ngạn đang nở rộ, đỏ rực một góc trời. Và giữa cánh đồng đỏ ấy, có một bông hoa trắng duy nhất — đang nở về phía nàng.
Nàng đứng dậy, bước ra cửa sổ. Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi gỗ trầm. Và trong tiếng gió, nàng nghe thấy một câu thì thầm, rất khẽ, như từ rất xa:
“Chưa bao giờ rời đi.”
Mạc Cửu nhắm mắt. Nước mắt lăn dài, nhưng lần này — không phải vì đau đớn. Nàng siết chặt bông hoa trong tay, nhịp tim vẫn đập, đều đặn. Và nàng biết, dù hắn đã biến mất khỏi Tam giới, dù linh hồn hắn bị nhốt trong chính anh trai mình — thì hắn vẫn ở đây, trong bông hoa này, trong từng cánh hoa đang rơi.
Nàng mở mắt, nhìn xuống tay mình. Vết bớt đã lùi đến cổ tay, chỉ còn một vệt mờ như sẹo. Nhưng trên mu bàn tay, một vết bớt mới bắt đầu hiện lên — trắng tinh, như bông hoa vừa nở.
Nàng chạm nhẹ vào nó. Hơi ấm lại tràn về. Và nàng hiểu — lời nguyền đã biến mất, nhưng hắn đã để lại một phần linh hồn mình trong nàng. Một lời hứa mới.
“Lần này,” nàng thì thầm, “em sẽ không để anh chờ lâu nữa.”
Gió lại thổi, những cánh hoa trắng vẫn rơi. Và trong bệnh viện, tất cả bệnh nhân vừa tỉnh dậy sau cơn hôn mê đồng loạt ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ — như thể họ cũng vừa nghe thấy điều gì đó. Nhưng không ai nói gì. Họ chỉ im lặng, và trên môi họ nở những nụ cười nhẹ nhõm.
Ở sân thượng bệnh viện, gió vẫn thổi. Và trong tiếng gió, nếu ai đủ yên lặng, sẽ nghe thấy một lời thì thầm khác — lần này rõ hơn, như từ ngay bên tai:
“Anh đợi em.”
Mạc Cửu bật khóc. Nhưng nụ cười trên môi nàng còn rạng rỡ hơn cả ánh trăng đêm ấy.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện