Chương 3/10 · Mật mã cuối cùng: Ngày đầu vào Thanh Hoa tôi trở thành nghi phạm
Tác giả: Em Sâu
Tòa nhà cũ khu Đông im lìm như một nấm mồ khổng lồ trong màn sương đêm. Tôi siết chặt chiếc USB trong lòng bàn tay đến mức các cạnh nhựa in hằn lên da, bước qua cánh cửa sắt hoen gỉ đã bị cạy từ bao giờ. Mùi ẩm mốc trộn lẫn với bụi tro phả thẳng vào mặt, như thể cả tòa nhà đang thở ra hơi thở của quá khứ. Không một ánh sáng. Chỉ có tiếng giày tôi gõ lên nền bê tông nứt vỡ, mỗi bước chân nghe như tiếng thì thầm trong bóng tối.
Đây từng là phòng thí nghiệm của thầy Hứa Cảnh Thâm.
Nơi đã bị bỏ hoang sau vụ cháy sáu năm trước. Tôi đã từng tưởng tượng vô số lần cảnh mình quay lại đây, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó sẽ lạnh lẽo và hoang tàn đến thế. Những mảng tường ám khói đen sì, những khung cửa sổ vỡ nát để gió luồn qua hun hút. Tôi rọi đèn pin, vệt sáng quét qua từng góc tối, tìm manh mối từ đoạn mã ẩn trong email nặc danh — thứ đã kéo tôi đến đây đêm nay.
Trên bức tường phía đông, ánh đèn dừng lại ở một viên gạch hơi nhô ra khỏi mặt phẳng. Không phải ngẫu nhiên. Tôi tiến lại gần, tim bắt đầu đập mạnh dù cố giữ hơi thở đều. Bàn tay run nhẹ khi gõ theo trình tự đã khắc sâu trong ký ức: ba lần nhanh, một lần chậm. Cứ như một mật mã thầy đã dạy tôi từ thời thơ bé. Bức tường lặng lẽ lùi vào, để lộ một khoang nhỏ tối om.
Trong khoang, một máy chủ cũ phủ đầy bụi thời gian.
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Thầy đã giấu nó ở đây. Và kẻ gửi email — kẻ đã biết về nó — chắc chắn không phải là bạn. Tôi cắm USB chứa mã giải khóa vào cổng, màn hình bật lên một giao diện dòng lệnh đơn sơ. Yêu cầu mật khẩu. Không phải một chuỗi ký tự bình thường, mà là một bài toán. Một bài toán nhỏ thầy từng dùng để kiểm tra tôi vào ngày đầu tiên năm mười ba tuổi, khi thầy nói tôi có một tư duy hiếm gặp.
Tôi mỉm cười cay đắng, nước mắt chực trào.
Ngón tay nhập đáp án gần như theo bản năng. Hệ thống mở ra.
Dữ liệu hiện lên cuồn cuộn như một dòng sông ký ức. Nhật ký nghiên cứu về Dự án Thiên Cơ — không phải phiên bản đã được công bố, mà là nguyên mẫu thực sự: một hệ thống AI có khả năng thao túng và giả lập dữ liệu ở quy mô lớn. Thầy đã ghi chú chi tiết về tiềm năng của nó, và cả những cảnh báo đỏ: nếu rơi vào tay kẻ xấu, nó có thể xóa sạch sự thật, dựng nên bất kỳ bằng chứng giả nào. Rồi đến những tin nhắn đe dọa từ Lạc Khải Minh. Từng dòng chữ sắc lạnh hiện ra: "Hợp tác hoặc biến mất." "Ông không có lựa chọn đâu, Hứa Cảnh Thâm." Tôi nghiến chặt răng đến mức cảm nhận được vị mằn mặn của máu trong miệng. Hắn đã ép thầy. Chính hắn.
Cuối cùng, một video. Tôi nhấn phát, và gương mặt thầy hiện lên sau làn khói mờ ảo. Thầy hốc hác, đôi mắt vẫn sáng nhưng trũng sâu vì thiếu ngủ và sợ hãi. Giọng thầy khàn đục: "Nếu tôi chết bất thường, hãy tìm Tạ Tinh Dao. Con bé có thể làm điều tôi không dám làm." Nước mắt tôi trào ra, không kìm được nữa. Thầy đã chọn tôi. Thầy đã biết mình sẽ chết, và vẫn nghĩ đến tôi. Tôi đứng chết lặng trong ánh sáng mờ của màn hình, cho đến khi tiếng bước chân gấp gáp phía sau phá vỡ sự yên tĩnh.
"Dừng lại!"
Tôi quay phắt người, tay theo thói quen đã thủ sẵn con dao nhỏ trong túi áo. Nhưng đó là Dung Từ Bạch. Anh mặc áo đen, thở hổn hển, mái tóc dính đầy bụi. Ánh mắt anh không nhìn tôi, mà dán chặt vào màn hình, nơi khuôn mặt thầy vẫn đang lặp lại những lời cuối cùng.
"Tôi đã cản kẻ theo dõi em, nhưng chúng sắp tới." Giọng anh khẩn trương.
Tôi lùi một bước, rút USB khỏi máy chủ, siết chặt trong lòng bàn tay. "Sao anh biết tôi ở đây? Anh theo dõi tôi?" Giọng tôi lạnh như băng, dù trong lòng đang dậy sóng.
Anh giơ tay lên, động tác chậm rãi như muốn trấn an một con thú đang bị dồn vào góc. "Tôi nhận được cùng email. Tôi đến trước em, thấy có kẻ trông chừng tòa nhà. Khi em vào, chúng gọi thêm người. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay."
Tôi không tin anh. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng bước chân dồn dập vọng từ hành lang xa, cộng với âm thanh cánh cửa sắt bị phá tung vang lên như sét. Không còn thời gian để nghi ngờ.
"Đi!" Dung Từ Bạch kéo tay tôi, chỉ lên trần nhà. "Ống thông gió, lên sân thượng!"
Tôi gạt tay anh ra, nhưng vẫn làm theo. Chúng tôi chui vào đường ống chật hẹp, bụi bám đầy tóc và quần áo. Phía sau, tiếng động đã tiến vào căn phòng. Tôi cắn răng bò lên, cơ bắp căng cứng, đầu óc vừa tính toán đường thoát vừa canh chừng từng cử động của anh.
Ra đến sân thượng, gió đêm lạnh buốt quất vào mặt như những lưỡi dao mỏng. Chúng tôi nép sau bồn nước lớn, thở dốc. Bên dưới, hai bóng đen đã lùng sục khắp sân, đèn pin quét loạn xạ lên các bức tường.
"Họ sẽ lên đây sớm thôi." Anh nói nhỏ, hơi thở phả thành làn khói trắng.
Tôi quay sang nhìn anh, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác. "Anh thực sự là học trò của thầy?"
Anh gật đầu. Lần đầu tiên, giọng anh không còn vẻ bình tĩnh thường ngày, mà run rẩy như một sợi dây đàn sắp đứt. "Trước vụ cháy, thầy đưa tôi một file mã hóa, dặn phải bảo vệ bằng mọi giá. Tôi… tôi đã quá sợ hãi nên im lặng suốt sáu năm. Tôi biết mình hèn nhát. Nhưng khi thấy em, khi nhận ra em là người thầy từng nhắc đến, tôi phải làm gì đó."
Tôi im lặng. Cơn giận vẫn sục sôi trong lồng ngực, nhưng có thứ gì đó như lớp băng mỏng đang dần tan ra. Tôi hỏi, giọng vẫn chưa dịu hẳn: "File đó chứa gì?"
"Tôi chưa giải được. Có lẽ đó là chìa khóa cuối cùng."
Tiếng chân đã bắt đầu vang lên từ cầu thang sân thượng. Không thể ở lại thêm giây nào nữa. Dung Từ Bạch chỉ về phía mép sân thượng, nơi có một giàn giáo cũ của công trình liền kề. Tôi gật đầu, không nói thêm lời nào. Chúng tôi lần lượt trèo xuống trong bóng tối, từng động tác cẩn trọng đến mức gần như nín thở.
Khi chạm đất sau dãy nhà kho, cả hai lặng lẽ len qua bãi cỏ rậm, cúi thấp người để không lọt vào tầm mắt. Sương đêm ướt đẫm vai áo, lạnh đến thấu xương. Chỉ khi ra đến con đường lớn có ánh đèn vàng ấm áp, tôi mới dám dừng lại, thở một hơi thật sâu.
"Ngày mai gặp nhau ở thư viện." Tôi nói, giọng vẫn lạnh nhưng không còn sắc nhọn như dao.
Anh do dự một thoáng, rồi bước lại gần hơn. Bàn tay anh nắm nhẹ cổ tay tôi, chỉ trong chốc lát. "Ngày mai, hãy cẩn thận với Lạc Đình Xuyên. Hắn sẽ không bỏ qua đâu."
Tôi rút tay về, ngón tay vô thức lướt qua mu bàn tay anh — một cử chỉ vừa như gạt đi, vừa như lưu lại chút hơi ấm. Tôi gật đầu, rồi quay đi. Bóng anh khuất dần trong sương, còn tôi siết chặt chiếc USB trong túi áo, nơi chứa sự thật đã bị chôn vùi suốt sáu năm, và cả những mối hiểm nguy chưa từng lộ diện.
Đêm đó, tôi không ngủ. Trên cuốn sổ tay quen thuộc, tôi vẽ lại toàn bộ dữ liệu đã thấy — những sơ đồ, những mối liên kết, và một câu hỏi lớn: Tại sao thầy lại chọn tôi? Và liệu tôi có đủ dũng khí để làm điều thầy không dám làm? Ngòi bút dừng lại trên trang giấy, chấm mực đen như một lời hứa chưa nói thành lời.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện