Chương 4/10 · Mật mã cuối cùng: Ngày đầu vào Thanh Hoa tôi trở thành nghi phạm
Tác giả: Em Sâu
Sáng hôm sau, ánh nắng mỏng manh len qua khe rèm ký túc xá. Tôi thức dậy với cơn đau đầu nhẹ, kết quả của một đêm trằn trọc. Dữ liệu trong USB cứ quay cuồng trong giấc mơ, những con số và sơ đồ hòa lẫn với khuôn mặt thầy Hứa. Tôi kiểm tra túi áo, chiếc USB vẫn còn đó, ấm hơi người. Đúng giờ hẹn, tôi đến thư viện sớm hơn.
Thư viện buổi sáng vắng lặng, chỉ lác đác vài sinh viên chăm chỉ. Tôi tìm đến góc khuất sau kệ sách Khoa học máy tính – nơi Dung Từ Bạch đã chọn sẵn. Anh ngồi đó, dáng thẳng nghiêm, trước mặt là hai ly cà phê đen tỏa khói. Thấy tôi, anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đẩy một ly về phía tôi.
"Không đường, đúng khẩu vị của em." Giọng anh rất khẽ, như chỉ đủ để tôi nghe.
Tôi ngồi xuống đối diện, đầu ngón tay chạm vào thành ly ấm. Một chút quan tâm thầm lặng khiến lồng ngực tôi khẽ động, nhưng tôi ngay lập tức dập tắt. Chưa phải lúc. Tôi mở cuốn sổ tay quen thuộc, những trang giấy chi chít sơ đồ từ đêm qua. Ngón tay tôi lướt nhanh, vẽ lại mối liên kết giữa máy chủ bí mật của thầy Hứa, dữ liệu cốt lõi của Dự án Thiên Cơ, và những giao dịch tài chính mờ ám mang tên Lạc Khải Minh.
Tôi hạ giọng, đảm bảo không ai có thể nghe lén giữa những kệ sách cao vút:
"Chúng ta sẽ giữ bí mật về máy chủ. Tạm thời, không một ai biết đến sự tồn tại của nó. Nhưng chúng ta cần thêm bằng chứng cứng. Những dữ liệu này vạch trần hành vi thao túng đấu thầu, chuyển quỹ nghiên cứu bất hợp pháp… nhưng vẫn chưa đủ để buộc tội ông ta trước pháp luật. Ta cần một cú đấm chí mạng."
Dung Từ Bạch chăm chú nhìn sơ đồ, đôi mắt sâu thẳm lóe lên tia sắc lạnh. Anh gật nhẹ, nhưng không giấu được vẻ trầm ngâm.
"Tôi sẽ xâm nhập vào hệ thống quản lý nội bộ của trường. Ở đó, tôi có thể lần ra dấu vết liên kết giữa tập đoàn Lạc và các dự án được tài trợ. Chắc chắn có điều bất thường. Còn em… em định làm gì?"
Tôi ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. Lửa quyết tâm và sự lạnh lùng đan xen trong đồng tử tôi.
"Em sẽ để mắt đến Lạc Đình Xuyên. Hắn là mắt xích yếu nhất. Với bản tính nóng nảy và thói quen dùng tiền giải quyết mọi chuyện, hắn sẽ sớm lộ sơ hở. Chỉ cần hắn phạm sai lầm, chúng ta sẽ có cớ để kéo theo lão Lạc Khải Minh."
Chúng tôi nhanh chóng thống nhất: mọi trao đổi chỉ diễn ra trên một kênh chat mã hóa mà tôi tự viết. Không tin nhắn thường, không cuộc gọi. Tuyệt đối bảo mật.
Khi tôi gấp sổ tay lại, định đứng dậy rời đi, Dung Từ Bạch bất ngờ với tay nắm nhẹ cổ tay tôi. Bàn tay anh khô ráo, ấm áp, nhưng lại truyền đến tôi một sự run rẩy khó nhận ra. Giọng anh trầm hơn, khàn đặc:
"Đừng hành động một mình. Thầy… thầy đã mất vì tin nhầm người. Tôi không thể để em cũng như vậy."
Tim tôi thắt lại. Những lời ấy như gợi lên bao ký ức về đêm hỏa hoạn năm nào. Nhưng tôi biết, lúc này không phải lúc yếu lòng. Tôi rút tay về, nhưng không phũ phàng như những lần trước. Ánh mắt tôi vẫn thẳng, nhưng giọng nói dịu đi một phần:
"Tôi không dễ dàng tin ai. Kể cả anh, Dung Từ Bạch. Nhưng tôi sẽ không mạo hiểm vô ích."
Tôi quay đi, để lại anh với ly cà phê đã nguội và một lời hứa không thành tiếng.
---
Buổi chiều, giảng đường A3 chật kín sinh viên. Không khí căng như dây đàn khi giáo sư Kỷ Hoành Viễn bước vào, khuôn mặt nặng nề. Ông điềm tĩnh thông báo: một sinh viên của khoa vừa bị tạp chí quốc tế tố đạo nhái thuật toán trong bài báo nghiên cứu. Danh dự của toàn khoa đang bị đe dọa.
Lập tức, Lạc Đình Xuyên đứng phắt dậy từ hàng ghế đầu. Ánh mắt hắn quét qua cả giảng đường, rồi dừng lại ở tôi, đầy thù hận. Ngón tay hắn chỉ thẳng về phía tôi, giọng the thé:
"Chính nó! Tôi đã thấy nó lén vào phòng lab đêm qua! Chính con ả này đã đánh cắp thuật toán của nhóm tôi!"
Cả giảng đường xôn xao. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía tôi – có nghi ngờ, có sợ hãi, có cả thích thú như đang xem kịch. Tôi ngồi yên, bàn tay đặt trên cuốn sổ tay, để mặc những lời buộc tội như mũi tên lao tới. Trong đầu tôi, mọi dữ kiện đã được sắp xếp từ trước. Tôi biết hắn sẽ ra tay. Tôi chỉ không ngờ hắn lại ngu ngốc đến mức tự đào hố chôn mình.
"Lạc Đình Xuyên, anh có bằng chứng không?" Giáo sư Kỷ nhíu mày.
"Bằng chứng ư? Tận mắt tôi thấy! Và đây, bài báo của nó y hệt nghiên cứu của nhóm tôi!" Hắn giơ điện thoại lên, màn hình hiển thị một đoạn trích từ tạp chí.
Tôi khẽ cười trong lòng. Con mồi đã vào tròng.
Hội đồng khoa nhanh chóng triệu tập một cuộc họp khẩn tại phòng hội thảo lớn. Không khí còn ngột ngạt hơn khi có mặt đầy đủ các giáo sư đầu ngành. Lạc Đình Xuyên liên tục kích động, tay đập bàn, giọng khản đặc:
"Con khốn! Mày dám vu oan cho tao? Tao sẽ cho mày nghỉ học ngay lập tức!"
Tôi vẫn không nói gì. Tôi chờ cho hắn xả hết cơn giận, để khi tôi lên tiếng, tất cả sẽ lắng nghe.
Cuối cùng, dưới cái nhìn thúc giục của giáo sư Kỷ, tôi bình thản đứng dậy. Tôi kết nối laptop với màn hình lớn, đôi tay không hề run. Cả căn phòng im phăng phắc. Ánh đèn máy chiếu hắt lên gương mặt tôi, nhưng tôi biết lúc này mình đang kiểm soát sân khấu.
"Dữ liệu không biết nói dối." Tôi cất giọng, rõ ràng và lạnh lẽo.
Tôi mở lịch sử commit trên Github – một kho lưu trữ công khai mà tôi đã chuẩn bị từ nhiều ngày trước. Từng dòng thời gian, từng đoạn mã nguồn hiện ra sắc nét. Tôi phóng to một đoạn code.
"Thuật toán này không phải của tôi, cũng không phải của anh, Lạc Đình Xuyên. Nó là di sản của cố giáo sư Hứa Cảnh Thâm, được phát triển từ sáu năm trước. Tôi chỉ phục hồi và tối ưu hóa dựa trên những ghi chép thầy để lại. Và đây…" Tôi rê chuột đến một đoạn khác, đánh dấu đỏ. "Là phiên bản sao chép y nguyên, xuất hiện trong tài khoản của anh ba ngày trước. Đi kèm với đó là dấu vết truy cập trái phép vào máy chủ cá nhân của tôi, từ chính IP phòng lab mà anh quản lý."
Mặt Lạc Đình Xuyên tái nhợt. Hắn lắp bắp: "Bằng chứng… bằng chứng giả! Cô ta dựng lên!"
Nhưng chưa dừng lại, Dung Từ Bạch từ hàng ghế phía sau bước lên. Anh không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng gửi một email đến toàn bộ thành viên hội đồng. Màn hình lớn lập tức hiển thị tập tin đính kèm: toàn bộ nhật ký nghiên cứu của thầy Hứa Cảnh Thâm, trong đó mô tả chi tiết thuật toán từ năm năm trước, cùng với bức thư pháp lý của luật sư riêng xác nhận quyền sở hữu trí tuệ thuộc về thầy – và sau khi thầy mất, quyền thừa kế thuộc về người được thầy chỉ định: Tạ Tinh Dao.
Sự thật như một cái tát vào mặt tất cả. Tiếng xì xào chuyển thành ồn ào phẫn nộ. Chính Lạc Đình Xuyên và nhóm của hắn đã đánh cắp thuật toán, viết bài báo giả mạo, rồi vu oan cho tôi để che giấu hành vi. Hắn bị cảnh cáo nặng, nhưng tôi biết với sức mạnh của cha hắn, hình phạt chỉ là giơ cao đánh khẽ. Lạc Khải Minh sẽ lại ra tay dập tắt mọi chuyện.
Tôi thoáng thấy Lạc Đình Xuyên cúi gằm, tay run run rút điện thoại ra. Hắn vội vàng nhận cuộc gọi, giọng lí nhí: "Cha… con xin lỗi…" Bóng dáng Lạc Khải Minh hiện lên trong tâm trí tôi – một thế lực đen tối giật dây từ phía sau. Uy tín của Lạc Đình Xuyên sụp đổ, nhưng mối hận trong mắt hắn lại bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.
Khi buổi họp kết thúc, tôi ôm laptop bước ra hành lang vắng. Lạc Đình Xuyên chặn đường tôi. Gương mặt hắn vặn vẹo, mất hết vẻ phong độ thường ngày. Hắn nghiến răng, gằn từng chữ:
"Mày tưởng mày thắng rồi sao? Chỉ là một đòn nhỏ thôi. Tao sẽ khiến mày hối hận vì đã đặt chân vào Thanh Hoa. Nhớ kỹ đấy, Tạ Tinh Dao."
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút sợ hãi. Một nụ cười nhạt treo trên môi:
"Vậy thì cố lên, Lạc công tử. Tôi chờ."
Hắn đùng đùng bỏ đi, mùi nước hoa nồng gắt còn vương lại trong không khí. Tôi siết chặt cuốn sổ trong tay, các ngón tay lạnh ngắt. Tim tôi vẫn đập nhanh, không phải vì sợ, mà vì cơn phẫn nộ bị đè nén suốt bao năm.
---
Tối hôm đó, chuông điện thoại vang lên. Một dòng tin nhắn từ kênh chat mã hóa: "Ra hồ nước phía Tây. Tôi muốn gặp em."
Tôi do dự vài giây, rồi khoác vội chiếc áo mỏng. Gió đêm se lạnh, mặt hồ phẳng lặng như tấm gương soi bóng trăng non. Dung Từ Bạch đứng tựa lan can, dáng đơn độc dưới ánh trăng bàng bạc. Nghe tiếng bước chân, anh không quay lại, chỉ khẽ nghiêng đầu.
Tôi bước đến bên cạnh, để khoảng cách vừa đủ an toàn. Lặng lẽ một lúc lâu, anh mới cất giọng. Lần đầu tiên, giọng anh không còn sự kiểm soát cứng nhắc, mà run run, đầy tội lỗi.
"Tôi chưa từng kể cho ai nghe. Về tuổi thơ của mình. Tôi là trẻ mồ côi, lớn lên trong cô nhi viện. Nếu không có thầy Hứa, có lẽ tôi đã không bao giờ biết đến khoa học máy tính. Thầy nhận tôi vào lab, dạy tôi mọi thứ, coi tôi như con ruột."
Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu. Tôi thấy bờ vai anh run nhẹ.
"Đêm xảy ra hỏa hoạn… tôi đã đứng ngay ngoài cửa phòng thí nghiệm. Tôi nghe thấy tiếng thầy gọi tên em, Tinh Dao. Thầy gọi rất nhiều lần, rồi tiếng ho, tiếng ngã… Tôi đã có thể lao vào. Chỉ cần đẩy cánh cửa ra, có lẽ tôi đã cứu được thầy. Nhưng tôi đã không dám. Tôi sợ chết, sợ lửa. Tôi là thằng hèn nhát."
Giọng anh khàn đặc, nghẹn lại. Nước mắt anh không rơi, nhưng tôi cảm nhận được sự dày vò trong từng lời nói.
"Suốt sáu năm qua, tôi sống trong tội lỗi. Mỗi đêm tôi đều mơ thấy thầy, thấy ánh lửa. Tôi không xứng làm học trò của thầy, càng không xứng được thầy giao phó bất cứ điều gì."
Lồng ngực tôi thắt lại. Tôi nhớ thầy, nhớ người đàn ông hiền từ đã dìu dắt tôi những ngày đầu. Và tôi hiểu nỗi đau của Dung Từ Bạch – sự hối hận vì không thể cứu người mình kính trọng, sự dày vò của kẻ ở lại. Nhưng tôi cũng hiểu, hèn nhát không phải là tội ác. Tội ác thuộc về kẻ đã châm ngọn lửa ấy.
Tôi khẽ tiến lại gần, lần đầu tiên chủ động rút ngắn khoảng cách. Giọng tôi nhẹ nhàng, như gió thoảng qua mặt hồ:
"Anh không cần tự trách nữa. Nếu anh thực sự hèn nhát, anh đã không dấn thân vào chuyện này. Thầy chọn anh, dạy dỗ anh, vì anh xứng đáng. Và bây giờ… chúng ta cùng sửa sai. Cùng tìm ra kẻ đã giết thầy."
Anh quay sang nhìn tôi. Dưới trăng, đôi mắt anh long lanh, có nước. Mọi bức tường phòng vệ dường như sụp đổ trong khoảnh khắc ấy. Tôi hít một hơi, đưa ra quyết định đã manh nha từ lâu:
"Em sẽ tham gia Dự án Thiên Cơ. Có như vậy mới tiếp cận được hệ thống nội bộ và toàn bộ dữ liệu. Em cần tìm ra mối liên hệ trực tiếp giữa Lạc Khải Minh và cái chết của thầy. Bằng chứng trong USB là chưa đủ."
Dung Từ Bạch lập tức nắm lấy tay tôi. Lần này, anh không nắm nhẹ, mà siết chặt, như sợ tôi sẽ tan biến. Bàn tay anh ấm nóng, truyền sang tôi một luồng điện khó tả.
"Quá nguy hiểm. Nếu Lạc Khải Minh phát hiện ra ý định của em…"
"Thì càng đúng ý em." Tôi ngắt lời, ánh mắt kiên định. "Chúng ta cần hắn lộ mặt."
Anh thở dài, rồi như chấp nhận. Ngón tay cái của anh nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay tôi. "Anh sẽ bảo vệ em. Dù có phải trả giá thế nào đi nữa."
Tôi không rút tay về. Một phần trong tôi vẫn cảnh giác, nhưng lần này, tôi cho phép mình mong manh một chút. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh lan tỏa, xua tan chút lạnh lẽo đêm thu. Giây phút ấy, giữa chúng tôi là sự đồng điệu của hai tâm hồn mang đầy thương tổn, cùng hướng về một mục tiêu.
---
Trở về ký túc xá đã gần nửa đêm. Hành lang vắng tanh, chỉ còn vài ánh đèn vàng leo lét. Tôi vừa mở cửa phòng, còn chưa kịp bật đèn, thì điện thoại đổ chuông. Một số lạ.
Tôi nhấn nghe, tim đập nhanh không rõ lý do.
"Mày đã đi quá xa rồi, Tạ Tinh Dao." Giọng nói đầu dây bên kia bị méo mó bởi thiết bị biến âm, nhưng từng chữ vẫn rõ ràng, lạnh như dao cắt. "Dừng lại ngay lập tức. Nếu không, mày sẽ hối hận. Và những người xung quanh mày cũng sẽ phải trả giá."
Cuộc gọi tắt ngúm trước khi tôi kịp đáp lại. Tim tôi đập thình thịch. Đây không còn là lời đe dọa suông nữa. Bọn chúng đã sẵn sàng ra tay.
Đúng lúc đó, tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Rất mạnh, rất gấp. Cánh cửa phòng tôi vốn không chắc chắn, chỉ sau vài cú đạp đã bật tung. Hai gã đàn ông mặc đồ đen, đeo kính râm bước vào. Mùi da thuộc và thuốc lá lạnh toát.
"Cô Tạ, ông Lạc mời cô đến nói chuyện." Một gã cất giọng đều đều, không cho phép từ chối.
Tôi đứng thẳng người, ánh mắt sắc lạnh quét qua bọn chúng. Trong tích tắc, tôi ước lượng tình hình: đường rút chạy bị chặn, cửa sổ cũng không phải lựa chọn. Dữ liệu trong USB vẫn ở trong túi áo, ấm hơi người. Tôi không thể để chúng lọt vào tay Lạc Khải Minh.
"Được thôi." Tôi nhún vai, giọng bình thản như đang đối đáp trong một buổi trà chiều. "Nhưng để tôi thay quần áo đã."
Gã còn lại nhếch mép cười khẩy, nhưng không ngăn cản. Tôi chậm rãi bước về phía tủ quần áo, tay lén lút luồn vào túi áo. Chỉ một động tác nhỏ, tôi nhét chiếc USB vào khe hở giữa nệm và thành giường – nơi an toàn duy nhất có thể nghĩ ra lúc này. Rồi tôi khoác vội chiếc áo khoác ngoài, quay lại.
"Đi thôi."
Bên ngoài, một chiếc xe màu đen đỗ sẵn, động cơ vẫn nổ. Bóng đêm nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn ánh đèn xe lạnh lẽo rọi vào mặt tôi. Tôi bước lên xe, lưng thẳng, đầu ngẩng cao. Trong bóng tối, tôi siết chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
Chiếc xe lao vút đi, cuốn theo mọi bí mật và hiểm nguy. Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Trước mắt tôi là cuộc đối đầu với con quái vật thực sự đằng sau tất cả. Và lần này, tôi sẽ không lùi bước.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện