Chương 5/10 · Mật mã cuối cùng: Ngày đầu vào Thanh Hoa tôi trở thành nghi phạm
Tác giả: Em Sâu
Chiếc xe lao đi trong màn đêm đặc quánh. Tôi ngồi ghế sau, kẹp giữa hai gã áo đen lầm lì, ánh đèn xe hắt qua cửa kính, rọi những vệt sáng loang lổ lên mặt đường. Không ai nói một lời. Động cơ gầm lên đều đều, nhịp nhàng như chính sự lạnh lùng của kẻ đứng sau chuyến đi này.
Tôi nhắm mắt, cố gắng giữ hơi thở đều đặn. Trong đầu tua lại những sự kiện vừa qua như một thước phim vỡ vụn: Dung Từ Bạch nói lời xin lỗi, cuộc gọi đe dọa, chiếc USB vẫn nằm gọn dưới nệm. Nếu mọi thứ diễn ra đúng như dự đoán, bây giờ tôi đang ngồi trên xe của Lạc Khải Minh. Kẻ đứng sau tất cả, con quái vật ẩn mình sau những hợp đồng tài trợ và các buổi lễ long trọng. Tôi siết chặt nắm tay trong túi áo, móng tay cấu vào da thịt, một cơn đau nhói giúp tôi tỉnh táo.
Xe dừng trước một tòa nhà kính sáng trưng giữa trung tâm thành phố. Tôi bị đẩy vào thang máy, những con số nhảy vọt lên tầng cao nhất. Cánh cửa trượt mở, tôi bước vào một văn phòng rộng mênh mông, trần cao và những bức tường gỗ tối màu. Ánh đèn vàng ấm nhưng lại khiến không gian này lạnh lẽo đến rợn người. Sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun, Lạc Khải Minh ngồi đó, dáng điềm nhiên như một vị vua trong lâu đài của mình.
Hắn không đứng dậy. Ngón tay gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn, từng tiếng cộc cộc vang lên trong im lặng. Đôi mắt sắc lạnh dưới cặp kính gọng vàng quét qua tôi từ đầu đến chân, rồi hắn nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.
"Cô chọn đối đầu với tôi sao?" Giọng hắn trầm thấp, nhưng mỗi từ đều mang sức nặng của một lời phán quyết. "Cô có biết tôi có thể nghiền nát cô như thế nào không?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, không chớp. "Có," tôi đáp, giọng bình thản đến mức chính mình cũng ngạc nhiên. "Nhưng tôi không sợ."
Một tiếng cười khô khốc vang lên. Lạc Khải Minh đứng dậy, bước chầm chậm về phía tôi. Mỗi bước chân như dồn nén cả căn phòng, khiến không khí trở nên đặc quánh. Hắn dừng lại cách tôi chưa đến một mét, mùi nước hoa đắt tiền phả vào mặt tôi, pha lẫn thứ gì đó lạnh lùng như kim loại.
"Cô bé thông minh, nhưng ngây thơ." Hắn nghiêng đầu, giọng đều đều như đang giảng bài. "Tài năng của cô, nếu đi đúng hướng, sẽ là cánh cửa đến danh vọng, tiền bạc. Về phe tôi, cô sẽ có tất cả. Tất cả những gì cô muốn. Chỉ cần quên cái máy chủ chết tiệt đó đi."
Tim tôi đập mạnh trong lồng ngực, nhưng tôi vẫn giữ nguyên nét mặt. Tôi nhớ đến hình ảnh người thầy năm xưa, những buổi chiều trong phòng thí nghiệm nhỏ, tiếng cười ấm áp và đôi mắt kiên định của ông. Ông đã chết vì những thứ này. Vì sự thật. Vì tôi. Bàn tay trong túi áo siết chặt hơn nữa, tôi cảm nhận được móng tay đã rách da, một giọt máu nóng hổi lan ra.
"Ông đã giết thầy tôi." Giọng tôi run lên, nhưng không phải vì sợ hãi. "Đừng hòng."
Ánh mắt hắn tối sầm lại, nụ cười khinh miệt vụt tắt. "Thầy cô? Hứa Cảnh Thâm là kẻ ngoan cố, tự chuốc lấy cái chết. Còn cô thì sao?" Hắn tiến thêm một bước, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn gang tấc. Giọng hắn hạ thấp, thì thầm như rắn độc: "Muốn nối gót ông ta?"
Không đợi tôi trả lời, hắn xoay người, ấn nút trên bàn làm việc. Một màn hình lớn trên tường bật sáng, hiển thị một cảnh quay từ camera giám sát: hội đồng khoa học đang ngồi quanh bàn họp, từng người lần lượt đặt bút xuống một văn bản. Trên cùng là dòng chữ: "Quyết định đình chỉ nghiên cứu đối với nghiên cứu sinh Dung Từ Bạch vì hành vi đánh cắp mã nguồn."
Tim tôi thắt lại. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, hình ảnh rõ đến từng chi tiết: nét mặt đăm chiêu của các giáo sư, những chữ ký đã khô mực. "Bằng chứng giả?" Tôi bật ra, giọng khản đặc.
"Giả hay thật không quan trọng." Lạc Khải Minh quay lại, ánh mắt thản nhiên như đang nói về thời tiết. "Chỉ cần tôi muốn, cậu ta sẽ tiêu đời. Và cô cũng vậy."
Ngay lúc đó, một rung động nhẹ trong túi áo. Điện thoại tôi vừa nhận tin nhắn. Tôi liếc mắt xuống màn hình, tim đập lỡ một nhịp: một số lạ, chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Bảo vệ dữ liệu. Anh ổn." Ký tên: Dung Từ Bạch. Trong khoảnh khắc, một tia ấm áp vụt qua lồng ngực, nhưng tôi lập tức khóa chặt cảm xúc, trả lại khuôn mặt lạnh tanh.
Lạc Khải Minh quay lưng về phía tôi, phẩy tay như đuổi một con ruồi. "Đưa cô ta về. Suy nghĩ cho kỹ, Tạ Tinh Dao. Tôi không kiên nhẫn lâu đâu."
Hai gã áo đen lại xuất hiện, nắm chặt cánh tay tôi. Tôi không chống cự, chỉ bước theo chúng ra ngoài. Cánh cửa thang máy đóng lại, cắt đứt tầm nhìn về văn phòng xa hoa và con người đang dần bị bóng tối nuốt chửng.
*
Khi tôi bị ném trả về ký túc xá, bầu trời đã bắt đầu hửng sáng, một vệt cam nhạt le lói phía chân trời. Cánh cửa phòng sập lại sau lưng, tôi đứng lặng trong bóng tối, từng nhịp thở nặng nề như đè nén cả căn phòng. Trên giường, tấm nệm vẫn còn nguyên vết hằn nơi tôi giấu chiếc USB. Tôi lao đến, thò tay vào khe hở, thở phào khi ngón tay chạm vào vỏ kim loại lạnh lẽo. Vẫn ở đây.
Nhưng trong đầu tôi giờ chỉ có một hình ảnh: Dung Từ Bạch, qua tấm kính lạnh lẽo nào đó, đang ngồi trong phòng giam chật hẹp, gương mặt hốc hác vì những ngày không ngủ. Anh đã liều mạng nhắn tin cho tôi, dù biết mỗi tin nhắn đều có thể bị phát hiện. Tôi phải gặp anh.
Không chần chừ, tôi thay bộ quần áo sẫm màu, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, lẻn ra khỏi ký túc xá. Trường học lúc sáng sớm vẫn vắng lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua những tán cây. Tòa nhà cách ly nằm khuất sau khu giảng đường chính, nơi những sinh viên bị tình nghi thường bị tạm giữ để điều tra. Cửa sau không có bảo vệ, tôi lách mình qua khe hở, tim đập thình thịch. Hành lang dài hun hút, ánh đèn trắng lạnh lẽo hắt lên nền gạch men. Từng bước chân tôi vang lên rõ mồn một, nhưng tôi không quan tâm.
Cuối hành lang, một căn phòng nhỏ với tấm kính dày ngăn đôi. Và sau tấm kính đó, anh ngồi đó. Dung Từ Bạch ngước lên khi nghe tiếng bước chân. Đôi mắt anh thâm quầng, mái tóc rối bù, nhưng ánh mắt vẫn trầm tĩnh đến đau lòng. Tôi bước đến, áp bàn tay lên mặt kính. Hơi lạnh thấm qua da, lan vào tận xương.
Anh đứng dậy, bước lại gần. Khuôn mặt anh chỉ cách tôi chưa đến một gang tay, nhưng tấm kính vô hình kia biến tất cả thành một thước phim câm. Chúng tôi không thể chạm vào nhau, chỉ có thể nhìn qua lớp kính trong suốt.
"Nếu phải chọn, hãy chọn sự thật." Giọng anh khàn đặc, nhưng từng chữ được phát âm rõ ràng, như thể anh đã dồn hết sức lực cuối cùng.
Tôi muốn nói với anh rằng tôi sợ mất anh, rằng tôi không đủ mạnh mẽ để đi tiếp một mình. Nhưng cổ họng tôi nghẹn đắng. Thay vào đó, tôi chỉ thì thầm, hơi thở phả vào mặt kính thành một vệt mờ: "Em hứa sẽ giải thoát cho anh."
Rồi tôi quay gót bước đi. Không dám ngoái lại. Từng bước chân trên hành lang vắng vẻ, tôi cảm nhận rõ ánh mắt anh vẫn dõi theo mình. Cảm giác ấm áp xen lẫn đau đớn trong lồng ngực trở thành ngọn lửa cháy âm ỉ suốt quãng đường về.
*
Đêm đó, tôi không ngủ. Ngồi trước màn hình máy tính trong phòng ký túc, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên mặt tôi. Căn phòng nhỏ chỉ có tiếng quạt tản nhiệt kêu vo vo và tiếng gõ bàn phím lạch cạch. Tôi lao vào cuộc chiến của riêng mình.
Ngón tay tôi lướt trên bàn phím, từng dòng lệnh hiện ra như vũ điệu của bóng tối. Tôi sử dụng lỗ hổng zero-day mà thầy Hứa từng chỉ dạy – một vết nứt trong hệ thống bảo mật của tập đoàn Lạc mà chỉ những ai được thầy truyền thụ mới biết. Đó là một backdoor tinh vi, ẩn mình trong giao thức xác thực, như một cánh cửa bí mật chỉ mở ra với đúng mật khẩu. Thầy đã từng nói: "Có những thứ chỉ nên dùng để bảo vệ, không phải để tấn công." Giờ đây tôi đang dùng nó để bảo vệ.
Từng lớp tường lửa bị vượt qua. Tôi len lỏi vào máy chủ trung tâm của tập đoàn Lạc, nơi lưu trữ mọi dữ liệu quan trọng. Mồ hôi túa ra trên trán, nhưng tôi không dám ngừng tay. Thời gian trôi qua, tôi không biết đã bao lâu. Và rồi nó hiện ra.
Một thư mục có tên "Dự án Thiên Cơ - Bản sao lưu". Bên trong là những tệp video được mã hóa. Tôi mất thêm mười phút để phá giải thuật toán mã hóa tự tạo của chính tập đoàn – thuật toán mà thầy tôi đã góp phần phát triển. Khi tệp đầu tiên được giải mã, tim tôi như ngừng đập.
Đó là video an ninh từ camera hành lang tòa nhà thí nghiệm, ngày xảy ra vụ cháy sáu năm trước. Trong khung hình mờ, một bóng người bước ra từ thang máy lúc 2:17 sáng. Khuôn mặt quay về phía camera: Lạc Khải Minh. Hắn đi về phía phòng thí nghiệm của thầy, khuất sau góc tường. Vài phút sau, một bóng người khác, mặc đồ thợ điện, lẻn vào cùng lối. Và rồi lửa bùng lên, khói đen cuồn cuộn tràn ra hành lang. Camera rung lên rồi tắt ngúm.
Nhưng chưa hết. Một tệp dữ liệu khác: giao dịch chuyển tiền từ tài khoản của Lạc Khải Minh đến một tài khoản ẩn danh, số tiền lớn, chỉ vài giờ trước vụ cháy. Kèm theo là một tin nhắn: "Xong việc. Không còn dấu vết."
Toàn bộ sự thật phơi bày trước mắt tôi. Bàn tay tôi run lên khi sao chép mọi thứ vào chiếc USB nhỏ. Cảm giác chiến thắng mong manh lóe lên, nhưng ngay sau đó, một ý nghĩ như dao cứa vào tâm trí: nếu tôi công khai những bằng chứng này, toàn bộ Dự án Thiên Cơ sẽ bị đình chỉ. Hàng trăm sinh viên và nhà nghiên cứu vô tội, những người không hề liên quan, sẽ mất đi cơ hội, danh dự, thậm chí là tương lai. Dung Từ Bạch sẽ được minh oan, nhưng anh cũng sẽ mất tất cả. Cái giá của sự thật quá lớn.
Tôi ngồi thừ ra trước màn hình, ánh sáng xanh lạnh lẽo phủ lên gương mặt mệt mỏi. Ngoài cửa sổ, bình minh đã lên cao, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe rèm. Tôi cầm điện thoại, nhắn cho Dung Từ Bạch qua số lạ anh dùng: "Chúng ta cần kế hoạch mới. Chờ em."
Rồi tôi nhìn ra ánh bình minh. Một nước cờ khác, táo bạo hơn, chợt lóe lên trong đầu. Nụ cười nhạt xuất hiện trên môi tôi. Sự thật không nhất thiết phải bùng nổ như một quả bom. Nó có thể được phơi bày từ từ, dưới ánh sáng mặt trời, trước con mắt của tất cả.
*
Sáng hôm sau, tôi tìm đến Lạc Đình Xuyên ngay giữa sảnh khoa, nơi đông sinh viên qua lại. Hắn đang cười đùa với đám bạn, tay cầm cốc cà phê, bộ dạng tự mãn như thể cả thế giới nằm dưới chân mình. Nhưng nụ cười ấy tắt ngấm khi hắn thấy tôi bước tới, từng bước dứt khoát trên nền gạch sáng bóng.
Tôi dừng lại cách hắn vài mét, đủ để giọng nói vang xa nhưng không cần gào thét. Những sinh viên xung quanh bắt đầu chú ý, tiếng xì xào nổi lên. Tôi nhìn thẳng vào mắt Lạc Đình Xuyên, và nói, giọng đều đều nhưng rõ ràng như dao cắt:
"Một tuần nữa là cuộc thi lập trình toàn quốc. Nếu tôi thắng, anh phải công khai toàn bộ sự thật về cha mình."
Không gian như đặc lại. Lạc Đình Xuyên tái mặt trong một giây, rồi hắn bật cười, nụ cười khinh miệt nhưng không giấu nổi vẻ bối rối. "Mày dựa vào cái gì?" Giọng hắn châm chọc, mắt liếc nhìn xung quanh để tìm kiếm sự đồng tình từ đám bạn. Nhưng không ai cười theo hắn.
Tôi nhếch môi, nụ cười mỉa mai nhưng ánh mắt vẫn lạnh như băng. "Dựa vào việc mày sợ thua." Tôi tiến lên nửa bước, giọng hạ thấp nhưng vẫn đủ để mọi người nghe rõ. "Một trận đấu công bằng, trước toàn trường. Hay là con trai cưng của Lạc Khải Minh không dám nhận lời?"
Tiếng xì xào bùng lên. Có những ánh mắt tò mò, có sự khinh miệt, nhưng cũng có những cái gật đầu khích lệ. Lạc Đình Xuyên siết chặt nắm tay, gân xanh nổi trên trán. Tôi thấy hắn nghiến răng, đấu tranh giữa lòng tự ái và sự thận trọng. Nhưng tôi biết hắn sẽ không thể từ chối. Không phải ở đây, không phải trước tất cả những người này.
"Được, tao chấp nhận!" Hắn gằn giọng, từng chữ như nghiến qua kẽ răng. "Mày sẽ hối hận!"
Tôi không nói thêm lời nào. Xoay người bước đi, mái tóc dài tung nhẹ trong gió sớm mai. Sau lưng, những tiếng bàn tán vẫn không ngớt. Tôi không quay đầu, chỉ khẽ cong môi. Nước cờ đã vào vị trí. Một tuần nữa, tất cả sẽ được định đoạt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện