Chương 6/10 · Mật mã cuối cùng: Ngày đầu vào Thanh Hoa tôi trở thành nghi phạm
Tác giả: Em Sâu
Ngày thi đấu đến nhanh hơn tôi tưởng.
Hội trường lớn của Đại học Thanh Hoa chật kín sinh viên, giáo sư và khách mời từ các tập đoàn công nghệ. Ánh đèn sân khấu hắt xuống hai dãy máy tính đặt đối diện nhau, nơi tôi và Lạc Đình Xuyên ngồi chờ lệnh bắt đầu. Không khí ngột ngạt như trước cơn giông.
Hắn liếc tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh. Ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, từng tiếng cốc cốc đầy khiêu khích.
"Để xem mày trụ được bao lâu."
Tôi không đáp.
Tôi chỉnh lại tai nghe, cảm nhận lớp đệm mềm áp sát vành tai, rồi thả lỏng hai vai. Ngón tay đặt lên bàn phím, mắt dán vào màn hình khởi động còn đang tối đen. Nhịp tim tôi chậm rãi, đều đặn — không phải vì không lo lắng, mà vì tôi đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này suốt một tuần qua.
Đề bài được công bố.
Dòng chữ trắng hiện lên trên màn hình lớn giữa hội trường: Xây dựng thuật toán AI phát hiện và đối phó giả mạo dữ liệu quy mô lớn. Tôi suýt bật cười. Đúng y như dự đoán. Lạc Khải Minh muốn dùng chính lĩnh vực hắn đã đánh cắp từ thầy Hứa để thử thách tôi. Một nước cờ vừa ngạo mạn, vừa ngu ngốc.
Tôi bắt đầu viết code.
Ngón tay lướt trên bàn phím như nước chảy. Tay trái điều hướng các khối lệnh, tay phải điều khiển chuột chính xác đến từng pixel. Nhưng trong lúc đôi tay hoạt động, đầu óc tôi chia làm hai luồng. Một phần tập trung giải đề — xây dựng kiến trúc mạng nơ-ron, tối ưu hàm mất mát, thiết lập cơ chế phát hiện dị thường. Phần còn lại lặng lẽ kích hoạt đoạn mã tôi đã cấy sẵn từ tối qua vào hệ thống mạng của hội trường.
Đoạn mã ấy không ảnh hưởng đến cuộc thi. Nó chỉ làm một việc duy nhất: trích xuất toàn bộ dữ liệu từ điện thoại của Lạc Đình Xuyên — thứ mà tôi đã kịp sao chép khi hắn bất cẩn để quên máy trong phòng thí nghiệm tuần trước. Mọi tin nhắn, cuộc gọi, ghi âm... tất cả đã nằm trong tầm kiểm soát. Giờ chỉ cần chờ đúng thời điểm để phơi bày.
Tôi liếc nhanh xuống khán đài.
Dung Từ Bạch vừa bước vào cùng giáo sư Kỷ Hoành Viễn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, nhưng dáng đứng thẳng và ánh mắt sắc lạnh khiến người ta không thể rời mắt. Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, anh chỉ khẽ gật đầu — một cái gật rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Nhưng tôi hiểu. Anh đã được giải thoát khỏi phòng cách ly. Mọi thứ đã sẵn sàng.
Tôi tập trung trở lại màn hình. Code đã hoàn thiện được bảy mươi phần trăm. Thuật toán của tôi không chỉ phát hiện giả mạo — nó còn có khả năng truy ngược nguồn gốc dữ liệu bị sửa đổi. Đó là thứ mà ngay cả Lạc Khải Minh cũng chưa từng nghĩ tới.
Ba mươi phút trôi qua.
Bỗng màn hình lớn giữa hội trường nhấp nháy.
Không phải lỗi hệ thống. Một giao diện chat màu xanh đen hiện lên, phủ toàn bộ màn hình. Cả hội trường xôn xao. Sinh viên thì thầm, giáo sư nhíu mày, ban giám khảo đứng bật dậy.
Dòng tin nhắn đầu tiên sáng rõ, từng chữ như lửa đốt:
"Con trai, nhớ xóa mọi dấu vết. Đừng để con nhỏ đó phá hỏng kế hoạch của cha."
Ngay sau đó là một đoạn ghi âm tự động phát. Giọng Lạc Khải Minh lạnh tanh vang khắp hội trường:
"Hãy chắc chắn rằng mã nguồn gốc bị hủy hoàn toàn. Nếu cần, đổ tội cho ai đó trong nhóm. Đình Xuyên, con phải đứng ngoài sạch sẽ."
Lạc Đình Xuyên cứng đờ trên ghế. Mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, hai tay bấu chặt vào thành bàn. Hắn lắp bắp, giọng khản đặc:
"Đây là... đây không phải... Ai đó đã can thiệp..."
Nhưng dữ liệu không biết nói dối.
Từng tin nhắn, từng file ghi âm, từng hình ảnh giao dịch tài chính cuộn chậm trên màn hình. Có những lệnh chuyển tiền đến tài khoản của giám khảo. Có những email đe dọa gửi đến các nhà nghiên cứu. Có cả bản sao kê thuê người xóa dữ liệu máy chủ.
Tiếng ồn ào bùng nổ.
Ban giám khảo sững sờ. Một giáo sư đứng phắt dậy, chỉ tay về phía Lạc Đình Xuyên:
"Cậu giải thích thế nào đây?!"
Tôi vẫn điềm tĩnh gõ nốt dòng lệnh cuối cùng. Nhấn Enter. Màn hình của tôi hiện lên dòng chữ "Biên dịch thành công". Thuật toán đã hoàn tất. Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng đều đều nhưng sắc như dao cạo:
"Dữ liệu không biết nói dối, Lạc Đình Xuyên."
Hắn gầm lên một tiếng thú vật, bật dậy khỏi ghế định lao về phía cửa thoát. Nhưng Dung Từ Bạch đã đứng chặn ở lối ra từ lúc nào. Anh nhẹ nhàng tóm lấy cổ áo hắn, động tác nhanh đến mức hầu hết mọi người không kịp nhìn thấy. Giọng anh lạnh tanh:
"Trò chơi chưa kết thúc. Ngồi xuống."
Lạc Đình Xuyên vùng vẫy, nhưng vô ích. Vóc dáng thư sinh của Dung Từ Bạch không khiến ai ngờ được sức mạnh ấy. Tôi đứng dậy, chậm rãi bước đến. Tiếng giày của tôi vang lên từng nhịp trên sàn gỗ, át cả những tiếng xì xào.
Tôi dừng lại trước mặt hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn ấy.
"Anh chỉ là quân cờ trong tay cha mình." Tôi cố ý hạ giọng, đủ để chỉ hắn nghe thấy. "Từ đầu đến cuối, ông ta lợi dụng anh. Tất cả chỉ là vỏ bọc cho những phi vụ làm ăn phi pháp."
Mắt hắn dao động.
Tôi biết mình đã đánh trúng. Sự tổn thương vì bị chính cha ruột coi như công cụ, áp lực thành tích đè nén suốt bao năm, nỗi sợ thất bại trước kỳ vọng của gia tộc — tất cả vỡ òa trong khoảnh khắc ấy.
Hắn gục xuống. Hai tay ôm mặt, vai run lên từng hồi. Tiếng khóc nức nở phát ra từ cổ họng, ban đầu bị kìm nén, rồi vỡ tung thành tiếng nấc. Chiếc micro cài trên áo hắn vẫn hoạt động, mỗi lời đều truyền rõ mồn một khắp hội trường:
"Tôi... tôi thừa nhận. Tất cả là do cha tôi sắp đặt. Hắn đã giết thầy Hứa... đánh cắp thuật toán, mua chuộc hội đồng, thuê người phá hoại dữ liệu... Tôi là đồng phạm. Tôi biết hết, nhưng tôi không dám nói... Tôi sợ... Tôi sợ cha tôi..."
Từng lời tự thú như nhát dao cứa vào không khí tĩnh lặng. Cả hội trường chết lặng. Có tiếng ai đó nấc lên. Có tiếng ghế đổ.
Dung Từ Bạch buông tay, ra hiệu cho tôi. Tôi lập tức rút điện thoại, gửi toàn bộ chuỗi bằng chứng — bao gồm cả lời thú tội vừa rồi — đến cơ quan điều tra qua một kênh bảo mật tôi đã thiết lập từ trước. Từng gói dữ liệu được mã hóa, chia nhỏ, gửi đi chỉ trong vài giây.
Giáo sư Kỷ Hoành Viễn bước lên bục, gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt ông nhìn tôi và Dung Từ Bạch đầy vẻ tự hào. Ông giơ tay trấn an hội trường:
"Mọi người bình tĩnh. Cảnh sát đã được thông báo và đang trên đường đến. Buổi thi đấu tạm dừng tại đây. Chúng tôi sẽ có thông báo chính thức sau."
Nhưng tôi không thể ở lại.
Tôi và Dung Từ Bạch liếc nhau. Chỉ một ánh mắt, chúng tôi đã hiểu. Còn một việc quan trọng hơn: đảm bảo toàn bộ dữ liệu gốc trong phòng thí nghiệm của thầy Hứa không bị phá hủy. Bọn chúng thừa biết rằng chỉ cần dữ liệu đó còn tồn tại, tội ác của Lạc Khải Minh sẽ không bao giờ được xóa sạch.
Chúng tôi lao ra khỏi hội trường.
…
Tòa nhà thí nghiệm khu Đông im lặng một cách đáng sợ. Hành lang tối om, chỉ có vài bóng đèn khẩn cấp hắt ánh sáng xanh lờ mờ. Cửa phòng lab khép hờ — điều chưa từng xảy ra trong những năm qua.
Dung Từ Bạch giơ tay ngăn tôi lại, anh tiến vào trước, bước chân nhẹ như mèo. Tôi nín thở, bám sát sau lưng anh. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.
Bên trong, bốn kẻ mặc đồ đen đang đứng quanh máy chủ. Một tên cắm USB vào cổng kết nối, màn hình nhấp nháy những dòng mã độc đỏ rực. Tiến trình xóa dữ liệu đã bắt đầu.
"Dừng tay!"
Dung Từ Bạch quát lớn, lao thẳng về phía chúng. Nhưng chúng không dừng. Một tên rút ra một con dao găm, xông vào anh.
Tôi không kịp suy nghĩ. Chân tôi tự động chạy về phía bàn điều khiển phụ, nơi có một máy tính vẫn còn hoạt động. Ngón tay run rẩy nhưng não tôi tỉnh táo lạ thường. Tôi gõ lệnh khẩn cấp, kích hoạt giao thức sao lưu dữ liệu lên đám mây bảo mật mà tôi đã cài đặt từ trước. Chỉ cần ba phút.
Bên cạnh, Dung Từ Bạch đang vật lộn với bọn chúng. Một tên bị anh đấm ngã xuống sàn, nhưng tên khác đã kịp đâm vào vai anh. Máu thấm đỏ chiếc áo sơ mi trắng. Tôi cắn chặt môi, cố không hét lên. Tập trung. Tập trung.
Dòng trạng thái trên màn hình tăng dần: 40%... 60%... 80%...
Tiếng động va đập, tiếng gầm gừ, tiếng dao rơi loảng xoảng. Mùi máu tanh xộc vào mũi.
100%.
Xong!
Tôi lập tức kích hoạt cơ chế tự hủy từ xa. Máy chủ chính phát ra một tiếng rít chói tai, rồi màn hình tắt ngúm. Toàn bộ dữ liệu trong đó sẽ không thể phục hồi — nhưng bản sao đã an toàn trên đám mây. Bọn chúng không thể chạm tới.
"Chạy!"
Tôi hét lên, nắm lấy tay Dung Từ Bạch. Tay anh ướt đẫm máu, nhưng vẫn siết chặt lấy tay tôi. Cả hai lao ra khỏi cửa, chạy như bay dọc hành lang.
Tiếng bước chân dồn dập sau lưng. Chúng đuổi theo.
Chúng tôi lao ra khỏi tòa nhà, cắt qua sân trường, chạy vào những con hẻm nhỏ quanh khu ký túc xá. Đêm đen như mực, chỉ có vài ngọn đèn đường vàng vọt. Tim tôi đập như muốn vỡ tung lồng ngực, hơi thở gấp gáp đến bỏng rát cổ họng.
Dung Từ Bạch bất ngờ kéo tôi sát vào một góc tường, nép sau thùng rác lớn. Anh ôm chặt lấy tôi, bàn tay run nhẹ nhưng hơi ấm lan tỏa. Giọng anh thì thầm bên tai tôi, đứt quãng vì đau đớn:
"Tin anh. Chúng sẽ không tìm thấy..."
Tôi gật đầu, không nói nên lời. Mắt tôi cay xè. Lần đầu tiên trong suốt sáu năm qua, tôi cho phép mình yếu đuối trước một người khác. Tôi vùi mặt vào lồng ngực anh, mặc cho nước mắt lăn dài.
Tiếng còi cảnh sát hú vang từ xa, ngày một gần. Ánh đèn xanh đỏ quét qua những bức tường. Tiếng quát tháo, tiếng bước chân hỗn loạn, rồi dần im ắng. Chúng tôi ngồi sụp xuống bậc thềm một căn nhà bỏ hoang, thở hổn hển.
Điện thoại của Dung Từ Bạch rung lên. Một tin nhắn từ giáo sư Kỷ: "Lạc Khải Minh đã bị bắt tại nhà riêng. Cảnh sát đã thu thập đủ bằng chứng. Hai đứa an toàn chưa?"
Anh thở phào, nụ cười mệt mỏi hiện trên môi. Tôi cũng mỉm cười yếu ớt, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. Nhưng chưa kịp mừng...
…
Chúng tôi được đưa đến đồn công an để lấy lời khai. Trời đã hửng sáng. Trên màn hình tivi treo tường trong phòng chờ, bản tin sáng phát cảnh Lạc Khải Minh bị dẫn giải ra khỏi biệt thự. Hắn bị còng tay, gương mặt hằn đầy vết hằn của sự căm hận. Các phóng viên vây quanh, đèn flash nhấp nháy.
Bất ngờ, hắn dừng lại, gào lên trước ống kính:
"Chúng mày tưởng thắng rồi sao? Tao chỉ là kẻ đi trước mở đường! Kẻ đứng sau tao còn đáng sợ gấp trăm lần! Chúng mày sẽ không bao giờ tìm ra..."
Tiếng hắn bị át đi khi cảnh sát đẩy vào xe. Nhưng những lời ấy như ghim vào đầu tôi.
Tôi siết chặt tay Dung Từ Bạch. Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt chất chứa lo lắng. Vai anh đã được băng bó, nhưng máu vẫn còn rỉ nhẹ qua lớp gạc.
Bình minh ngoài cửa sổ nhuốm một màu đỏ kỳ lạ. Có phải chỉ là ánh nắng đầu ngày? Hay điềm báo cho những bóng đen lớn hơn đang chờ phía trước?
Tôi không rõ.
Nhưng tôi biết, cuộc chiến này chưa dừng. Những gì chúng tôi vừa trải qua chỉ là lớp vỏ ngoài cùng của một mạng lưới tội ác rộng hơn, sâu hơn. Và có lẽ, cái chết của thầy Hứa còn ẩn giấu nhiều bí mật hơn những gì chúng tôi đã khám phá.
Dung Từ Bạch nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay tôi. Hơi ấm từ anh như một mỏ neo giữa biển động.
"Chúng ta sẽ cùng đối mặt." Anh nói khẽ, giọng đều đều nhưng kiên định đến lạ.
Tôi gật đầu, mắt không rời màn hình tivi đã chuyển sang bản tin khác.
Nước cờ cuối cùng đã đánh ra.
Nhưng ván cờ thật sự chỉ mới bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện