Chương 7/10 · Mật mã cuối cùng: Ngày đầu vào Thanh Hoa tôi trở thành nghi phạm
Tác giả: Em Sâu
Vài tuần trôi qua kể từ đêm kinh hoàng ấy. Những vết thương trên vai Dung Từ Bạch đã se lại, chỉ còn để lại một vệt sẹo mờ. Còn những vết sẹo trong lòng tôi thì vẫn âm ỉ, như ngọn lửa chưa bao giờ tắt.
Hôm nay, chúng tôi ngồi trong phòng chờ lạnh lẽo của tòa án. Ánh đèn neon trắng xóa hắt lên những bức tường xám, nhuộm mọi thứ thành một màu vô cảm. Tôi siết chặt bọc tài liệu trên đùi. Từng dòng chữ, từng đoạn mã trong đó là bằng chứng không thể chối cãi, nhưng cũng là những mảnh ký ức tôi không muốn chạm vào.
Bàn tay Dung Từ Bạch nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay tôi. Hơi ấm từ anh như một chiếc neo giữa biển động. Anh không nói gì, chỉ khẽ siết nhẹ. Tôi ngước lên, bắt gặp ánh mắt trầm tĩnh như mặt hồ của anh. Nhưng tôi biết, bên trong anh đang cuộn sóng.
"Vào thôi." Anh nói khẽ.
Tôi hít một hơi thật sâu, đứng dậy. Cánh cửa phòng xử án mở ra, và tôi bước vào.
---
Không khí bên trong ngột ngạt như một tảng đá vô hình. Hội đồng xét xử ngồi nghiêm trang trên bục cao, những gương mặt không biểu lộ cảm xúc. Các luật sư căng thẳng, tiếng lật giấy sột soạt vang lên khô khốc. Và ở vị trí bị cáo, Lạc Khải Minh vẫn ngạo nghễ ngồi đó, đôi mắt hằn lên những tia lạnh lẽo. Khi chạm phải ánh nhìn của tôi, khóe môi hắn khẽ nhếch, như một lời thách thức ngầm.
Tôi siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay để giữ mình tỉnh táo.
Phiên tòa bắt đầu. Tôi lần lượt trình bày từng bằng chứng. Đoạn video an ninh ngày xảy cháy – những hình ảnh mờ nhạt nhưng đủ để nhận ra bóng dáng kẻ phóng hỏa. Những giao dịch chuyển tiền từ tài khoản của hắn đến một kẻ lạ mặt. Những cuộc gọi chỉ đạo phá hoại được giải mã từ máy chủ bí mật.
Giọng tôi không run, dù tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mỗi câu nói ra, tôi lại cảm thấy bàn tay Dung Từ Bạch nắm chặt hơn dưới gầm bàn. Anh không nhìn tôi, nhưng hơi ấm ấy như truyền thêm sức mạnh.
Khi đến phần kỹ thuật, Dung Từ Bạch đứng lên. Giọng anh trầm ổn như đinh đóng cột, giải thích từng thuật toán, từng dấu vết số mà chúng tôi đã lần ra. Ánh mắt anh sắc lạnh, như lưỡi dao mổ xé toạc màn sương mù dối trá. Tôi nhìn anh, thấy trong đáy mắt ấy một niềm tin sắt đá.
---
Rồi đến khoảnh khắc ngoặt.
Lạc Đình Xuyên được dẫn vào với tư cách nhân chứng. Hắn mặc bộ đồ tù nhân xám xịt, khuôn mặt tái nhợt như tàu lá chuối. Ánh mắt hắn lảng tránh, không dám nhìn ai. Khi chủ tọa yêu cầu khai báo, hắn run rẩy như chiếc lá cuối mùa.
"Tôi..." Giọng hắn nghẹn lại. "Cha tôi đã lên kế hoạch cướp công nghệ của giáo sư Hứa từ nhiều năm trước. Ông ấy sai người phóng hỏa phòng thí nghiệm... và ép tôi tham gia vào việc hãm hại Tạ Tinh Dao."
Từng câu như xé toạc không gian. Cả phòng xử im phăng phắc.
Hắn quay sang tôi, đôi mắt đỏ hoe: "Tôi... xin lỗi."
Lời xin lỗi muộn màng ấy rơi xuống như một hòn đá ném vào lòng tôi. Không tha thứ. Nhưng tôi cũng không còn hận thù. Tôi khẽ gật đầu, một cái gật nhẹ, và nhìn thấy đôi vai hắn như trút được một gánh nặng ngàn cân.
---
Bản án được tuyên: tù chung thân.
Khi bị dẫn giải, Lạc Khải Minh bất ngờ giằng tay khỏi người bảo vệ. Hắn quay ngoắt lại, đôi mắt long lên sòng sọc, hét vào mặt tôi: "Mày tưởng mày thắng rồi sao? Kẻ mà mày đang tìm còn đáng sợ gấp trăm lần tao!"
Lời hắn như mũi kim ghim vào óc tôi. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
Dung Từ Bạch lập tức nắm chặt tay tôi, kéo tôi ra khỏi cơn ám ảnh. Anh chắn người trước mặt tôi, như một bức tường thép. "Đừng để hắn làm em lung lay." Anh nói, giọng khàn đặc.
Nhưng những lời cuối cùng của Lạc Khải Minh vẫn vọng mãi bên tai tôi.
---
Vài ngày sau, trường đại học long trọng tổ chức lễ tưởng niệm thầy Hứa, đồng thời công bố thành lập quỹ học bổng mang tên thầy.
Hội trường chật kín người. Những giáo sư, sinh viên, cả những người chưa từng gặp thầy cũng đến. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía tôi và Dung Từ Bạch khi chúng tôi được mời lên phát biểu.
Tôi bước lên bục, hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên, tôi không còn muốn che giấu bất cứ điều gì. Tôi nói về thầy Hứa – không chỉ là một nhà khoa học lỗi lạc, mà còn là người đã dẫn dắt tôi vào thế giới của những con số và sự thật. Tôi kể về những bài học đầu tiên, về ngọn lửa đã cướp đi thầy, và về hành trình chúng tôi đã trải qua để tìm ra công lý.
"Thầy từng nói, tài năng không phải để che giấu, mà là để bảo vệ những điều xứng đáng." Giọng tôi vang lên trong không gian tĩnh lặng. "Và hôm nay, tôi đứng đây, để bảo vệ sự thật mà thầy đã gìn giữ."
Khi tôi bước xuống, Dung Từ Bạch nhìn tôi với ánh mắt tự hào. Anh khẽ chạm nhẹ vào tay tôi, và nói: "Thầy sẽ rất vui."
Sau buổi lễ, giáo sư Kỷ Hoành Viễn tìm đến chúng tôi. Ông nhìn tôi, rồi nhìn Dung Từ Bạch, ánh mắt đầy ẩn ý.
"Dự án Thiên Cơ cần những người như hai em." Ông nói. "Tôi muốn hai em cùng dẫn dắt nó."
Tôi và Dung Từ Bạch trao đổi ánh mắt. Trong giây phút ấy, tôi hiểu rằng đây không chỉ là vinh dự. Đây là tấm khiên, là lớp vỏ bọc hoàn hảo cho cuộc điều tra mới mà chúng tôi biết mình không thể tránh khỏi. Cả hai cùng gật đầu.
---
Đêm hôm ấy, chúng tôi quay lại phòng thí nghiệm cũ của thầy Hứa. Nơi này vẫn lặng lẽ như một ngôi mộ. Chiếc máy chủ cũ kỹ vẫn chạy trong góc tối, phát ra tiếng rì rì quen thuộc. Những hạt bụi lơ lửng trong ánh sáng xanh mờ từ màn hình.
Tôi rút chiếc USB chứa đoạn mã mà thầy để lại – thứ tôi đã giải mã một phần trước đó. Tay tôi hơi run. Dung Từ Bạch đứng cạnh tôi, hơi thở anh nóng rực bên tai. Anh không nói gì, chỉ đặt nhẹ tay lên vai tôi.
Tôi cắm USB vào. Những dòng code cuộn chạy trên màn hình, nhanh đến chóng mặt. Và rồi, một file văn bản mở ra.
Dòng chữ hiện lên, đơn giản nhưng đầy điềm gở:
"Sự thật còn lớn hơn con nghĩ. Hãy tìm Tổ chức Hắc Long. Và cẩn thận với Người Thầy Thuốc."
Màn hình sáng rực trong bóng tối. Tim tôi như ngừng đập.
Dung Từ Bạch siết lấy vai tôi, giọng anh khàn đặc: "Chúng ta mới chỉ bắt đầu."
Tôi ngước nhìn anh. Trong đôi mắt ấy, tôi thấy sự quyết tâm lẫn lo âu. Và ở nơi sâu thẳm nhất, tôi biết cuộc chiến thực sự – với những bóng đen còn lớn hơn cả Lạc Khải Minh – vẫn còn ở phía trước.
Bàn tay tôi nắm chặt tay anh. Hơi ấm ấy một lần nữa trở thành điểm tựa. Ngoài kia, màn đêm vẫn dày đặc. Nhưng trong lòng tôi, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên. Ngọn lửa của sự thật, của công lý, và của những gì thầy Hứa đã trao cho chúng tôi.
"Đi thôi." Tôi nói khẽ. "Chúng ta còn nhiều việc phải làm."
Và cả hai cùng bước ra khỏi căn phòng, bước vào lòng đêm, nơi vực sáng đang chờ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện