Chương 8/10 · Mật mã cuối cùng: Ngày đầu vào Thanh Hoa tôi trở thành nghi phạm
Tác giả: Em Sâu
Học kỳ mới bắt đầu bằng cái nắng vàng ruộm trải dài khắp con đường rợp bóng cây của Thanh Hoa.
Tôi khoác chiếc ba lô cũ, bước qua cánh cổng quen thuộc. Lần này, không còn cảm giác bất an như ngày đầu nhập học. Mọi thứ dường như đã khác. Hay chính tôi đã khác?
Bên cạnh tôi, Dung Từ Bạch sánh bước.
Anh không nói gì, chỉ thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn tôi. Ánh mắt ấm áp sau cặp kính gọng đen. Hai tháng hè trôi qua như một giấc mơ dài. Chúng tôi đã dành phần lớn thời gian bên nhau – cùng phân tích dữ liệu từ máy chủ của thầy Hứa, cùng lên kế hoạch cho những bước đi tiếp theo. Những đêm thức trắng, những cốc cà phê đắng ngắt, những khoảnh khắc lặng im khi màn hình sáng rực lên từng dòng mã.
Và trong những khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra tình cảm này đã âm thầm lớn lên từ lúc nào.
Không ồn ào. Không vội vã. Chỉ như một dòng suối ngầm, len lỏi qua từng ngóc ngách của trái tim.
Giờ đây, anh đã quen gọi tôi là “Dao Dao” mỗi khi chỉ có hai đứa. Còn tôi, dù vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, cũng dần cho phép mình gọi “Từ Bạch” bằng giọng dịu dàng hơn.
Em đang nghĩ gì thế?
Giọng anh kéo tôi về thực tại.
Chỉ là thấy lạ thôi. Năm ngoái còn là tân sinh viên, giờ đã là năm hai.
Vậy mà em đã làm được nhiều hơn cả những gì người ta mong đợi.
Tôi im lặng. Đúng vậy. Nhưng cũng còn quá nhiều điều chưa làm được.
---
Buổi chiều đầu tiên của năm học mới, chúng tôi ngồi trong phòng lab nhỏ mà giáo sư Kỷ đã bố trí riêng sau vụ án.
Trên màn hình là sơ đồ mạng lưới Hắc Long mà chúng tôi đã tỉ mỉ xây dựng từ những mảnh ghép rời rạc.
Đó không chỉ là một tổ chức tội phạm đơn thuần.
Từ dữ liệu thầy để lại, tôi nhận ra Hắc Long là một mạng lưới gián điệp công nghệ toàn cầu, chuyên đánh cắp các phát minh AI để thao túng thị trường. Và ở trung tâm của mạng lưới ấy là một cái tên đầy bí ẩn: Người Thầy Thuốc.
- Chúng ta cần thêm manh mối.
Tôi lẩm bẩm, tay lướt nhanh trên bàn phím.
Dung Từ Bạch đứng sau lưng, hơi thở anh nhẹ nhàng phả vào gáy tôi. Cảm giác ấy khiến lòng tôi khẽ xao động, nhưng rồi tôi nhanh chóng ép mình tập trung vào màn hình.
- Từ từ thôi, Dao Dao. Anh tin manh mối sẽ sớm xuất hiện.
Giọng anh trầm ấm như một liều thuốc an thần.
- Em chỉ sợ chúng ta không đủ thời gian.
- Chúng ta sẽ có đủ. Nhất định.
Anh nắm nhẹ vai tôi, như một lời động viên không lời.
---
Và manh mối ấy đến nhanh hơn chúng tôi tưởng.
Sáng hôm sau, khoa thông báo có một giáo sư thỉnh giảng mới từ nước ngoài về. Chị ta tên Vân Tố – một phụ nữ thanh lịch, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, nụ cười thường trực nhưng đôi mắt sắc như dao.
Buổi gặp mặt đầu tiên, khi giới thiệu về các dự án nghiên cứu, chị ta đặc biệt quan tâm đến Thiên Cơ.
- Tôi đã đọc bài báo của em, Tạ Tinh Dao. Rất ấn tượng.
Vân Tố nói, nụ cười vẫn trên môi nhưng ánh mắt lóe lên một tia khó hiểu.
Tôi chỉ gật đầu lịch sự, nhưng trong lòng dậy lên cảnh giác.
Bài báo đó chưa từng được công bố chính thức. Làm sao chị ta biết được?
Tôi liếc nhìn Dung Từ Bạch. Anh cũng đang nhíu mày, rõ ràng cùng chung suy nghĩ.
Suốt buổi gặp mặt, tôi quan sát Vân Tố. Từng cử chỉ, từng lời nói của chị ta đều toát lên vẻ chuyên nghiệp. Nhưng có một điều gì đó khiến tôi không thể an tâm.
Có lẽ là cách chị ta nhìn tôi – không phải kiểu đánh giá, mà là như đã biết tôi từ lâu.
---
Tối hôm ấy, như thường lệ, tôi kiểm tra hệ thống an ninh của nhóm.
Bỗng nhiên, một dấu vết xâm nhập tinh vi hiện lên trên màn hình.
Tim tôi đập thình thịch.
Kẻ lạ mặt đã cố truy cập vào máy chủ riêng của tôi và Dung Từ Bạch. Tôi lần theo địa chỉ IP, ngón tay gõ nhanh như chớp. Mồ hôi lấm tấm trên trán.
Kết quả trả về khiến tôi choáng váng: máy tính của Vân Tố.
Ngay lập tức, tôi gọi cho Dung Từ Bạch.
- Có chuyện rồi. Vân Tố đã cố xâm nhập máy chủ của chúng ta.
Mười phút sau, anh có mặt, gương mặt căng thẳng. Trên người vẫn còn mặc bộ đồ ngủ vội vàng khoác thêm áo khoác.
- Chị ta quá nguy hiểm. Chúng ta phải tìm hiểu xem chị ta là ai.
Anh nói, bàn tay nắm chặt.
Tôi đồng ý, nhưng trong lòng vẫn còn một tia nghi hoặc: tại sao Vân Tố lại quan tâm đến chúng tôi đến vậy? Và tại sao chị ta lại hành động một cách lộ liễu như thế, như thể cố tình để bị phát hiện?
---
Ba ngày sau, chúng tôi quyết định hành động.
Sau khi thảo luận kín với giáo sư Kỷ, ông đồng ý ngầm cho chúng tôi điều tra Vân Tố, nhưng với điều kiện tuyệt đối không được để lại dấu vết.
- Đây là việc của các em. Nhưng nhớ, cẩn thận là trên hết.
Ông nhìn chúng tôi, ánh mắt đầy lo lắng.
Đêm hôm ấy, khi khuôn viên trường chìm trong yên lặng, tôi và Dung Từ Bạch lẻn vào tòa nhà nơi Vân Tố đặt văn phòng.
Nhờ vào kỹ năng mật mã học, tôi dễ dàng vô hiệu hóa hệ thống an ninh từ xa. Những dòng lệnh tôi viết chạy trên màn hình điện thoại, từng lớp mã hóa bị bóc tách như vỏ hành.
Dung Từ Bạch đi trước, tay cầm đèn pin nhỏ, bước chân nhẹ như mèo.
Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn pin rọi đường.
Cánh cửa văn phòng bật mở.
Trong căn phòng tối om, chúng tôi lục soát từng ngăn tủ. Mùi giấy cũ và mực in thoảng trong không khí. Tôi cố gắng giữ im lặng, nhưng tim đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy.
Và rồi, trong một tập hồ sơ giấu dưới đáy ngăn kéo, tôi tìm thấy một tấm ảnh cũ.
Tay tôi run lên khi nhìn thấy nó.
Trong ảnh, Vân Tố chụp cùng một người đàn ông trung niên – thầy Hứa. Đằng sau có dòng chữ viết tay của thầy: “Đồng minh hay kẻ thù?”
Tim tôi thắt lại.
- Dao Dao, nhìn này.
Dung Từ Bạch thì thầm, giơ lên một chiếc USB nhỏ được giấu kỹ trong khe tủ.
Vừa kịp rút ra thì cánh cửa văn phòng bật mở.
Ánh đèn đường hắt vào, soi rõ gương mặt Vân Tố.
Chị ta đứng đó, không tỏ vẻ ngạc nhiên, thậm chí còn nở một nụ cười nhạt.
Tôi và Dung Từ Bạch đồng loạt đứng khựng lại. Tay anh nhanh chóng che chắn trước mặt tôi.
- Cô không nhận ra tôi sao, Tinh Dao? Tôi chính là người đã dẫn cô đến máy chủ của thầy.
Giọng chị ta đều đều, lạnh lẽo.
Câu nói ấy như một cú sốc.
Tôi sững người.
Chính chị ta đã gửi email ẩn danh năm xưa, dẫn tôi đến tòa nhà cũ nơi giấu máy chủ của thầy Hứa?
Ký ức ùa về. Email với tiêu đề “Hãy tìm sự thật”, không người gửi, không manh mối. Chính nó đã khởi đầu cho mọi chuyện.
- Cô muốn gì?
Anh hỏi, giọng đầy cảnh giác.
Vân Tố không trả lời ngay. Chị ta bước vào, đóng cửa lại, rồi ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống.
- Tôi không phải kẻ thù. Tôi cũng đang điều tra cái chết của thầy Hứa. Và hơn ai hết, tôi muốn tiêu diệt Hắc Long.
Chị ta chậm rãi kể.
Năm xưa, chị từng là cộng sự thân cận nhất của thầy, cùng tham gia vào nhóm nghiên cứu bí mật chống lại tổ chức này. Nhưng sau khi thầy qua đời, chị phải trốn ra nước ngoài để bảo toàn tính mạng.
- Tôi đã sống trong bóng tối suốt sáu năm. Chờ đợi một cơ hội. Và khi nghe tin các bạn lật đổ Lạc Khải Minh, tôi biết đã đến lúc.
Giọng chị ta khàn đi, thoáng nét đau đớn.
- Các bạn cần tôi. Và tôi cũng cần các bạn.
Chị ta kết luận, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào tôi.
Tôi im lặng.
Trong lòng tôi là một mớ hỗn độn. Liệu có thể tin được không? Chị ta đã xâm nhập máy chủ của chúng tôi. Nhưng đồng thời, chị ta cũng đã dẫn lối cho tôi tìm ra sự thật về thầy.
Dung Từ Bạch nắm chặt tay tôi dưới gầm bàn. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, giúp tôi bình tĩnh hơn.
- Được. Nhưng nếu chị phản bội, tôi sẽ không tha thứ.
- Đây là toàn bộ dữ liệu tôi thu thập được về Hắc Long trong suốt sáu năm qua. Trong đó có manh mối về Người Thầy Thuốc.
Chúng tôi cùng cắm USB vào máy tính.
Một sơ đồ phức tạp hiện ra, với những đường dây chằng chịt kết nối khắp thế giới. Những cái tên, những tổ chức vệ tinh, những dòng tiền mờ ám. Ở trung tâm, một bóng đen không rõ mặt, dưới chân ghi dòng chữ: “Người Thầy Thuốc”.
Không biết đó là một con người hay một hệ thống AI.
- Chúng ta bắt đầu từ đâu?
Dung Từ Bạch hỏi, giọng trầm xuống.
Tôi chỉ tay vào một điểm trên sơ đồ – nơi đánh dấu một phòng thí nghiệm cũ ở ngoại ô Bắc Kinh.
- Từ nơi thầy Hứa dừng lại.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Vân Tố rung lên.
Màn hình hiện dòng tin nhắn khẩn: “Người Thầy Thuốc đang ở rất gần.”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Ba chúng tôi nhìn nhau, hiểu rằng nguy hiểm đã cận kề hơn bao giờ hết.
Tim tôi như ngừng đập. Bàn tay Dung Từ Bạch vẫn nắm chặt tay tôi, nhưng lần này, tôi cảm nhận được cả sự căng cứng của anh.
Ngoài kia, bóng đêm vẫn dày đặc. Nhưng tôi biết, dưới ánh đèn vàng vọt của khuôn viên trường, có thứ gì đó đang tiến lại gần.
Và cuộc chiến thực sự, có lẽ mới chỉ bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện