Chương 10/12 · Mộng Đoạn Trường An
Tác giả: Tư Hạ
Máu tôi chảy dọc theo kẽ tay, từng giọt một rơi xuống nền gạch quảng trường, vẽ nên những đường nét cuối cùng của trận pháp. Màu đỏ sẫm loang ra như những cánh hoa mận cuối mùa, tan vào sương tím đang bủa vây thành phố.
Lận Trần đứng cách tôi ba bước. Ánh mắt hắn chưa từng dữ dội đến thế.
"Dừng lại."
Giọng hắn trầm như sấm rền cuối đông. Tôi không ngẩng lên, tiếp tục vẽ nốt đường cong cuối cùng bằng ngón trỏ. Đầu ngón tay đau rát, nhưng tôi đã quen với cái cảm giác này từ lâu rồi.
"Cô nương điên rồi." Hắn bước tới, trường bào trắng cuốn theo sương lạnh. "Lấy máu toàn thân để khóa Mộng Yểm? Cô tưởng mình là ai?"
"Phóng viên." Tôi đáp, giọng khô khốc. "Phóng viên thì luôn có cách moi ra sự thật, dù phải trả giá."
Hắn nắm lấy cổ tay tôi. Bàn tay lạnh như băng, nhưng lần này run lên từng hồi. Tôi biết hắn đang sợ. Một kẻ đã sống hơn ngàn năm, đã giết chết người mình yêu nhất, đã biến trái tim thành đá – vậy mà lúc này lại run như đứa trẻ lạc đường.
"Buông ra."
"Không."
Tôi ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách đang dậy sóng bão. "Lận Trần, anh không thể ngăn tôi. Máu tôi là mảnh khóa cuối cùng. Chỉ có cách này mới nhốt được nó."
"Vậy để ta." Hắn rút Đoạn Lệ khỏi vỏ, lưỡi kiếm ánh lên sắc xanh lạnh. "Để ta đối diện với nó. Cô trở về thế giới của mình."
"Anh điên à?" Tôi bật cười, tiếng cười khô ráp như vỏ cây mục. "Anh mà vào đó thì Phù Du Cảnh sụp, anh cũng tan. Anh tưởng tôi không biết sao?"
Hắn im lặng. Gió từ đâu thổi tới, cuốn những sợi tóc bạc màu trên vai hắn bay lên. Tôi thấy vết sẹo dài trên cánh tay cầm kiếm của hắn ánh lên thứ ánh sáng nhàn nhạt, như vầng trăng khuyết giữa đêm mưa.
"Ta không đáng để cô làm vậy." Hắn nói, giọng khàn đặc. "Một kẻ đã giết sư muội mình, đã để chị cô bị Mộng Yểm bắt đi… kẻ đó đáng bị xóa sổ."
Tôi giật tay ra khỏi tay hắn, máu văng lên mặt hắn một vệt dài. Hắn không lau.
"Anh nói đúng." Tôi bước lùi lại, đứng vào chính giữa trận pháp. Những đường máu bắt đầu phát sáng, từng vòng từng vòng lan ra như sóng nước. "Anh đáng bị xóa sổ. Nhưng không phải theo cách này."
Mặt đất rung chuyển. Từ dưới chân Tháp Đại Nhạn, bàn tay sương đen khổng lồ đã mọc đủ năm ngón, đang từ từ nắm chặt lại. Những cột sương tím bao quanh quảng trường bắt đầu xoắn vào nhau, tạo thành một cái lồng khổng lồ. Trong lồng, tôi nghe thấy tiếng cười the thé của Mộng Yểm – thứ âm thanh nghe như hàng ngàn mảnh thủy tinh cọ vào nhau.
"Mang chìa khóa đến đây…"
Giọng nó thì thầm bên tai tôi, ngòn ngọt như mật ong pha máu. "Để ta trả chị ngươi về…"
Tôi nghiến răng, ấn mạnh ngón tay vào vết cắt trong lòng bàn tay. Máu chảy nhanh hơn, hòa vào trận pháp. Những đường nét bắt đầu bốc lên thứ lửa màu vàng nhạt – thứ lửa không nóng, mà lạnh buốt như nước đá.
Lận Trần lao tới. Hắn không dùng kiếm, mà dùng cả thân thể chắn trước mặt tôi.
"Đủ rồi!"
Hắn gầm lên, hai tay ôm lấy vai tôi, ấn tôi ra khỏi vòng trận pháp. Máu tôi loang lên ngực áo hắn, thấm qua lớp vải trắng, chạm vào vết sẹo dài trên ngực trái – nơi trái tim đá đang nứt ra từng đường.
"Cô nương…" Giọng hắn vỡ ra. "Ta không thể… không thể để cô chết."
Tôi nhìn hắn. Lần đầu tiên sau ngàn năm, tôi thấy khóe mắt hắn đỏ hoe. Không phải vì hắn sắp khóc – hắn không thể khóc – mà là vì mạch máu trong mắt hắn đang vỡ ra, nhuộm đỏ cả tròng hổ phách.
"Buông tôi ra." Tôi nói, giọng đã yếu đi nhiều. Mất máu khiến đầu óc tôi quay cuồng, nhưng tôi vẫn cố đứng thẳng. "Tôi không chết. Tôi chỉ khóa nó từ bên trong. Anh sẽ ở ngoài, giữ cho thế giới này không sụp."
"Cô nói dối." Hắn siết chặt vai tôi hơn. "Phong ấn này sẽ rút cạn sinh lực của cô. Ta biết. Chính ta đã từng vẽ nó, một ngàn năm trước, để nhốt chính mình."
Tôi sững lại.
"Cái gì?"
Hắn buông tôi ra, lùi lại một bước. Gương mặt hắn tái nhợt, vệt máu tôi trên má hắn chảy dài xuống cằm như một giọt lệ đỏ.
"Phù Du Cảnh…" Hắn nói, giọng trầm như tiếng chuông chùa đổ. "Không phải là nhà tù của Mộng Yểm. Mà là nhà tù của ta. Do chính ta tạo ra, sau khi giết Vãn Tình. Ta đã dùng chính nỗi ân hận của mình để dệt nên thế giới này, để giam mình trong đó, để tự trừng phạt mình mãi mãi."
Tôi há miệng, nhưng không nói được gì. Trận pháp dưới chân vẫn tiếp tục lan rộng, bất chấp tôi đã rời khỏi tâm điểm. Thì ra nó không cần tôi đứng giữa. Nó chỉ cần máu tôi.
"Vậy nên…" Tôi thì thào. "Mộng Yểm cũng là do anh tạo ra?"
Hắn không trả lời. Nhưng câu trả lời đã hiện rõ trong đôi mắt đỏ ngầu của hắn.
Mộng Yểm sinh ra từ nỗi ân hận của hắn. Từ nỗi đau không thể khóc. Từ lời nguyền trái tim hóa đá. Càng tự trừng phạt mình, hắn càng nuôi lớn con quái vật đó. Và giờ đây, con quái vật đã đủ mạnh để nuốt chửng cả hai thế giới.
"Vậy thì…" Tôi cố gắng đứng vững, máu vẫn không ngừng chảy. "Giết anh cũng không diệt được nó."
"Đúng." Hắn cúi đầu. "Chỉ có một cách. Phải có một giọt lệ rơi xuống thanh Đoạn Lệ. Một giọt lệ thật sự – không phải nước mắt đau thương, mà là nước mắt của sự tha thứ. Khi đó, lời nguyền sẽ hóa giải, và Mộng Yểm sẽ mất đi nguồn sống."
"Nhưng anh không thể khóc."
"Ta không thể."
Tôi nhìn hắn. Hắn nhìn tôi. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ là một bước chân, nhưng như ngăn cách bởi cả ngàn năm bi thương.
Rồi tôi bước tới. Tay phải vẫn rỉ máu, tay trái nắm lấy bàn tay đang run rẩy của hắn.
"Vậy để tôi khóc thay anh."
Hắn ngước lên, đôi mắt mở to.
"Đừng…"
Nhưng tôi đã khóc. Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, không phải từ nỗi sợ hãi, mà từ một thứ cảm xúc kỳ lạ mà tôi chưa từng biết tên. Nó rơi xuống lưỡi kiếm Đoạn Lệ mà hắn đang cầm, phát ra âm thanh như pha lê vỡ.
Keng.
Cả thế giới như ngừng lại.
Phù Du Cảnh rung chuyển. Bầu trời tím xoắn lại như một bức màn bị xé toạc, để lộ ra những ngôi sao lạnh lẽo của thế giới thực. Những cột sương đen gào thét, co rúm lại như bị thiêu đốt. Mộng Yểm thét lên một tiếng xé lòng, bàn tay khổng lồ từ dưới Tháp Đại Nhạn rút về, để lại những vết nứt dài trên mặt đất.
Và trên má Lận Trần, lần đầu tiên sau một ngàn ba trăm năm, xuất hiện một vệt nước long lanh.
Hắn không nhận ra. Hắn vẫn đứng sững, nhìn tôi, ánh mắt như vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh.
"Cô nương…"
Giọt lệ của hắn rơi xuống, chậm rãi như một chiếc lá cuối cùng của mùa thu. Nó rơi đúng vào vết máu trên lưỡi kiếm, nơi giọt lệ của tôi vừa tan ra. Hai giọt lệ hòa vào nhau, kết tinh thành một viên ngọc nhỏ màu hổ phách – giống hệt màu mắt hắn.
Mộng Lệ cuối cùng.
Nó lơ lửng giữa không trung, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp đến lạ lùng. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ nó – thứ hơi ấm mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ Mộng Lệ nào trước đây. Không phải nước mắt của đau thương, không phải nước mắt của oán hận. Mà là nước mắt của sự tha thứ.
Nhưng cùng lúc đó, tôi thấy cơ thể Lận Trần bắt đầu trong suốt dần.
"Không…" Tôi thì thào.
Hắn mỉm cười. Nụ cười đầu tiên tôi thấy trên gương mặt hắn – không phải nụ cười gượng gạo, không phải nụ cười chua chát, mà là nụ cười của một người vừa được giải thoát.
"Cảm ơn cô nương."
"Anh điên à?!" Tôi hét lên, nắm chặt lấy tay hắn, nhưng bàn tay hắn đã bắt đầu tan ra như sương. "Anh nói dùng Mộng Lệ này sẽ xóa sổ Phù Du Cảnh và anh! Tại sao anh vẫn…"
"Vì đây là lựa chọn của ta." Hắn ngắt lời, giọng bình thản như nước hồ thu. "Ta đã sống quá lâu rồi. Đã đến lúc kết thúc lời nguyền."
"Không!"
Tôi lao tới, dùng cả thân thể ôm lấy hắn, mặc cho máu trên tay loang khắp áo bào trắng. "Tôi không cho phép! Anh nghe rõ chưa? Tôi không cho phép anh biến mất!"
Hắn đứng im. Tôi nghe thấy tiếng đá nứt từ lồng ngực hắn – không còn là tiếng nứt đau đớn, mà là tiếng vỡ tan của một thứ gì đó đang được giải phóng.
"Cô nương…" Hắn thì thào, hơi thở lạnh phả vào tóc tôi. "Ta yêu cô. Từ lần đầu gặp, khi cô chỉ vào điện thoại và bảo đó không phải yêu vật. Ta đã biết… mình sẽ vì cô mà tan biến."
Tôi bật khóc. Lần này không phải một giọt, mà là cả một cơn mưa nước mắt. Chúng rơi xuống vai hắn, xuống ngực hắn, xuống thanh Đoạn Lệ đang run lên từng hồi.
"Đồ ngốc…" Tôi nấc lên. "Tôi cũng yêu anh. Tôi sợ mất anh. Tôi sợ từ lần đầu tiên nhìn thấy vết sẹo trên tay anh, tôi đã sợ…"
Mộng Lệ cuối cùng lơ lửng giữa chúng tôi, ngày càng sáng hơn. Phù Du Cảnh bắt đầu sụp đổ. Những tòa tửu lâu cổ kính, những con đường lát đá xanh, những cơn mưa không ướt vai – tất cả đang tan ra như cát bụi.
Và ngay lúc đó, một giọng nói xé toạc không gian.
"ĐỪNG GIẾT HẮN!"
Cả tôi và Lận Trần đều giật mình. Từ trong cột sương đen đang co rúm, một bóng hình lao ra – mái tóc dài bay trong gió lốc, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rực lên vì một thứ ý chí cuối cùng.
Phó Cửu An.
Chị ấy không còn là con rối của Mộng Yểm nữa. Chị ấy đã vùng thoát, dùng chút tàn lực cuối cùng của linh hồn để hét lên sự thật.
"Đừng giết hắn!" Chị ấy hét, giọng vỡ ra như thủy tinh. "Nỗi ân hận của hắn mới sinh ra Mộng Yểm! Giết hắn, con quái vật đó sẽ vĩnh viễn không bị tiêu diệt! Cứu hắn, A Ly! Cứu hắn, các con mới cứu được thế giới!"
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện