Chương 9/12 · Mộng Đoạn Trường An
Tác giả: Tư Hạ
Ba giờ sáng. Kim đồng hồ trên tường giật lùi như bị ai đó búng. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, điện thoại đã im bặt. Ngoài kia, phố cổ Trường An nhuốm một màu tím nhạt hư ảo. Ánh sáng không từ đèn đường, mà như từ lòng đất rỉ ra, len qua từng viên gạch rêu phong. Từ chân Tháp Đại Nhạn, một bàn tay sương đen trồi lên – chậm rãi, run rẩy như thứ vừa bừng tỉnh sau ngàn năm. Và người đi đường đứng bất động. Mắt mở to. Môi cười cứng đờ. Giống hệt nạn nhân đầu tiên tôi từng thấy trong căn hẻm nhỏ – nụ cười siêu thực của những kẻ bị kéo vào cơn ác mộng không lối thoát.
"Tống Kỳ Dương?" Tôi gọi vào điện thoại. Tín hiệu nhòe đi, tiếng cậu ta vang lên ngắt quãng: "A Ly... bàn tay... từ dưới tháp... mọi người... đừng đến!" Rồi cúp.
Tôi vơ áo khoác, lao xuống cầu thang. Mảnh ngọc trong túi áo nóng rẫy, phát ra thứ ánh sáng trắng đục như sữa. Nó không vỡ. Nhưng những vết nứt cũ đang lan dài, mỗi lần tôi bước lại rung lên một nhịp, đồng điệu với tiếng đá nứt từ lồng ngực Lận Trần mà tôi đã nghe thấy trong Phù Du Cảnh. Tôi có cảm giác mảnh ngọc này chính là sợi dây neo duy nhất giữa hai thế giới. Mộng Lệ tôi đã thu thập, từng giọt, từng giọt, giờ như những vì sao lạnh lẽo nhấp nháy trong tâm trí. Chúng đang cộng hưởng với thứ âm thanh từ bàn tay sương đen – tiếng ù tai dày đặc như hàng ngàn giấc mơ đồng loạt vỡ.
Dưới sảnh chung cư, tôi khựng lại. Giữa màn tím mờ ảo, một bóng người bước ra từ hư không. Dáng đi quen thuộc đến nhói lòng. Mái tóc dài buộc thấp. Chiếc áo khoác jeans tôi đã tặng sinh nhật mười tám năm trước. Phó Cửu An – chị tôi – mỉm cười. Đôi mắt chị không có đồng tử, chỉ là hai hốc sâu thẳm phản chiếu ánh tím. "A Ly." Giọng chị nhẹ như gió thoảng qua khe cửa. "Lâu quá không gặp."
Tôi siết chặt mảnh ngọc. Bên trong lòng bàn tay, những cạnh sắc rạch một đường nhỏ. Máu tôi rỉ ra, thấm vào vết nứt trên ngọc. Lập tức, ánh sáng vàng kim nhàn nhạt bừng lên, và bóng chị tôi lảo đảo như bị soi thấu. Sau lưng chị, những cánh tay đen lởm chởm trồi ra, xòe rộng như tà áo tử thần. Chị đưa tay về phía tôi, lòng bàn tay có một lỗ hổng cháy đen. "Đưa mảnh khóa cho ta. Ngọc rạn – người tan – mộng tàn... A Ly, em không muốn chị phải tan biến một lần nữa, phải không?"
Không phải giọng chị. Từng chữ rơi ra như sấm rền dưới đáy giếng, mang theo tiếng vọng của hàng ngàn oan hồn. Tôi lùi lại, nhưng không kịp. Tay chị vươn dài, móng đen bám vào cổ tôi. Lạnh buốt. Cảm giác như ai đó đang kéo linh hồn tôi ra khỏi xác.
Một lưỡi kiếm trắng lóe lên. Tay chị bị chém đứt, tan thành khói. Lận Trần từ trên cao đáp xuống, tà bào trắng phần phật, mũi Đoạn Lệ Kiếm vẫn còn ngân dài như tiếng khóc. Hắn chắn trước mặt tôi, đồng tử hổ phách co rút. "Đừng chạm vào nàng!" Hắn quát, kiếm chỉ thẳng vào thân ảnh Cửu An đang nhòe đi.
"Vô dụng." Giọng Mộng Yểm vang lên từ mọi phía. "Kiếm tu, đây không phải Phù Du Cảnh của ngươi. Ngươi là tù nhân của chính nỗi đau. Lệ không chảy, sắt không tan, làm sao chém được ta?"
Lận Trần không đáp. Hắn chỉ nhích thêm nửa bước, che kín tôi.
Và đúng lúc đó, một chiếc taxi lao ra từ góc phố, đèn pha rực sáng. Tài xế đã bất động, miệng cười cứng đờ, nhưng chân vẫn đạp ga. Chiếc xe lao thẳng vào chúng tôi. Lận Trần xoay người, ánh mắt sững lại. Lần đầu tiên trong đời, một kiếm tu sống từ thời Thịnh Đường tận mắt thấy ô tô. "Yêu thú sắt!" Hắn gầm lên, thủ thế như sắp đối đầu với giao long chín đầu. Trước khi tôi kịp ngăn, hắn đã chém một đường kiếm. Nắp capo nổ tung, động cơ bốc cháy ngùn ngụt. Lận Trần quay sang tôi, mặt nghiêm trọng: "Cô nương, yêu vật này có hỏa diễm trong bụng! Mau lui!"
"Đây là ô tô! Không phải yêu thú!" Tôi vừa hét vừa kéo hắn lùi lại. "Xe chạy bằng xăng, không có phép thuật gì hết!"
"Xăng...?" Hắn nhíu mày, tay kiếm vẫn giơ cao. Tôi suýt phát điên. Ngày tận thế mà tôi phải giải thích công nghệ hiện đại cho một kiếm tu cổ đại. Nhưng không có thời gian. Những cánh tay đen từ phía sau đã trườn tới. Hàng chục, hàng trăm cánh tay. Chúng bò qua mặt đường nứt vỡ, quấn lấy chân tôi, kéo tôi về phía Cửu An đang biến dạng.
Lận Trần vung kiếm lia lịa. Mỗi nhát chém là một cánh tay đứt, nhưng chúng tan rồi tụ lại, nhanh hơn hắn có thể đối phó. Tôi biết mình không thể đứng yên. Tin nhắn của Tống Kỳ Dương lúc ở Phù Du Cảnh bỗng hiện lên rõ mồn một: "Máu của A Ly là mảnh khóa cuối cùng. Nếu nó khóc trong Phù Du Cảnh, phong ấn sẽ mở." Và lời cảnh báo của Cửu An mười năm trước như một lời nguyền: "Đừng để con bé ghép đủ mảnh khóa." Mảnh ngọc trong tay tôi rung lên. Tôi cúi xuống, nhìn những vết nứt đang lan dài – có lẽ nó sẽ vỡ thật sự nếu tôi không làm gì đó. Nhưng vỡ hay không, máu tôi đã hòa vào nó. Giờ đây, nó là một phần của tôi, và tôi là một phần của phong ấn.
Tôi rút con dao găm, rạch một đường dài vào lòng bàn tay trái. Máu tuôn ra, nhưng lần này tôi không để nó chảy tự do. Tôi khuỵu xuống, áp bàn tay xuống mặt đường. Dòng máu vàng kim lan ra như rễ cây, vẽ nên những đường nét cổ văn mà tôi chưa từng học nhưng sao hiểu rõ: một trận đồ phong ấn từ thời Đường. Những ký hiệu mà Lận Trần hẳn đã từng thấy ở môn phái xưa. "Cô nương!" Hắn gầm lên, định lao tới ngăn cản, nhưng một cột sương đen từ Tháp Đại Nhạn đã quét tới, ép hắn phải xoay kiếm đón đỡ.
Tranh thủ lúc hắn đang giao chiến, tôi tiếp tục vẽ. Máu chảy càng lúc càng nhanh, nhưng tôi không cảm thấy đau. Chỉ có một ý chí duy nhất: phong ấn phải được kích hoạt từ bên trong. Tôi đã là chìa khóa, thì tôi sẽ tự khóa nó lại. Những người dân đang ngủ gục quanh tôi – họ sẽ tỉnh nếu trận pháp hoàn thành. Họ sẽ không chết trong cơn ác mộng này.
Mặt đường rung chuyển. Tiếng đá nứt vang lên từ lồng ngực Lận Trần, lẫn trong tiếng kiếm rít gió. Hắn chiến đấu như một vị thần, nhưng tôi thấy rõ: mỗi nhát chém của hắn đi kèm một tiếng rên của Đoạn Lệ Kiếm, thanh kiếm vốn được rèn từ nước mắt của những oan hồn. Nó đang khóc thay cho chủ nhân. "Cô nương dừng tay!" Hắn hét, giọng khản đặc. "Máu cạn, người vong! Cô nương không thể..."
"Tôi không chết." Tôi ngắt lời, mắt vẫn dán vào trận pháp đã hoàn thành một nửa. "Tôi chỉ đang làm điều đáng lẽ phải làm từ lâu." Tôi ngước lên nhìn hắn, giữa làn khói tím và lửa cháy từ chiếc taxi. "Chính anh đã nói, Phù Du Cảnh là nhà tù của chính anh. Nhưng giờ nó đang tràn ra. Và tôi là cầu nối duy nhất."
Lận Trần quỳ xuống. Không phải ngã. Hắn chủ động quỳ. Đầu gối chạm đất, tà bào trắng nhuốm bụi phố. Bàn tay cầm kiếm ngàn năm run rẩy nắm lấy bàn tay đẫm máu của tôi – nhưng không ngăn tôi lại, mà như muốn truyền cho tôi chút hơi ấm cuối cùng. "Đừng." Hắn nói. Chỉ một từ. Nhưng trong đôi mắt hổ phách kia, lần đầu tiên tôi thấy một thứ ánh sáng long lanh. Không phải nước mắt – vì hắn không thể khóc – mà là sự phản chiếu của chính tôi đang bốc cháy giữa trận đồ máu.
Thành phố tiếp tục chìm vào giấc ngủ chết chóc. Từ dưới Tháp Đại Nhạn, bàn tay sương đen đã mọc thêm năm ngón nữa, như bàn tay của một đứa trẻ khổng lồ đang bóp chặt lấy bầu trời. Đồng hồ khắp phố đồng loạt chỉ ba giờ sáng – giờ của ác mộng vĩnh cửu. Và giữa quảng trường, trận pháp của tôi lấp lánh lên từng đường máu vàng, từ từ lan rộ, khóa lấy những cột sương đen.
"Tôi sẽ là chìa khóa." Tôi nói, giọng bình thản đến mức chính mình cũng không ngờ. "Nhưng tôi sẽ khóa nó từ bên trong."
Lận Trần nắm chặt tay tôi hơn, những khớp ngón tay tái nhợt. Hắn không nói gì thêm. Nhưng tôi nghe rõ tiếng đá nứt từ lồng ngực hắn – mỗi lúc một lớn, như tiếng chuông báo tử. Và tôi biết, lời thề của hắn sắp vỡ. Nhưng chưa phải lúc. Tôi phải hoàn thành phong ấn này trước khi hắn – và cả thế giới – tan vỡ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện