Chương 2/12 · Mộng Đoạn Trường An
Tác giả: Tư Hạ
Tôi tỉnh dậy trên sàn gỗ lạnh ngắt, mùi trầm mục quyện với hơi ẩm cổ xưa xộc thẳng vào phổi. Trần nhà cao vút, những xà ngang chạm trổ hoa văn rồng phượng đã phai màu, ánh sáng vàng vọt từ mấy chiếc đèn lồng giấy đung đưa ngoài hành lang hắt vào qua song cửa gỗ chạm hình hoa mai.
Mưa.
Tiếng mưa rơi đều đặn trên mái ngói, nhưng không một giọt nào chạm vào người tôi dù tôi nằm ngay sát cửa sổ. Tôi chớp mắt, cố gắng xác định xem mình còn sống hay đã chết. Cơn đau nhói ở lòng bàn tay – nơi mảnh ngọc cứa vào – nhắc tôi rằng ít nhất thể xác này vẫn đang hoạt động. Tôi từ từ ngồi dậy, đầu óc quay cuồng như vừa bị cuốn qua một cái máy xay sinh tố.
“Đừng động đậy.”
Giọng nam trầm thấp, lạnh như băng mỏng mùa đông. Mũi kiếm sáng quắc lướt qua làn da cổ tôi, dừng lại ngay dưới cằm. Tôi đông cứng, không phải vì sợ, mà vì mất vài giây để nhận ra mình đang bị một gã mặc trường bào trắng, tóc dài đến thắt lưng, dùng kiếm thật kề vào cổ. Không phải đạo cụ phim cổ trang. Là thép thật, lạnh toát, và hơi thở của gã cũng chẳng ấm áp hơn.
Tôi liếc mắt lên. Đôi mắt hổ phách ấy nhìn tôi như nhìn một con côn trùng lạ vừa rơi vào bẫy. Lận Trần. Chính là hắn – kẻ đã nắm tay tôi trong hư vô.
“Ngươi là ai? Từ đâu đến? Vật trên tay ngươi là yêu khí gì?” Hắn hỏi bằng cổ ngữ, từng chữ nặng trịch như đá. Mũi kiếm không rời cổ tôi một ly.
Tôi thở ra. Tình huống này thật sự dở khóc dở cười. Tôi, một phóng viên điều tra của thế kỷ hai mươi mốt, đang bị một kiếm tu thời Đường tra khảo vì… cái điện thoại. Tôi nhếch môi, không lùi mà còn hơi nghiêng đầu, để mũi kiếm lướt qua làn da, đủ để cảm nhận độ sắc nhưng không đứt.
“Ngươi dùng kiếm mà không biết đến camera sao? Để ta chỉ cho.”
Tôi chậm rãi giơ chiếc điện thoại lên – màn hình vẫn đang sáng vì tôi chưa khóa. Hắn khựng lại, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy cảnh giác. Ngón tay tôi bấm nút chụp ảnh. Tách. Ánh đèn flash lóe lên trắng xóa, chiếu rọi gương mặt góc cạnh và đôi mắt phượng đang mở to vì kinh ngạc của hắn.
Lận Trần sững người. Mũi kiếm trên cổ tôi run nhẹ – điều mà tôi đoán là chưa từng xảy ra trong suốt ngàn năm hắn tồn tại. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảnh khắc gương mặt mình bị bắt giữ trên màn hình, môi mấp máy như muốn niệm chú nhưng không biết nên dùng loại pháp thuật nào để đối phó với thứ này.
“Đây… là yêu vật gì? Sao nó bắt được hồn phách của ta?” Giọng hắn pha chút hoang mang, dù vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng.
Tôi suýt bật cười. “Không phải yêu vật. Là điện thoại. Nó không bắt hồn phách, chỉ bắt… ảnh thôi. Giống như vẽ tranh vậy, nhưng nhanh hơn.”
“Vẽ tranh?” Hắn cau mày. “Ngươi nói láo. Tranh không thể giống đến thế. Ngươi là yêu tinh họ Mộng? Hay là tàn hồn của kẻ đã chết?”
“Tôi là người. Sống sờ sờ ra đây.” Tôi chỉ tay vào vết máu đã khô trong lòng bàn tay. “Máu vẫn chảy nè. Yêu tinh có chảy máu không?”
Hắn cúi xuống nhìn, rồi lại nhìn màn hình điện thoại. Cuối cùng, hắn hạ kiếm xuống, nhưng không tra vào vỏ. Ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi, như thể tôi là một câu đố hắn chưa thể giải.
“Nếu là người, sao ngươi vào được Phù Du Cảnh? Đây không phải chốn cho người sống.”
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần tây đen. “Tôi cũng muốn biết. Tôi chỉ chạm vào một mảnh ngọc, rồi rơi xuống đây. À, mà tiện thể, đây là đâu? Và mưa kia…” Tôi chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa trong suốt đang rơi xiên qua ánh đèn lồng, lấp lánh như thủy tinh vỡ. “…sao không ướt người?”
Lận Trần im lặng một lúc. Hắn bước đến bên cửa sổ, đưa tay ra ngoài. Những giọt mưa xuyên qua bàn tay hắn như thể đó chỉ là ảo ảnh, nhưng tôi thấy rõ những gợn sóng nhỏ lan ra trên mặt đất.
“Đây là Phù Du Cảnh,” Hắn nói, giọng chậm rãi như đang nhai lại từng ký ức. “Thế giới được dệt từ những giấc mộng dang dở của người đã khuất. Mưa ở đây không thấm vì nó không phải nước – nó là nước mắt chưa kịp rơi của muôn kiếp oan hồn.”
Tôi nín lặng, cố tiêu hóa thông tin. Nước mắt chưa kịp rơi. Nghe vừa thơ vừa rợn.
“Vậy tôi phải làm sao để về?”
Hắn quay lại, ánh mắt hổ phách trầm xuống. “Ngươi phải thu thập Mộng Lệ.”
“Mộng Lệ?”
“Là những giọt lệ kết tinh từ giấc mơ dang dở. Mỗi oan hồn trong Phù Du Cảnh mang một giọt. Chỉ khi ngươi có đủ bảy giọt, cánh cửa giữa hai giới mới tạm thời mở ra. Nhưng…” Hắn ngừng lại, đôi mày kiếm nhíu chặt. “Từ xưa đến nay, chưa ai từng làm được. Người sống vào đây rồi, hoặc là phát điên, hoặc là bị chính giấc mơ của họ nuốt chửng.”
Tôi cười nhạt. “Vậy là tôi sắp chết à?”
“Có thể.” Hắn đáp, không chút cảm xúc. “Nhưng ta sẽ không để ngươi chết. Vì…” Hắn ngập ngừng, như đang cân nhắc có nên nói tiếp không. “…vì ngươi cầm mảnh ngọc ‘Mộng’. Ngươi là người đầu tiên sau mười năm chạm vào nó mà không bị nó hút cạn sinh lực.”
Mười năm. Tim tôi đập mạnh một nhịp. Tôi nhớ đến chị gái – Phó Cửu An – mất tích mười năm trước khi đang điều tra một vụ án liên quan đến đồ cổ. Có liên quan không? Tôi định hỏi, nhưng đúng lúc đó, gió bên ngoài tửu lâu bỗng gào lên dữ dội. Tiếng mưa biến thành tiếng nức nở. Mùi hoa quế cháy xộc vào không gian.
Lận Trần lập tức xoay người, kiếm trong tay rung lên phát ra âm thanh như tiếng khóc. “Đến rồi.”
Từ màn mưa, một bóng hình đỏ thẫm chầm chậm bước ra. Một thiếu nữ mặc giá y, đầu đội mũ phượng, nhưng khuôn mặt trắng bệch như sáp, đôi mắt trống rỗng không con ngươi. Nàng lơ lửng trên mặt đất, tay ôm một quả cầu ánh sáng xanh nhạt – bên trong, một giọt chất lỏng long lanh như ngọc đang xoay tròn.
“Mộng Lệ của tân nương,” Lận Trần nói khẽ, như sợ đánh thức thứ gì đó. “Nàng ta chết trong đêm tân hôn, chú rể bỏ đi theo đoàn quân viễn chinh và không trở lại. Suốt mười hai trăm năm, nàng vẫn chờ, giấc mơ dang dở biến thành oán niệm.”
Tôi nhìn giọt lệ lơ lửng trong tay nàng, và một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lồng ngực. Không phải sợ hãi. Mà là thương cảm. Như thể tôi hiểu nỗi chờ đợi vô vọng ấy – chờ một người không bao giờ về, chờ một lời giải thích không bao giờ được nói ra.
Tân nương ngẩng đầu, đôi mắt trống rỗng hướng về phía tôi. Môi nàng mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh. Thay vào đó, giọt Mộng Lệ từ tay nàng bay lên, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng đến đau lòng.
Lận Trần đưa tay ra, giọt lệ từ từ hạ xuống lòng bàn tay hắn. Khoảnh khắc nó chạm vào da, một luồng sáng lóe lên, và trong lòng ngọc, tôi thấy một gương mặt quen thuộc hiện ra – gương mặt tôi đã tìm kiếm suốt mười năm qua.
Phó Cửu An.
Chị tôi đang khóc. Nước mắt chảy dài trên má, nhưng không thành tiếng. Môi chị mấp máy, và giọng nói yếu ớt vọng ra từ sâu trong lòng ngọc, thì thầm như một lời nguyền:
“Đừng để nó ghép đủ mảnh…”
Rồi gương mặt tan biến. Giọt lệ nằm im trong tay Lận Trần, ánh sáng tắt dần.
Tôi lao đến, nắm chặt cổ tay áo hắn. “Đó là chị tôi! Chị ấy đang ở đâu? Ngươi biết gì về chị ấy?”
Lận Trần nhìn tôi, lần đầu tiên trong đôi mắt hổ phách ấy thoáng qua một tia sáng khác – không phải lạnh lùng, mà là tội lỗi. Hắn gỡ tay tôi ra, quay mặt đi.
“Ta không thể nói.”
“Tại sao?”
“Vì lời hứa.” Giọng hắn khàn đặc như thủy tinh vỡ. “Và vì nếu ngươi biết sự thật bây giờ, ngươi sẽ chết trước khi kịp về nhà.”
Tôi đứng chết trân giữa tửu lâu cổ, mưa Phù Du Cảnh vẫn rơi ngoài kia không một giọt nào chạm vào vai, nhưng trong lòng tôi, một cơn bão vừa ập đến. Chị tôi đã ở đây. Chị đang cầu cứu. Và Lận Trần – kẻ mang trái tim đã hóa đá – đang giấu tôi điều gì đó khủng khiếp.
Tôi siết chặt mảnh ngọc trong tay, máu lại rỉ ra. Nhưng lần này, tôi không buông.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện