Chương 4/12 · Mộng Đoạn Trường An
Tác giả: Tư Hạ
Ngón tay tôi còn chưa rời mảnh ngọc rỉ máu thì mặt đất dưới chân bỗng rung chuyển dữ dội. Chưa kịp phản ứng, cả bầu trời Phù Du Cảnh như bị ai bóp nát – ánh sáng xanh tan biến, nhường chỗ cho một màu đen đặc quánh như mực. Từ trong hư vô, một sinh vật khổng lồ trồi lên. Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một cơn lốc ký ức – những gương mặt người đang gào khóc, những cánh tay vươn ra từ quá khứ, tất cả quấn lấy nhau mà gầm rú.
Lận Trần lập tức đứng chắn trước mặt tôi, trường kiếm rút khỏi vỏ, luồng kiếm khí trắng bạc phát sáng. “Lùi lại.” Hắn ra lệnh, giọng như sắt nguội.
Nhưng tôi không lùi. Theo bản năng, tôi đưa tay chống xuống đất để đứng dậy, và ngón tay lại một lần nữa chạm vào thứ mềm mại kỳ lạ – chính là vết sẹo dữ tợn trên cánh tay hắn, nơi ánh sáng xanh vẫn còn le lói.
Khoảnh khắc đầu ngón tay tôi chạm vào, mọi thứ tan biến.
Cả bầu trời tối sầm. Thanh kiếm của Lận Trần đột nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu như tiếng khóc. Và một tiếng thét xé lòng vọng thẳng từ lưỡi kiếm, xuyên qua không gian, xuyên qua thời gian, đâm thẳng vào lồng ngực tôi: “Sư huynh… tại sao!”
Tôi bị hút vào một cơn lốc khác. Lần này không phải là cơn lốc ký ức từ bên ngoài, mà từ chính vết sẹo của hắn. Tôi thấy mình đứng giữa một sơn trang cổ, dưới ánh trăng đỏ như máu. Trước mặt tôi là Lận Trần – hắn trẻ hơn, ánh mắt chưa phủ đầy sương mờ, nhưng đang run rẩy như chiếc lá cuối mùa. Trên tay hắn là thanh kiếm, mũi kiếm đã xuyên qua ngực một thiếu nữ áo trắng. Nàng ta đẹp đến mức không thực, gương mặt đẫm lệ, miệng mấp máy câu hỏi vừa thốt ra.
“Sư huynh… tại sao?”
Hắn không đáp. Môi hắn mấp máy, nhưng không thành tiếng. Tôi chỉ thấy nước mắt hắn chảy ngược vào trong, và trái tim trong lồng ngực hắn – tôi nghe rõ – bỗng cứng lại như đá.
Rồi thiếu nữ ngã xuống. Và từ thân thể nàng, một bóng đen khổng lồ trồi ra, cười man dại, cuốn phăng cả sơn trang vào bão tố ký ức.
Tôi thét lên, nhưng không phát ra âm thanh. Tôi muốn chạy đến, nhưng chân không nhấc lên nổi. Tôi chỉ còn biết nhìn Lận Trần – hắn quỳ xuống, ôm xác nàng, mà không rơi nổi một giọt lệ. Và ngay lúc đó, tôi thấy trên cánh tay hắn, vết sẹo dài hiện ra, hằn sâu như lời nguyền.
Tất cả vụt tắt. Tôi rơi tự do trong bóng tối, cho đến khi một bàn tay lạnh giá nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi trở về.
Tôi mở mắt. Vẫn là tửu lâu cổ kính. Mưa Phù Du Cảnh vẫn rơi. Nhưng sinh vật ký ức đã biến mất. Lận Trần ngồi cách tôi vài bước, thanh kiếm cắm xuống sàn gỗ, nứt toác một đường dài. Hắn cúi đầu, mái tóc đen phủ kín mặt. Vai hắn run lên, nhưng không có tiếng khóc.
Tôi không hỏi gì. Chỉ lặng lẽ ngồi dậy, lau vết máu trên tay. Sự im lặng của tôi lúc này không phải vì giận dữ, cũng không phải vì sợ hãi. Mà vì tôi biết, có những nỗi đau hỏi thẳng chỉ càng khiến nó vỡ toác.
Không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng gió rít qua khe cửa. Rất lâu sau, Lận Trần mới cất giọng. Khàn đặc như đá vỡ.
“Đó là sư muội của ta. Lận Vãn Tình.”
Hắn ngước lên. Đôi mắt hổ phách giờ đây không còn sương mờ, mà trống rỗng đến đáng sợ.
“Năm ấy, nàng bị Mộng Yểm nhập, biến thành quái vật tàn sát cả sư môn. Ta đã tự tay… tự tay đâm kiếm xuyên qua tim nàng.”
Hắn dừng lại, bàn tay nắm chuôi kiếm run lên.
“Trước khi chết, nàng nguyền rủa ta. Rằng ta sẽ sống mãi với trái tim hóa đá, vĩnh viễn không được khóc. Và lời nguyền thành sự thật. Từ đó, ta không còn là người. Chỉ là một linh hồn bị giam cầm trong chính ký ức của mình.”
Tôi lặng lẽ đứng dậy, tiến đến ngồi xuống đối diện hắn. Tôi không an ủi. Không nói những lời sáo rỗng. Chỉ đưa tay đặt nhẹ lên mu bàn tay hắn – nơi vết sẹo dài đang âm ỉ ánh sáng xanh.
Hắn giật mình, định rụt lại, nhưng tôi giữ chặt.
“Ta chưa từng nói với ai.” Hắn thì thầm. “Sao cô nương không hỏi? Không mắng ta là kẻ sát nhân?”
“Vì hỏi cũng chẳng thay đổi được gì.” Tôi đáp, giọng đều đều. “Và ngươi không phải sát nhân. Ngươi chỉ là người bị mắc kẹt.”
Hắn sững người nhìn tôi, như thể lần đầu tiên sau ngàn năm có kẻ dám nhìn thẳng vào tội lỗi của hắn mà không phán xét.
Đúng lúc ấy, từ ngoài xa, một tiếng nổ vang trời dội vào. Cả tửu lâu rung lắc, những mảnh ngói âm dương rơi lộp bộp. Cơn bão ký ức mà tôi đã thấy từ trước giờ mới thực sự ập đến. Nó không phải là một sinh vật, mà là cả một đại dương oan hồn bị Mộng Yểm điều khiển, đang tràn vào Phù Du Cảnh.
Lận Trần bật dậy, rút kiếm khỏi vết nứt trên sàn. Ánh kiếm bạc lóe lên, soi rõ gương mặt hắn – không còn trống rỗng, mà đầy quyết tâm của một kiếm tu đã chấp nhận số phận.
“Cô nương đứng sau ta.” Hắn nói, nhưng lần này giọng đã mềm hơn. “Thứ đó muốn lấy nốt những Mộng Lệ còn lại. Và nó sẽ không ngần ngại giết người sống.”
Tôi đứng dậy, nắm chặt mảnh ngọc. “Thế thì để nó đến. Tôi không có thói quen trốn.”
Hắn quay lại nhìn tôi. Khóe môi hắn hơi nhếch – nụ cười đầu tiên tôi thấy trên gương mặt ấy, dù chỉ là thoáng qua.
Rồi hắn lao ra, thanh kiếm vung lên, chém thẳng vào cơn lốc ký ức đang cuồn cuộn tiến vào. Kiếm khí xé toạc không gian, từng đường kiếm như muốn chặt đứt quá khứ. Nhưng càng chém, cơn lốc càng mạnh, càng lộ ra nhiều gương mặt oán hận hơn.
Tôi đứng phía sau, quan sát. Tôi thấy trên cánh tay hắn, vết sẹo lại phát sáng, liên tục run lên như muốn nứt toác. Và tôi nhận ra: mỗi khi hắn dùng kiếm, chính ký ức đau thương trong vết sẹo ấy lại tiếp sức cho cơn bão. Hắn đang chiến đấu với chính mình.
“Lận Trần! Ngừng lại!” Tôi hét lên.
Nhưng hắn không nghe. Hắn như con thú bị thương, chỉ biết lao về phía trước. Cho đến khi một giọng nói vọng ra từ cơn lốc – giọng nói của chính Lận Vãn Tình.
“Sư huynh… tha thứ cho mình đi…”
Hắn khựng lại. Thanh kiếm trên tay chậm dần, rồi rơi xuống đất, cắm phập vào nền gạch. Cơn lốc ký ức lập tức nuốt chửng lấy hắn.
Không kịp suy nghĩ, tôi lao vào. Tôi biết mình chẳng có phép thuật, chẳng có kiếm khí. Nhưng tôi có mảnh ngọc – và có máu đang rỉ từ lòng bàn tay. Tôi giơ cao mảnh ngọc, máu từ tay tôi nhỏ xuống bề mặt ngọc, tạo thành những vệt đỏ rực.
Ngay lập tức, cơn lốc dừng lại. Những gương mặt ký ức đồng loạt quay về phía tôi, như thể nhận ra thứ gì đó thiêng liêng. Rồi từ trong tâm bão, Lận Trần được ném ra ngoài, ngã sõng xoài trên sàn. Hắn thở dốc, toàn thân đầy vết cào xước.
Tôi đỡ hắn dậy, máu từ tay tôi dính lên áo bào trắng của hắn, nhưng hắn chỉ lặng lẽ nhìn mảnh ngọc trong tay tôi.
“Máu của cô nương…” Hắn thì thầm. “Thì ra là thế.”
Cơn bão lắng dần. Những mảnh ký ức tan ra như sương, trả lại bầu trời xanh nhạt cho Phù Du Cảnh. Tửu lâu cổ kính lại hiện ra, dù mái ngói đã vỡ nát gần hết.
Lận Trần từ từ rút kiếm khỏi sàn. Hắn quay lưng về phía tôi, vai vẫn còn run. Nhưng khi hắn lên tiếng, giọng đã trở lại vẻ trầm lạnh thường ngày – nhưng có thêm một nỗi bi thương không thể giấu.
“Càng nhiều Mộng Lệ, thứ bị phong ấn sẽ càng tỉnh. Còn cô nương… chính là mồi dụ nó đến.”
Tôi nhíu mày. “Ý ngươi là gì?”
Hắn không quay lại. “Máu của cô nương có cùng dòng với chìa khóa phong ấn. Càng thu thập Mộng Lệ, sức mạnh của cô nương càng lộ rõ. Và Mộng Yểm sẽ lần theo mùi máu ấy.”
Tôi siết chặt mảnh ngọc. “Vậy thì sao? Ngươi định bỏ tôi lại à?”
Hắn im lặng một lúc lâu. Rồi chỉ nói một câu, như lời thề:
“Ta đã hứa với tỷ tỷ của cô nương. Dù có phải tan biến, ta cũng sẽ bảo vệ cô nương đến cùng.”
Nói xong, hắn bước ra ngoài mưa, bóng lưng thẳng tắp như thanh kiếm. Còn tôi đứng lại giữa tửu lâu đổ nát, lòng bàn tay vẫn rỉ máu, nhưng lần đầu tiên kể từ khi lạc vào thế giới này, tôi không còn cảm thấy mình chỉ là người ngoài cuộc.
Cơn bão đã tan. Nhưng bão thật sự, tôi biết, mới chỉ bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện