Chương 5/12 · Mộng Đoạn Trường An
Tác giả: Tư Hạ
Tôi mở mắt ra, trần nhà trắng xóa, mùi cồn sát trùng xộc vào mũi. Một giây sau, Tống Kỳ Dương dúi vào tay tôi tấm ảnh trắng đen.
“Người đàn ông đứng cạnh chị cậu... không hề già đi một ngày.”
Giọng nó khô khốc, như vừa chạy cả cây số. Tôi chớp mắt nhìn tấm ảnh. Bức ảnh chụp một quán trà cũ kỹ, mái ngói âm dương rêu phong, cửa gỗ chạm hoa văn như mảnh ngọc trong túi tôi. Và bên cạnh quán trà, trong một góc khuất, là hai bóng người. Một người phụ nữ mặc áo khoác dài, tóc buộc thấp – Phó Cửu An, chị tôi. Người còn lại là một bóng trắng mờ ảo, trường bào phất phơ, mái tóc dài buộc lỏng. Gương mặt hắn rõ đến từng chi tiết, dù ảnh đã ngả màu thời gian. Đôi mắt hổ phách bi thương nhìn thẳng vào ống kính như thể xuyên qua cả tấm giấy.
Lận Trần.
Tôi bật dậy, cơn đau đầu ập đến như búa bổ. “Ảnh này ở đâu ra?”
Tống Kỳ Dương vịn tôi nằm xuống. “Cậu nằm im đi! Bác sĩ bảo cậu bị kiệt sức, nhịp tim loạn xạ, còn nói mê suốt mấy tiếng về kiếm với mộng gì đó.” Nó hạ giọng, liếc quanh phòng bệnh. “Tớ tìm thấy trong đống đồ của nạn nhân thứ ba, ở túi áo trong. Nạn nhân tên Trương Lỗi, 34 tuổi, chết trong nhà vệ sinh công cộng với nụ cười đông cứng. Cảnh sát bỏ qua vì không liên quan đến hiện trường, nhưng tớ thì không. Tấm ảnh này chụp từ mười năm trước, lúc chị cậu còn đang điều tra vụ án đầu tiên. Nhìn người đàn ông kìa – lẽ ra hắn phải già hơn, hoặc ít nhất thay đổi. Nhưng không.”
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt Lận Trần, thấy vết sẹo mờ trên tay hắn lộ ra dưới lớp áo bào. Đúng là hắn. Mười năm trước, hắn đã ở cạnh chị tôi.
“Còn gì nữa không?” Tôi hỏi, giọng khản đặc.
Tống Kỳ Dương kéo ghế ngồi xuống, rút từ cặp ra một tập tài liệu dày. “Từ lúc cậu bất tỉnh ở con hẻm gần hiện trường, tớ đã lục tung mọi thứ. Chuỗi án mạng này không phải ba vụ. Là năm vụ. Tất cả nạn nhân đều chết với nụ cười siêu thực – miệng kéo dài ra như bị căng chỉ, mắt mở trừng trừng nhưng đồng tử giãn, không dấu hiệu chống cự. Cả năm người đều từng đến cùng một quán trà bỏ hoang trên phố Bắc Viện, khu phố cổ Trường An. Mở cửa cách đây ba tháng, chủ quán là một ông già họ Mã, nhưng hỏi ra thì ai cũng nói quán bỏ hoang đã mười năm rồi. Mã lão bản chỉ là người trông coi, nói có người thuê giữ chỗ từ lâu.”
“Ai thuê?”
Nó lắc đầu. “Không ai biết. Nhưng quan trọng hơn...” Nó rút từ đống giấy tờ ra một bản scan, đặt cạnh tấm ảnh. “Nhìn hoa văn trên cửa quán trà đi. Y xì mảnh ngọc cậu đang giữ.”
Tôi rờ vào túi áo. Mảnh ngọc “Mộng” vẫn còn đó, lành lạnh. Đúng là hoa văn uốn lượn như mây khói. Tôi chưa kịp nói gì, Tống Kỳ Dương đã nắm lấy cổ tay tôi, mắt sáng quắc.
“Cửu Ly, tớ không tin mấy chuyện tâm linh, nhưng cậu biến mất ba tiếng đồng hồ rồi trở về với vết thương tay, lại còn nhắc đến kiếm tu đời Đường khi mê sảng. Có phải cậu đã vào cái nơi đó không? Cái thế giới mà chị cậu từng nhắc tới trong nhật ký?”
Tôi giật mình. “Nhật ký của chị tôi?”
Nó gật đầu, rút điện thoại, mở một tấm ảnh chụp trang giấy ố vàng. Dòng chữ nghiêng nghiêng, nét chữ của chị: “Hôm nay ta đến Phù Du Cảnh lần thứ ba. Hắn vẫn đợi ở đó, dưới cơn mưa không ướt áo. Hắn bảo máu của A Ly là chìa khóa cuối cùng. Nhất định không được để con bé biết.”
Tim tôi thắt lại. Vậy là chị đã biết từ mười năm trước. Và hắn cũng biết.
Tôi ngồi dậy, mặc kệ cơn choáng váng. “Đưa tớ tới quán trà đó.”
—
Quán trà nằm sâu trong con hẻm cụt, giữa những bức tường gạch mốc đen. Cửa gỗ khép hờ, lớp sơn đỏ đã tróc gần hết, để lộ những đường chạm khắc hoa văn giống hệt mảnh ngọc – những áng mây cuộn hình rồng không đầu, quấn quanh một chữ “Mộng” cổ. Không khí ở đây lạnh hơn bên ngoài đến năm độ, dù đang giữa trưa hè.
Tống Kỳ Dương đứng ngoài, máy ảnh trên tay, nhưng tay run run. “Cậu chắc chứ? Tớ vừa kiểm tra, nạn nhân thứ năm chết ngay sau khi rời khỏi đây chưa đầy hai tiếng.”
Tôi gật, bước vào. Bên trong tối om, mùi trà cũ lẫn mùi ẩm mốc. Những chiếc bàn gỗ phủ bụi, trên kệ treo mấy chiếc đèn lồng giấy đỏ đã phai màu. Giữa quán, một bàn thờ nhỏ đặt bát hương, sau lưng là bức họa cổ vẽ một nữ tử mặc áo cưới đời Đường, gương mặt không có ngũ quan.
“Bức họa này...” Tôi lẩm bẩm. Là oan hồn tân nương tôi đã gặp trong Phù Du Cảnh.
Tôi đưa tay chạm vào bức họa. Mảnh ngọc trong túi bỗng nóng rực, phát ra thứ ánh sáng tím lạnh. Tôi nghe thấy tiếng thở dài từ sau bức tranh, rồi một giọng nói vang lên sát bên tai, như hơi thở của người chết:
“Mang chìa khóa về, ta trả chị ngươi.”
Tôi quay phắt lại. Phía sau, Tống Kỳ Dương đang há hốc miệng, nhưng không phải nhìn tôi – nó nhìn chằm chằm vào bức ảnh trắng đen trên tay. Tấm ảnh bỗng tự bốc cháy, ngọn lửa không phải màu cam mà là màu lam nhạt, như lửa ma trơi. Trong ánh lửa, tôi thấy Lận Trần trong ảnh hé môi, giọng hắn vang lên trong đầu tôi:
“Cô nương... đừng đến.”
Nhưng mảnh ngọc đã rung lên dữ dội. Sàn quán dưới chân tôi tan ra thành sương khói, và tôi cảm nhận được hư vô quen thuộc kéo xuống.
“Cửu Ly!” Tống Kỳ Dương hét lên, lao tới nắm lấy tay tôi. Nhưng tay tôi đã xuyên qua nó, như thể tôi là ảo ảnh.
Chuông điện thoại của nó đổ dồn. Nó bắt máy, mặt cắt không còn giọt máu. Rồi nó gào lên, cố át tiếng ồn của không gian đang vặn xoắn:
“Đừng quay lại Phù Du Cảnh! Tớ vừa tìm thấy nhật ký chị cậu – mảnh ngọc cuối cùng là dòng máu của cậu! Cửu Ly!”
Tiếng nó vọng ra rồi tắt lịm. Tôi buông tay, để mảnh ngọc kéo mình rơi thẳng vào vòng xoáy tím. Trước khi mất hẳn ý thức, tôi thấy bóng Lận Trần hiện lên giữa hư vô, tay cầm thanh kiếm đẫm lệ, và giọng hắn thì thầm như một lời nguyện cầu:
“Ta đã hứa... sẽ bảo vệ cô nương. Dù phải tan biến...”
Tôi nhếch môi. Không hiểu sao, tôi lại thấy buồn cười. Cái gã kiếm tu ngàn năm này, rốt cuộc là kẻ thù hay là kẻ nợ tôi từ kiếp trước?
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện