Chương 6/12 · Mộng Đoạn Trường An
Tác giả: Tư Hạ
Cơn rơi chấm dứt bằng một cú va đập vào nền đá lạnh. Tôi bật dậy, phổi như bị bóp nghẹt bởi thứ không khí đặc quánh mùi trầm hương cũ kỹ. Trước mặt tôi, Lận Trần đứng quay lưng, thanh Đoạn Lệ cắm xuống đất, những đường vân trên lưỡi kiếm đang chảy ngược những giọt sáng như thủy ngân. Hắn không quay lại, nhưng tôi biết hắn đang đợi.
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên áo sơ mi – thói quen vô nghĩa ở cái thế giới không có bụi này. Giọng tôi khô khốc: “Mười năm trước, chị tôi đã đến đây. Đúng không?”
Vai hắn cứng lại.
Tôi bước tới, mỗi bước chân vang lên trên nền đá như gõ vào một cánh cửa đóng kín. “Chị ấy đưa cho anh mảnh ngọc. Anh đã hứa bảo vệ chị ấy. Vậy mà giờ chị tôi đâu?”
Lận Trần xoay người. Đôi mắt hổ phách của hắn tối sầm, không phải vì giận dữ, mà vì một thứ còn nặng nề hơn: mặc cảm. Hắn cúi đầu, mái tóc dài rũ xuống che khuất nửa gương mặt. Khi cất lời, giọng hắn khàn như thủy tinh vỡ: “Mười năm trước, tỷ tỷ của cô nương đã nắm tay ta và nói: Đừng để em gái biết sự thật.”
Tôi sững lại.
“Nàng ấy... giống cô nương lắm.” Hắn ngước lên, ánh mắt xa xăm. “Cũng kiêu ngạo. Cũng cố chấp. Cũng sẵn sàng lao vào lửa đỏ chỉ vì một manh mối.”
“Đừng nói về chị tôi như thể anh hiểu chị ấy!” Tôi gằn giọng, nắm tay siết chặt đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay.
“Ta không hiểu.” Hắn thừa nhận, giọng trầm xuống. “Nhưng ta biết nàng ấy đã chọn con đường của mình. Ngày ấy, Mộng Yểm lần đầu tràn khỏi Phù Du Cảnh. Nàng ấy phát hiện ra sự thật về dòng máu của gia tộc các người – dòng máu có thể mở phong ấn. Nàng ấy đến tìm ta, cầu xin ta giấu chuyện này khỏi cô nương.”
Tôi lắc đầu, cổ họng nghẹn lại: “Rồi sao nữa?”
“Rồi Mộng Yểm bắt nàng ấy.” Lận Trần nhắm mắt, bàn tay nắm chuôi kiếm run lên. “Ta... không ngăn được. Nó dùng chính nỗi sợ của nàng ấy để nhấn chìm nàng – nỗi sợ mất em gái.”
Tôi không nói gì. Một khoảng lặng dài như ngàn năm đè xuống. Rồi tôi quay lưng, bước đi.
“Cô nương đi đâu?”
“Đi tìm chị tôi.” Tôi không ngoái lại. “Anh không bảo vệ được chị ấy, thì để tôi.”
Hắn không ngăn tôi. Nhưng tôi nghe thấy tiếng thanh kiếm rút khỏi mặt đất, và tiếng bước chân hắn theo sau, cách một khoảng vừa đủ để không biến thành sự bám đuôi.
---
Phù Du Cảnh không có bản đồ. Nó thay đổi theo cảm xúc của những linh hồn bị giam trong đó. Tôi đi trong mê cung những con hẻm lát đá xanh, dưới bầu trời tím không trăng không sao, cho đến khi mùi mực Tàu xộc vào mũi.
Trước mặt tôi, một cánh cổng gỗ mun hiện ra, trên khắc những dòng chữ thảo đang không ngừng chảy như máu loãng:
“Người đi chẳng trở lại,<br />Mực đọng thành sương mai.<br />Thiêu thân trong lửa lạnh,<br />Tình hóa khói mây dài.”
Không kịp dừng lại, tôi đã bị hút vào trong.
---
Cơn mưa đầu tiên không ướt áo. Nhưng nó lạnh. Lạnh đến mức tôi cảm thấy tủy trong xương mình đông lại. Tôi đứng giữa một thư phòng cổ, giấy Tuyên Thành trắng trải dài trên án thư, nghiên mực đã khô từ lâu, và một cây bút lông gãy đôi nằm lăn lóc trên nền gạch.
Trên tường, một bức họa vẽ một thiếu nữ cười trong vườn mẫu đơn. Nhưng khi tôi chớp mắt, nụ cười ấy biến thành tiếng khóc, và những cánh hoa trong tranh rơi lả tả ra ngoài, phủ đầy sàn.
Đây là giấc mơ của ai đó. Một giấc mơ đau đến mức biến thành nhà tù.
Tôi chạm vào bức họa. Tàn ảnh lập tức ập đến.
Một nam nhân tuổi ngoài ba mươi, mặc nho bào xanh, ngồi thẫn thờ trước án thư. Ngòi bút trong tay chấm mực, nhưng không viết nổi một chữ. Trước mặt hắn, bức thư tình nhòe nhoẹt nước mắt, những dòng chữ cuối cùng nguệch ngoạc: “Kiếp này không trọn, kiếp sau xin đừng gặp lại.”
Rồi hắn rút con dao nhỏ, cứa tay mình. Máu chảy xuống nghiên mực, hòa thành một thứ màu đen đỏ quái dị. Hắn dùng máu ấy viết tiếp, nhưng chữ viết ra lại là một bài thơ tuyệt mệnh. Và khi nét cuối cùng hoàn thành, hắn gục xuống, mắt vẫn mở trừng trừng nhìn bức họa thiếu nữ – người đã phụ hắn, đã gả cho kẻ khác, đã khiến hắn chọn cái chết để kết thúc nỗi đau không tên.
Tàn ảnh tan biến. Tôi lùi lại, thở dốc.
Rồi cơn mưa bắt đầu rơi.
Nhưng lần này, nó không phải mưa của Phù Du Cảnh. Nó là mưa ký ức – của chính tôi.
---
Tôi thấy mình tám tuổi, đứng trước cánh cửa phòng làm việc của cha. Ông ngồi sau bàn, cặp kính dày cộp, tay lật trang bản thảo. Tôi gọi “Cha ơi”, nhưng ông không ngước lên. Bà giúp việc kéo tôi đi, nói nhỏ: “Ông chủ đang bận, tiểu thư đừng làm phiền.”
Tôi thấy mình mười lăm tuổi, cầm bài thi đứng nhất lớp. Mẹ liếc qua, ký tên, rồi đẩy về phía tôi: “Lần sau phải hơn nữa. Đừng để mẹ thất vọng.” Không một lời khen.
Tôi thấy mình hai mươi ba tuổi, trong phòng trọ tồi tàn sau khi bị người yêu phản bội và đồng nghiệp xa lánh. Chị Cửu An gọi điện, giọng ấm áp duy nhất trong đời tôi: “A Ly, về nhà đi. Chị nấu cháo cho.” Nhưng tôi cúp máy, vì tôi không muốn chị thấy mình yếu đuối.
Rồi chị mất tích.
Và tôi không bao giờ còn cơ hội để nói: “Vâng, em về đây.”
Mưa tuôn như trút. Tôi quỳ xuống nền gạch lạnh, hai tay ôm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi rơi qua kẽ ngón tay, tan vào mưa ký ức đang nhấn chìm cả thư phòng.
Tôi đã luôn nghĩ mình mạnh mẽ. Nhưng thực ra, tôi chỉ là một đứa trẻ suốt đời chờ một câu khen từ cha, một cái ôm từ mẹ, và một lần được nói “em yêu chị” với người chị đã khuất.
---
Tiếng bước chân vang lên sau lưng tôi. Nhẹ, như sợ làm vỡ thứ gì đó.
Lận Trần ngồi xuống bên cạnh. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt thanh Đoạn Lệ sang một bên, rồi cởi áo choàng ngoài khoác lên vai tôi. Lớp vải dày, thấm đẫm mùi trầm hương lạnh, nhưng lại mang một hơi ấm kỳ lạ – thứ hơi ấm duy nhất trong thế giới đầy nước mắt này.
Tôi không ngước lên. Giọng nghẹn lại: “Anh theo tôi làm gì? Để xem tôi khóc à?”
“Ta đến vì trời mưa.” Hắn đáp, giọng đều đều như kể một sự thật hiển nhiên.
“Ở đây mưa hoài, có gì lạ.”
“Nhưng đây là lần đầu mưa thật.” Hắn ngước nhìn những giọt nước đang rơi, ánh mắt xa xăm. “Mưa của Phù Du Cảnh không ướt. Còn những giọt này... đang ướt vai cô nương.”
Tôi bật cười trong nước mắt. Cái gã kiếm tu ngàn năm này, có những lúc nói ra những câu ngớ ngẩn đến mức khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười.
Chúng tôi ngồi đó, dưới cơn mưa ký ức đang dần nhẹ hạt. Tôi rút từ túi áo ra một cây bút bi – thứ duy nhất còn sót lại từ thế giới thực sau mấy lần rơi vào Phù Du Cảnh. Nắp bút đã mất, ruột bút lòi ra, nhưng mực vẫn còn.
“Đây là cái gì?” Lận Trần nhìn cây bút như nhìn yêu vật.
“Bút bi. Để viết.” Tôi bấm thử, đầu bút lò xo tách một tiếng. Hắn giật mình, tay với lấy chuôi kiếm.
“Đừng! Không phải vũ khí.” Tôi phì cười, đưa cây bút cho hắn. “Cầm thử đi.”
Hắn cầm cây bút như cầm một con rắn nhỏ, ngón tay cứng đờ. Tôi nắm lấy tay hắn, chỉnh lại tư thế. Bàn tay hắn lạnh như ngọc, nhưng khi tôi chạm vào, những đường vân trên mu bàn tay khẽ ngân lên thứ ánh sáng mờ.
“Đây. Viết thử xem.”
Hắn ấn ngòi bút xuống nền gạch. Mực bi xanh đen nguệch ngoạc một đường. Hắn nhíu mày, vẻ mặt như vừa phát hiện ra một chân lý vĩ đại: “Nó... ra mực mà không cần nghiên?”
“Đúng rồi. Thời đại của anh cách đây hơn một ngàn năm rồi. Giờ người ta không mài mực nữa.”
Hắn im lặng một lúc, rồi lại cúi xuống, nắn nót viết từng nét chữ triện cổ lên nền gạch ẩm:
“Mộng phù du tỉnh,<br />Kiếm đoạn lệ khô.<br />Cô nương hà khốc?<br />Tội tại Lận Trần.”
Tôi đọc, rồi lặng người. Thơ Đường, viết bằng bút bi, trên nền gạch của một giấc mơ chết. Có lẽ đây là thứ văn hóa giao thoa kỳ quặc nhất mà tôi từng thấy.
“Ai nói tội tại anh?” Tôi hỏi, giọng khản đặc.
“Là ta.” Hắn không nhìn tôi, ánh mắt dán vào những chữ mình vừa viết. “Nếu ta đủ mạnh năm ấy, Mộng Yểm đã không bắt được tỷ tỷ của cô nương. Nếu ta đủ dũng khí, ta đã nói cho cô nương biết sự thật ngay từ đầu, thay vì núp sau lời hứa.”
Tôi không đáp. Nhưng tay tôi vẫn nắm lấy tay hắn – bàn tay lạnh như đá, run lên dưới những ngón tay tôi.
---
Cơn mưa ký ức tan hẳn. Trên án thư, một giọt lệ màu xanh thẫm kết tinh từ không khí, lơ lửng như một viên ngọc bích. Đó là Mộng Lệ của nhà thơ – giọt lệ của tình yêu tuyệt vọng và cái chết tự chọn.
Tôi đưa tay đón lấy. Giọt lệ lạnh buốt, nặng hơn bất cứ thứ gì cùng kích thước.
Và ngay khi nó chạm lòng bàn tay tôi, giọng nói ấy vang lên.
Không phải từ bên ngoài. Mà từ chính bên trong đầu tôi – một giọng thì thầm như gió lùa qua khe đá, như tiếng cười của trẻ con trong đêm vắng:
“Hắn đã giết sư muội, rồi sẽ giết ngươi như cách hắn để chị ngươi chết. Hắn là kẻ mang họa. Hắn là lưỡi kiếm phản chủ. Ngươi có dám tin một kẻ ngay cả nước mắt cũng không có?”
Tôi siết chặt giọt lệ. Mảnh ngọc “Mộng” trong túi áo nóng rực lên, cộng hưởng với giọng nói ấy. Máu từ lòng bàn tay tôi rỉ ra, nhuộm đỏ giọt lệ xanh.
“Cô nương?” Lận Trần đứng bật dậy, tay với lấy thanh kiếm.
Tôi không lau máu. Tôi chỉ từ từ quay lại, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Tôi không tin anh.” Tôi nói, giọng bình thản đến lạ. “Nhưng tôi cũng không tin nó.”
Tôi mở lòng bàn tay rỉ máu, để giọt lệ và máu hòa vào nhau.
“Cho nên, tôi sẽ tự mình tìm ra sự thật.”
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện