Chương 7/12 · Mộng Đoạn Trường An
Tác giả: Tư Hạ
Tôi không tin anh. Nhưng tôi cũng không tin nó. Cho nên, tôi sẽ tự mình tìm ra sự thật.
Lận Trần nhìn tôi, đôi mắt hổ phách không chớp, không phản bác, cũng không biện minh. Hắn chỉ cúi xuống, nhặt vạt áo bào rách của mình, lau đi vết máu trên tay tôi. Động tác chậm như thể thời gian trong Phù Du Cảnh vốn dĩ không tuyến tính.
"Máu của cô nương không nên rơi ở đây." Hắn nói, giọng trầm như tiếng chuông đồng ngân trong gió. "Mỗi giọt đều là mật ngọt dẫn dụ Mộng Yểm."
Tôi rụt tay lại. "Vậy thì đừng có chạm vào."
Hắn im lặng. Vết sẹo dài trên cánh tay trái hắn vừa được máu tôi chạm vào, giờ ngân lên một thứ ánh sáng xanh nhạt, như tàn tro của lửa đã tắt từ lâu.
Chúng tôi đứng đối diện nhau giữa tửu lâu cổ kính. Mưa bên ngoài vẫn rơi, không thấm áo, chỉ đọng trên mái ngói lưu ly thành những giọt nước long lanh treo lơ lửng, không chịu rơi xuống. Phù Du Cảnh không có trọng lực cho nước mắt.
"Còn ba giọt lệ nữa." Tôi đếm. "Giọt của thi nhân vừa rồi là thứ tư."
"Năm." Hắn sửa. "Cô nương đã có năm. Nhưng giọt thứ năm… không phải của người khác."
Tôi cau mày. "Ý anh là sao?"
Hắn không trả lời. Hắn quay lưng, bước về phía cây cầu đá bắc qua con sông mộng ảo. Dưới chân cầu, nước chảy ngược lên trời, cuộn thành những vòng xoáy màu tím nhạt. Xa xa, tiếng tỳ bà vọng lại từ một tửu lâu khác – tiếng đàn đứt quãng, như thể người gảy đang khóc mà không ra tiếng.
"Đi theo ta." Hắn nói, không quay đầu. "Giọt lệ thứ sáu đang chờ."
Tôi không hỏi "ở đâu". Tôi chỉ hỏi: "Của ai?"
"Một nhạc công đời Đường. Chết trong đêm Trung Thu, khi khúc ca hắn viết cho người thương chưa kịp tấu xong."
Tôi bước theo hắn, giày bệt giẫm lên phiến đá xanh mòn vẹt. "Và chúng ta phải làm gì? Đánh thức hắn? An ủi hắn?"
"Không." Lận Trần dừng lại trước cổng một tòa lâu đài nhỏ, nơi những dải lụa đỏ đã bạc màu treo lơ lửng trong không trung như những linh hồn chưa siêu thoát. "Chúng ta phải diễn lại khúc ca dang dở."
Tôi chớp mắt. "Diễn? Như kiểu… đóng kịch?"
"Phù Du Cảnh là thế giới của những giấc mộng chưa thành. Muốn giải thoát một linh hồn, phải cho hắn thấy giấc mộng ấy được hoàn tất." Hắn đẩy cửa, tiếng gỗ kẽo kẹt như tiếng thở dài của người đã chết. "Cô nương sẽ hát."
Tôi đứng khựng lại. "Khoan đã. Tôi không biết hát."
"Biết." Hắn quay lại, ánh mắt hổ phách lần đầu không phủ sương mờ. "Ai cũng biết hát. Chỉ là không dám hát thật lòng."
Tôi mở miệng định cãi, nhưng một luồng gió lạnh từ trong tòa lâu đài thốc ra, cuốn theo mùi hương trầm và mùi máu cũ kỹ. Trong gió, tôi nghe thấy tiếng đàn – không phải tỳ bà, mà là cổ cầm. Tiếng đàn run rẩy như ngón tay người gảy đang rỉ máu.
"Vào đi." Lận Trần nói. "Hắn đã chờ một ngàn ba trăm năm. Đừng để hắn chờ thêm."
Bên trong tòa lâu đài, thời gian đông cứng ở một đêm Trung Thu thời Đường Huyền Tông.
Đèn lồng đỏ treo khắp trần, nhưng lửa trong đèn không cháy – chỉ là những viên ngọc phát sáng màu máu loãng. Trên sàn gỗ trải gấm Tứ Xuyên đã mục, một bóng người ngồi xếp bằng trước cây cổ cầm bảy dây. Hắn mặc cẩm bào xanh lam thêu chỉ bạc, mái tóc dài buộc cao bằng trâm ngọc. Gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt đã hõm sâu vì khóc cạn nước. Hắn không nhìn chúng tôi. Hắn chỉ nhìn xuống dây đàn, nơi những giọt máu đã khô từ lâu vẫn còn in vết.
"Hắn tên là Ôn Như Ngọc." Lận Trần nói, giọng trầm xuống một quãng. "Nhạc công giỏi nhất Trường An đời Khai Nguyên. Yêu một nữ quan trong cung, viết cho nàng khúc 'Phù Du Dẫn'. Nhưng chưa kịp tấu, nàng đã bị ban chết vì tội mưu phản. Hắn gảy đàn suốt ba ngày ba đêm trước mộ nàng, đến khi dây đứt, ngón tay rã rời, rồi gieo mình xuống hồ Thái Dịch."
Tôi nhìn bóng người kia. Hắn vẫn không động đậy. Nhưng tôi thấy – trên mu bàn tay trắng xanh của hắn, một giọt lệ đang kết tinh, từ từ, như sương đọng trên lá sen lúc bình minh.
"Giọt lệ của hắn là gì?" Tôi hỏi. "Tiếc nuối? Hay ân hận?"
"Là dang dở." Lận Trần bước đến bên cây cổ cầm thứ hai đặt đối diện – cây đàn của tôi, tôi đoán vậy. "Hắn không tiếc vì đã yêu. Hắn không hận vì nàng chết. Hắn chỉ đau vì chưa kịp nói lời từ biệt."
Hắn ngồi xuống, đặt tay lên dây đàn. Ánh trăng Đường từ cửa sổ tròn đổ xuống, chảy dài trên sống lưng hắn, nhuộm bạc cả mái tóc đen.
"Cô nương chỉ cần hát thật lòng." Hắn nói, không nhìn tôi. "Phù Du Cảnh không cần kỹ thuật, chỉ cần đau đớn thật."
Tôi đứng trước cây cổ cầm. Tôi không biết chơi đàn. Tôi không biết hát. Tôi chỉ biết gõ bàn phím và chụp ảnh hiện trường. Nhưng khi ngón tay tôi chạm vào dây đàn – không phải tôi chủ động, mà là dây đàn tự động rung lên dưới tay tôi – một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
"Đây là…"
"Là ký ức của hắn." Lận Trần nói. "Cô nương không cần biết đàn. Cô nương chỉ cần để hắn mượn tay."
Và rồi hắn gảy.
Tiếng cổ cầm vang lên. Không phải tiếng đàn tôi từng nghe trong phim cổ trang – nó trầm hơn, đau hơn, như tiếng đất nứt ra trước động đất, như tiếng tim vỡ trước khi máu kịp chảy. Lận Trần gảy, mắt nhắm lại, hàng mi dài đổ bóng xuống gò má góc cạnh. Ngón tay hắn lướt trên dây, mỗi lần dây rung là một vết sẹo trên cánh tay hắn lại ngân lên ánh sáng xanh.
Và tôi – tôi mở miệng.
Lời ca trào ra như máu từ vết thương không thể khép miệng.
Mộng phù du… kiếm đoạn lệ…<br />Người đi chẳng trở lại…<br />Trăng Trường An soi bóng ai…<br />Một kiếp yêu… một kiếp phai…
Tôi không biết mình đang hát gì. Nhưng giọng tôi – giọng tôi run như người đang khóc không thành tiếng, như thể chính tôi cũng vừa mất đi một thứ gì đó mà tôi chưa từng dám thừa nhận là mình có.
Bóng Ôn Như Ngọc trước mặt từ từ ngẩng lên. Đôi mắt hõm sâu nhìn tôi – không, nhìn xuyên qua tôi, nhìn thấy một người con gái khác mặc y phục nữ quan, đứng dưới trăng Trung Thu, mỉm cười với hắn lần cuối cùng trước khi bị lôi đi.
"Nàng…" Hắn thì thầm, giọng như tro tàn. "Nàng đã về…"
Lận Trần gảy tiếp. Tiếng đàn nhanh hơn, gấp hơn, như nhịp tim của kẻ sắp chết đuối. Và tôi – tôi hát tiếp, không còn là lời ca nữa, mà là tiếng gào của linh hồn bị trói buộc:
Một giọt lệ rơi… ngàn năm chưa khô…<br />Một lời yêu… ngàn năm chưa tỏ…<br />Kiếm gãy rồi… người có về không…<br />Mộng tan rồi… ai khóc thay ai…
Ngay khoảnh khắc ấy, Ôn Như Ngọc đứng dậy. Hắn bước về phía tôi, mỗi bước chân để lại một vết máu loang trên sàn gỗ. Hắn đưa tay – bàn tay đã rã rời, ngón tay đã gãy – chạm vào má tôi.
"Nàng không phải nàng ấy." Hắn nói, giọng vỡ ra như thủy tinh. "Nhưng… nàng cũng đau như nàng ấy."
Rồi hắn rút lui. Giọt lệ trên mu bàn tay hắn long lanh bay lên, lơ lửng giữa không trung. Nó xanh như ngọc bích, nhưng bên trong có những vân máu đỏ li ti – những vân máu của trái tim đã vỡ.
"Cô nương." Lận Trần gọi, giọng gấp. "Bắt lấy."
Tôi vươn tay.
Nhưng ngay khi ngón tay tôi sắp chạm vào giọt lệ, cả thế giới bỗng tối sầm.
Không phải mưa ký ức nữa. Là bão ký ức.
Tôi bị hất văng vào một khung cảnh khác – không phải đêm Trung Thu, không phải tửu lâu. Mà là một ngôi chùa cũ kỹ, dưới ánh trăng đỏ như máu.
Trước mặt tôi, Lận Trần – nhưng không phải Lận Trần của hiện tại – đang quỳ trên nền đất, tay cầm thanh kiếm run rẩy. Và trước mặt hắn, một thiếu nữ mặc bạch y đang ngã xuống, máu từ ngực nàng phun thành những tia đỏ thẫm, nhuộm ướt cả vạt áo bào trắng của hắn.
"Sư huynh…" Thiếu nữ thì thầm, khóe miệng trào máu. "Sư huynh… tại sao…"
Tôi biết đây là ai. Lận Vãn Tình. Sư muội của Lận Trần. Người con gái hắn đã yêu. Người con gái hắn đã giết.
Lận Trần trong ký ức – trẻ hơn, nhưng đôi mắt hổ phách đã phủ đầy tuyệt vọng – cúi xuống ôm lấy nàng. Môi hắn mấp máy, nhưng không một âm thanh nào phát ra. Hắn muốn khóc. Tôi thấy điều đó trong cách gân cổ hắn nổi lên, trong cách ngón tay hắn bấu chặt vào vai nàng đến bật máu.
Nhưng không một giọt nước mắt nào rơi xuống. Bởi vì hắn không thể khóc. Bởi vì trái tim hắn đã hóa đá.
"Sư huynh…" Lận Vãn Tình thều thào, hơi thở cuối cùng thoát ra như một lời nguyền. "Sư huynh sẽ sống mãi với trái tim hóa đá… Sư huynh sẽ không bao giờ khóc được… Khóc một lần… là chết…"
Nàng trút hơi thở cuối cùng. Tay nàng buông thõng, chạm vào vết sẹo trên tay Lận Trần – vết sẹo vừa được máu tôi chạm vào lúc nãy.
Và Lận Trần trong ký ức ngửa mặt lên trời. Miệng hắn há ra, như muốn gào thét, như muốn khóc. Nhưng từ mắt hắn, không một giọt lệ nào rơi. Chỉ có hai dòng máu – máu từ chính hốc mắt hắn – chảy dài xuống má, nhuộm đỏ cả gương mặt.
"Ta… không thể khóc…" Hắn thì thầm, giọng như đá vỡ. "Ta không thể khóc… Ta không thể khóc…"
Hắn lặp đi lặp lại câu đó như một lời nguyền, như một lời tự trừng phạt. Và tôi – tôi đứng ngoài rìa ký ức, không thể can thiệp, không thể chạm vào, chỉ có thể nhìn. Nhìn gương mặt Lận Trần trong đêm định mệnh ấy – mắt ráo hoảnh, kiếm run rẩy – và nghe lời nguyền của sư muội vang vọng mãi trong gió:
"Sư huynh sẽ sống mãi với trái tim hóa đá, khóc một lần là chết."
Tôi bật dậy. Không phải từ ký ức. Mà từ chính giấc mơ của Ôn Như Ngọc.
Lận Trần vẫn ngồi đó, tay vẫn đặt trên dây đàn. Nhưng mặt hắn tái nhợt, và trên má trái – ngay vị trí hai dòng máu đã chảy trong ký ức – có một vệt nước long lanh.
Không phải máu. Là nước.
"Cô nương…" Hắn thều thào, giọng khàn như thủy tinh vỡ. "Cô nương vừa thấy gì?"
Tôi không trả lời. Tôi chỉ nhìn xuống tay mình – giọt lệ của Ôn Như Ngọc đã nằm gọn trong lòng bàn tay, xanh biếc như mắt của người đã chết. Nhưng tôi không còn tâm trí nào để ý đến nó nữa.
Vì tôi vừa thấy điều mà Lận Trần đã giấu suốt một ngàn ba trăm năm. Lời nguyền không chỉ khiến hắn không thể khóc. Lời nguyền còn khiến mỗi lần hắn cố khóc, máu sẽ chảy thay nước mắt. Và nếu một ngày nào đó, hắn thực sự khóc được – dù chỉ một giọt – thì hắn sẽ chết.
Tôi nhìn Lận Trần. Hắn nhìn tôi. Ánh mắt hổ phách của hắn lần đầu tiên không còn là sương mờ – mà là nỗi sợ hãi trần trụi, như một con thú bị dồn vào góc tường, biết rằng mình sắp bị lột hết da.
"Cô nương…" Hắn mở miệng. "Đừng…"
"Đừng hỏi?" Tôi cắt ngang. "Hay đừng thương hại?"
Hắn im lặng.
Tôi bước về phía hắn. Tôi không chạm vào vết sẹo nữa. Tôi chỉ đứng trước mặt hắn, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi trầm hương và máu cũ trên người hắn.
"Tôi không thương hại anh." Tôi nói, giọng trầm và chậm như dao cắt. "Nhưng tôi cũng không tha thứ cho anh. Anh không cần tôi tha thứ. Anh cần tự tha thứ cho chính mình."
Rồi tôi lùi lại. Tôi cất giọt lệ của Ôn Như Ngọc vào túi áo, cạnh mảnh ngọc "Mộng".
"Còn ba giọt nữa." Tôi nói. "Nhưng trước khi tiếp tục, anh phải nói cho tôi biết."
Tôi quay lưng, bước về phía cửa tửu lâu.
"Nếu tôi khóc trong Phù Du Cảnh – điều gì sẽ xảy ra?"
Lận Trần không trả lời.
Nhưng tôi nghe thấy tiếng đá nứt – không phải từ nền đất, mà từ chính lồng ngực hắn.
Và tôi biết. Câu trả lời còn tệ hơn cả những gì Mộng Yểm đã thì thầm.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện