Chương 8/12 · Mộng Đoạn Trường An
Tác giả: Tư Hạ
Tôi không quay lại.
Bước chân dừng nơi ngưỡng cửa, tôi chỉ nghe thấy tiếng đá nứt – không phải từ nền đất đá xanh dưới chân, mà từ chính lồng ngực hắn. Thứ âm thanh khô khốc, rời rạc như vách núi đang tự xé mình trong đêm không trăng.
"Lận Trần." Tôi nói mà không quay đầu. "Anh định để tôi tự đi tìm câu trả lời trong mớ ký ức hỗn độn tiếp theo sao?"
Một khoảng lặng dài. Rồi tiếng bước chân nhẹ như lông vũ tiến lại phía sau.
"Cô nương..." Hắn mở miệng, giọng khàn đặc như có cát trong cổ họng. "Xin đừng."
"Đừng cái gì?" Tôi xoay người, đối diện thẳng vào đôi mắt hổ phách đang phủ đầy sương mù kia. "Đừng hỏi? Hay đừng quan tâm?"
Hắn im lặng. Gương mặt góc cạnh như tạc từ ngọc lạnh, nhưng đôi mắt ấy lại đang run rẩy như mặt hồ trước giông. Tôi bước một bước về phía hắn, gần đến mức có thể thấy rõ những đường vân mờ trên trán hắn – dấu tích của hơn ngàn năm không ngủ yên.
"Nếu tôi khóc trong Phù Du Cảnh, điều gì sẽ xảy ra?" Tôi hỏi lại, lần này gằn từng chữ.
Bàn tay hắn bất chợt nắm lấy cổ tay tôi. Lạnh. Cái lạnh thấu xương như nắm phải băng ngàn năm, khiến da thịt tôi muốn rụt lại. Nhưng tôi không rụt. Tôi để mặc hắn dẫn bàn tay tôi đặt lên ngực trái mình, nơi lớp áo bào trắng ngà thêu chỉ bạc đang phập phồng nhè nhẹ.
"Tự cô nương cảm nhận đi."
Dưới lòng bàn tay tôi, không có nhịp đập.
Không có tiếng thình thịch quen thuộc của trái tim đang bơm máu. Chỉ có một thứ rắn chắc, lạnh lẽo như phiến đá cẩm thạch bị bỏ quên trong hầm mộ. Và ngay bên dưới lớp áo, tôi nghe thấy nó – tiếng đá rạn nứt. Không phải một vết, mà là hàng trăm vết nứt li ti chằng chịt như mạng nhện, đang không ngừng lan ra, phát ra âm thanh như tiếng thở dài của lòng đất.
Tôi ngước lên nhìn hắn. Môi tôi mấp máy nhưng không thốt nên lời.
"Lời nguyền." Hắn nói, giọng trầm như sấm rền nơi chân trời xa. "Trái tim ta đã hóa đá từ đêm ta giết sư muội. Nó không đập. Không chảy máu. Chỉ biết nứt ra mỗi khi..."
"Mỗi khi có ai đó rơi lệ vì anh?" Tôi tiếp lời.
Hắn không gật, cũng không lắc. Nhưng tôi thấy rõ yết hầu hắn chuyển động, như thể đang nuốt xuống một thứ gì đó đắng ngắt.
"Ta không thể khóc." Hắn buông tay tôi ra, lùi lại nửa bước. "Chỉ cần một giọt lệ rơi khỏi mắt ta, trái tim này sẽ vỡ tan thành cát bụi. Còn cô nương..."
Ánh mắt hắn chạm vào tôi, đau đáu như kim châm.
"...nếu cô nương khóc trong Phù Du Cảnh, nước mắt của cô nương sẽ là chất dẫn. Nó sẽ đánh thức Mộng Yểm. Phong ấn sẽ mở. Và điều mà tỷ tỷ cô nương đã đánh đổi cả linh hồn để ngăn chặn... sẽ thành tro bụi."
Tôi nghe tim mình thắt lại. Không phải vì sợ hãi. Mà vì cơn giận dữ bất lực đang dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực.
"Vậy ra..." Tôi cười nhạt, giọng run run. "Tất cả những gì tôi đang làm – thu thập Mộng Lệ, cố gắng cứu chị mình – thực chất chỉ là đang tự mở đường cho thứ đó thoát ra?"
"Không." Hắn lắc đầu, mạnh đến mức vài sợi tóc mai rơi xuống trước trán. "Chúng ta vẫn còn cơ hội. Nếu thu thập đủ bảy giọt lệ mà không để nước mắt của chính cô nương nhỏ xuống, ta có thể dùng chúng để gia cố phong ấn. Đó là cách duy nhất."
"Và nếu tôi lỡ khóc thì sao?"
"Thì ta sẽ phải giết cô nương."
Câu nói bật ra không một chút do dự, lạnh tanh như lưỡi kiếm Đoạn Lệ đang nằm im trên lưng hắn. Nhưng rồi tôi thấy – ngón tay hắn đang run. Bàn tay đã giết chết sư muội của chính mình, đang run lên như cành liễu trong bão.
Tôi không biết mình đã khóc từ lúc nào.
Tôi chỉ biết khi giọt nước mắt đầu tiên lăn khỏi khóe mi, rơi xuống mu bàn tay đang đặt giữa không trung, hắn đã hoảng hốt lao tới như muốn chụp lấy nó. Nhưng giọt lệ không rơi xuống đất. Nó bay lên – lơ lửng một giây trước ngực hắn – rồi như bị nam châm hút, đáp xuống chính giữa những vết nứt trên trái tim đá.
Rắc.
Một âm thanh sắc lẹm vang lên. Không lớn, nhưng đau đến tận tủy.
Lận Trần giật lùi như bị điện giật. Hắn đẩy tôi ra, mạnh đến mức lưng tôi va vào cột trụ của tửu lâu.
"Đừng!" Hắn hét lên, lần đầu tiên tôi thấy hắn mất kiểm soát. "Cô nương... đừng khóc vì ta..."
Tôi chưa kịp phản ứng, thì một luồng hơi lạnh từ mảnh ngọc "Mộng" trong túi áo tôi bỗng rung lên dữ dội. Không phải đau đớn, mà như một tín hiệu cắt ngang từ thế giới bên ngoài.
---
Cùng lúc ấy, ở Trường An hiện thực.
Tống Kỳ Dương đứng trước bức tường bệnh viện đã bị đập vỡ một nửa, tay cầm đèn pin run rẩy. Cậu ta đã lần theo manh mối từ nhật ký của Phó Cửu An suốt ba ngày qua, và cuối cùng cũng tìm thấy nó – một ngăn bí mật trong bức tường bệnh viện cũ, nơi Cửu An từng nằm điều trị trước khi mất tích.
Trên mảng tường loang lổ, dòng chữ được viết bằng thứ mực đen đã phai màu nhưng vẫn rõ nét: "Đừng để con bé ghép đủ mảnh khóa. Máu của A Ly là mảnh cuối cùng. Nếu nó khóc trong Phù Du Cảnh, phong ấn sẽ mở. Ngăn nó lại... Lận Trần không đủ sức bảo vệ nó đâu."
Và ngay bên dưới dòng chữ, trong một hốc tường nhỏ, là một mảnh ngọc vỡ khắc chữ "Mộng" – y hệt mảnh mà Cửu Ly đang giữ, nhưng to hơn và ánh lên sắc tím nhàn nhạt.
Tống Kỳ Dương run tay chụp ảnh, gửi vào số của Cửu Ly. Rồi cậu ta nhắn thêm một tin, ngón tay gần như không gõ nổi chữ:<br />"A Ly, đừng khóc. Đừng bao giờ khóc trong đó. Chị cậu đã cảnh báo..."
---
Trong Phù Du Cảnh, tôi không nhận được tin nhắn. Điện thoại ở đây chỉ là một khối kim loại vô hồn. Nhưng mảnh ngọc trong tay tôi bỗng chiếu lên hình ảnh – một lát cắt mờ ảo của thế giới thực, nơi Tống Kỳ Dương đang đứng thở dốc trước bức tường có chữ.
Tôi chỉ kịp đọc được vài từ, trước khi hình ảnh vỡ tan như bong bóng nước.
Nhưng tôi đã hiểu.
Tôi quay sang Lận Trần. Hắn đang đứng cách tôi ba bước, một tay ôm ngực trái, tay kia chống vào cột. Những đường nứt trên trái tim đá – tôi có thể cảm nhận được chứ không nhìn thấy – đang lan ra như rễ cây khát nước, chậm rãi nhưng không thể đảo ngược.
"Anh..." Tôi thì thào, lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi thực sự. "Vết nứt đó..."
Hắn ngước lên, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười méo mó. Hắn cười. Lần đầu tiên sau ngàn năm, tôi thấy hắn cười. Nhưng đó là nụ cười của kẻ đang nhìn chiếc thuyền cuối cùng rời bến trong đêm giông.
"Không sao." Hắn nói, giọng đã trở lại vẻ bình thản lạnh lùng. "Chỉ cần cô nương đừng khóc nữa, ta sẽ ổn."
"Anh nói dối."
Hắn không đáp. Nhưng tiếng đá nứt vẫn tiếp tục vang lên – lần này, tôi nghe rõ hơn bao giờ hết.
Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi biết.
Lời nguyền không chỉ trói buộc trái tim hắn. Nó còn là sợi dây cuối cùng giữ cho Mộng Yểm chưa thể bùng phát. Chỉ cần hắn còn chịu đựng, phong ấn còn vững. Nhưng nếu hắn vỡ...
Thì cả hai thế giới sẽ cùng sụp đổ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện