Chương 10/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Triệu Cảnh vẫn đang quỳ.
Vãn Nguyệt nhìn xuống đỉnh đầu viên tể tướng quyền lực nhất triều đình, mái tóc điểm bạc run nhẹ theo từng nhịp thở. Ngoài kia, lính canh đứng dày như rừng kiếm. Trong này, một người đàn ông 45 tuổi đang đặt toàn bộ hy vọng sống của con gái mình vào tay nàng.
“Được.”
Giọng nàng nhẹ như gió thổi qua khe cửa.
Triệu Cảnh ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn chưa kịp nói gì, nàng đã tiếp tục.
“Nhưng ta có hai điều kiện.” Vãn Nguyệt lùi lại một bước, bàn tay vô thức chạm vào hoa văn đang lan rộng trên cổ tay. “Sau khi mở cánh cổng và cứu con gái ngươi – ngươi phải phong ấn vĩnh viễn trận pháp Đồng Quan. Và giải thoát tất cả linh hồn tộc Tô đang bị nhốt trong đó.”
“Ta đồng ý.”
“Kể cả linh hồn của Tô Thục Anh.”
Triệu Cảnh im lặng. Hắn nhìn nàng – đứa em gái của người vợ quá cố mà hắn chưa từng gặp mặt. Mãi một lúc sau, giọng hắn khô khốc: “Kể cả Thục Anh.”
Tri Viễn đứng dựa vào tường, im lặng quan sát toàn bộ cuộc đối thoại. Anh không xen vào. Nhưng khi Vãn Nguyệt quay lưng bước đi, anh thấy cổ tay nàng run – không phải vì sợ, mà vì những đường hoa văn đang lan như rễ cây đâm xuyên da thịt. Cơn sốt từ lần chạm vào trận pháp vẫn chưa hạ.
Anh đếm nhịp thở của nàng. Nông và gấp.
---
Đêm đó, trong căn phòng đổ nát của thành Đồng Quan, Vãn Nguyệt ngồi quay lưng vào tường, ngón tay vẽ lên đất những đường không rõ hình thù. Tri Viễn ngồi đối diện, cách nàng đúng ba bước chân – khoảng cách anh luôn giữ khi nàng đang suy nghĩ.
“Nàng sẽ chết.”
Anh nói thẳng, không vòng vo.
Vãn Nguyệt không ngẩng lên. “Ta biết.”
“Mở cánh cổng đòi hỏi bùng nổ toàn bộ năng lực tiên tri. Nàng đã yếu sẵn từ lần chạm trận pháp. Cơ thể nàng không chịu nổi.”
“Ta biết.”
“Vậy tại sao còn đồng ý?”
Lần này nàng ngừng vẽ. Ngón tay dừng lại trên một đường cong chưa hoàn thành. Nàng ngẩng lên, đôi mắt phượng đen huyền nhìn thẳng vào anh.
“Vì đứa bé ấy năm tuổi.” Giọng nàng trầm xuống. “Vì nó là cháu gái của ta. Vì nó mang dòng máu của chị ta – người đã chết để cho ta còn sống đến hôm nay.” Nàng dừng một nhịp. “Và vì ngươi.”
Tri Viễn nhíu mày.
“Nếu ta không đồng ý, Triệu Cảnh sẽ không để chúng ta rời khỏi đây. Hắn có cả một đội quân bên ngoài. Ngươi biết rõ điều đó.” Nàng cúi xuống, tiếp tục vẽ. “Ta từng mơ thấy ngươi chết một lần. Không muốn thấy lần thứ hai.”
Anh im lặng rất lâu.
Rồi đứng dậy, bước ra ngoài.
---
Tri Viễn không đi ngủ.
Anh men theo hành lang đổ nát đến cửa vào lòng đất thành Đồng Quan – nơi trận pháp đang ngủ yên dưới lớp bụi ba trăm năm. Ánh đèn dầu leo lét trên tay anh hắt những mảng sáng tối lên những bức tường đá phủ đầy ký tự cổ.
Anh đứng đó, và bắt đầu quan sát.
Không phải bằng đôi mắt của một thư sinh Đại Tống. Mà bằng đôi mắt của một kiến trúc sư.
Những đường khắc trên tường không phải chữ viết thông thường. Chúng là một bản vẽ kỹ thuật – tỉ lệ, khoảng cách, góc độ đều được tính toán chính xác đến từng thước. Anh nhận ra những đường tròn đồng tâm, những trục đối xứng, những nút giao cắt tạo thành một mạng lưới ba chiều.
Tim anh đập nhanh hơn.
Đây không phải trận pháp.
Đây là một công trình.
Và là công trình do chính tổ tiên tộc Tô thiết kế.
Anh lần theo những đường khắc, đầu óc vận hành như một cỗ máy. Nếu trận pháp này là một tòa nhà, thì những đường tròn đồng tâm chính là kết cấu chịu lực. Những trục đối xứng là hệ thống phân phối năng lượng. Những nút giao cắt là điểm neo giữ các linh hồn.
Và nếu đây là một công trình – thì nó có thể được cải tạo.
Bàn tay anh lần xuống một đường cong dưới cùng. Đường này không đối xứng. Nó lệch khỏi tổng thể khoảng ba phân – một sai số quá lớn đối với một thiết kế hoàn hảo đến từng chi tiết.
Trừ khi đây là chủ ý.
Anh nhớ lại những gì Lão Quản từng nói: “Cuốn sổ là cây cầu nối hai thế giới, được tạo ra từ máu của tổ tiên ngươi và cô gái ấy.”
Máu.
Cây cầu.
Sai số ba phân.
Anh sờ lên đường cong lệch ấy, và nhận ra vết khắc ở đó nông hơn những chỗ khác – như thể người tạo ra nó cố tình để lại một khe hở.
Một cánh cửa phụ.
Trong đầu anh, kế hoạch bắt đầu hình thành.
---
Sáng hôm sau, Tri Viễn tìm gặp Triệu Cảnh.
“Ta cần bản đồ chi tiết toàn bộ lòng đất thành Đồng Quan. Tất cả các tầng, tất cả các hành lang, kể cả những đường hầm đã sập.”
Triệu Cảnh nhìn anh, đôi mắt sắc lạnh quan sát. “Ngươi định làm gì?”
“Điều mà một thư sinh không thể làm.” Tri Viễn đáp. “Nhưng một kiến trúc sư thì có.”
“Kiến trúc sư là gì?”
“Là người thiết kế những công trình không sụp đổ.”
Triệu Cảnh im lặng một lúc, rồi ra lệnh cho thủ hạ mang bản đồ đến. Hắn không hỏi thêm. Có lẽ hắn hiểu rằng người đàn ông trước mặt không nói nhiều, nhưng mỗi lần mở miệng đều có lý do.
Tri Viễn trải bản đồ lên mặt đất, ánh mắt quét qua từng đường nét. Anh không cần thước đo. Đầu óc anh tự động tính toán tỉ lệ, so sánh với những gì đã thấy trong lòng đất đêm qua.
Và anh phát hiện ra điều mình cần.
Đường cong lệch ba phân kia không phải là ngẫu nhiên. Nó nằm ở vị trí giao giữa ba tầng trận pháp – nơi tập trung năng lượng lớn nhất. Nếu tác động đúng cách vào điểm này, toàn bộ cấu trúc sẽ thay đổi hướng vận hành.
Cánh cổng sẽ mở ra – nhưng không dẫn đến Thượng Hải.
Nó sẽ mở vào chính cõi mộng nơi lời nguyền trú ngụ.
Tất cả linh hồn tộc Tô sẽ được giải thoát. Tất cả oán niệm sẽ bị hút ngược về nguồn gốc của chúng. Và lời nguyền sẽ bị phá hủy từ bên trong.
Nhưng kế hoạch này có một cái giá.
Cánh cổng mở vào cõi mộng cần một mỏ neo – một người tự nguyện ở lại trong đó mãi mãi để giữ nó không sụp đổ. Nếu không, toàn bộ cõi mộng sẽ tan vỡ, kéo theo cả hai thế giới.
Tri Viễn gấp bản đồ lại, trả cho Triệu Cảnh.
“Cần bao lâu để chuẩn bị nghi lễ?” Anh hỏi.
“Ba ngày.”
“Đủ rồi.”
Anh quay lưng bước đi, không giải thích thêm.
---
Ba ngày.
Tri Viễn dành toàn bộ thời gian trong lòng đất thành Đồng Quan, một mình. Anh không cho ai xuống cùng – kể cả Vãn Nguyệt. Khi nàng hỏi, anh chỉ nói: “Ta cần kiểm tra lại cấu trúc.”
Nhưng thực chất, anh đang tái cấu trúc trận pháp.
Dùng đúng kỹ thuật của một kiến trúc sư hiện đại – tính toán lại điểm chịu lực, phân bổ lại dòng năng lượng, và điều chỉnh đường cong lệch ba phân ấy thành trung tâm của toàn bộ hệ thống.
Anh làm việc không ngừng nghỉ. Mỗi lần khắc một ký tự mới lên tường đá, vết thương sau gáy lại nhói lên một cái – như thể có thứ gì đó trong trận pháp biết anh đang làm gì, và đang phản kháng.
Nhưng anh không dừng lại.
Đêm thứ hai, Vãn Nguyệt xuất hiện ở cửa vào lòng đất. Nàng không hỏi gì, chỉ đứng đó, đôi mắt phượng quét qua những đường khắc mới trên tường.
Nàng là người mang giấc mộng tiên tri. Nàng đọc được những ký tự này.
Và nàng hiểu anh đang làm gì.
“Ngươi định ở lại.” Giọng nàng không phải câu hỏi.
Tri Viễn không quay lại. “Đây là cách duy nhất để không ai phải chết.”
“Ngươi sẽ chết.”
“Ta sẽ ở lại cõi mộng. Không phải chết.”
“Khác gì nhau?”
Lần này anh quay lại. Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt sắc lạnh, đôi mắt sâu như giấu lửa. “Khác ở chỗ nàng sẽ sống.”
Vãn Nguyệt im lặng.
Nàng không khóc. Không hét lên. Không đấm vào ngực anh như lần trước. Nàng chỉ đứng đó, và đôi mắt phượng đen huyền tối lại như màn đêm Biện Kinh.
“Ta đã thấy ngươi chết một lần.” Nàng nói, giọng trầm như thì thầm với chính mình. “Với vết thương sau gáy. Máu đen. Và một giọng nói nhắc đến ‘kẻ ngoại lai thứ hai’.”
Tri Viễn bước đến gần nàng.
“Thì ra không chỉ mơ thấy ta chết.” Anh nói. “Nàng còn giữ lại chi tiết không kể cho ta.”
“Vì ta không muốn ngươi biết.”
“Biết gì?”
“Rằng trước ngươi đã từng có một kẻ ngoại lai khác. Và hắn cũng đã chết.” Nàng ngẩng lên nhìn anh. “Lịch sử sẽ lặp lại. Ngươi sẽ bỏ ta lại – lần này là mãi mãi.”
Tri Viễn không đáp.
Anh chỉ cúi xuống, nhặt một mảnh đá nhọn, và quay lại bức tường. Dưới những đường khắc cũ, anh khắc thêm một dòng chữ mới.
Nàng nhìn dòng chữ ấy, và nhận ra đó không phải chữ Hán.
Đó là chữ Quốc ngữ – thứ ngôn ngữ chỉ tồn tại ở thế giới của anh.
“Ngươi viết gì?”
“Một lời nhắn.” Anh buông mảnh đá, phủi bụi trên tay. “Để sau này nếu có ai từ thế giới của ta đến đây, họ sẽ biết chuyện gì đã xảy ra.”
Vãn Nguyệt không hỏi thêm. Nhưng nàng biết anh nói dối.
Lời nhắn ấy không dành cho người đến sau.
Nó dành cho chính anh – phòng khi ký ức bị xóa sạch, anh vẫn còn thứ gì đó để nhớ mình là ai.
---
Đêm cuối cùng trước nghi lễ.
Tri Viễn ngồi trong căn phòng đổ nát, cuốn sổ bìa da cổ mở ra trước mặt. Những trang giấy đã phủ đầy ký tự, nhưng vẫn còn một trang trắng cuối cùng.
Anh cầm bút lông – thứ bút viết chữ Hán mà anh đã tập làm quen suốt những ngày ở Đại Tống – và bắt đầu viết.
Không phải chữ Hán.
Là chữ Quốc ngữ.
Dòng chữ hiện lên dưới ánh đèn dầu:
“Nếu phải chọn giữa Thượng Hải không có nàng và cõi mộng có nàng – ta chọn tan biến trong giấc mơ của nàng.”
Anh gấp cuốn sổ lại.
Lần đầu tiên trong đời, Lâm Tri Viễn không còn thấy sợ cảm giác thuộc về một nơi nào đó.
Ngoài kia, Vãn Nguyệt đang ngủ trên tấm phản gỗ ọp ẹp. Hàng mi nàng run nhẹ – có lẽ nàng đang mơ. Có lẽ lại mơ thấy cái chết của anh.
Nhưng lần này, anh sẽ không để giấc mơ ấy ứng nghiệm.
Anh đứng dậy, bước đến bên nàng. Nhìn xuống gương mặt thanh tú đến lạnh lùng, đôi môi khô vì sốt, những đường hoa văn trên cổ tay đã lan lên đến cẳng tay.
Anh không chạm vào nàng. Chỉ đứng đó, đếm từng nhịp thở.
Rồi quay lưng, bước ra khỏi phòng.
Đêm Đồng Quan lạnh và tối. Gió thổi qua những mái ngói vỡ vụn, mang theo mùi bụi và mùi máu khô từ trận pháp dưới lòng đất.
Tri Viễn đứng trên tường thành, nhìn về phía đông – nơi không có ánh đèn Thượng Hải, chỉ có bóng tối của biên ải trải dài vô tận.
Anh sờ lên vết thương sau gáy. Nó không đau nữa.
Như thể cơ thể anh đã chấp nhận số phận.
---
Sáng hôm sau, khi Vãn Nguyệt tỉnh dậy, nàng thấy một tờ giấy nhét dưới gối.
Trên đó chỉ có một dòng chữ, viết bằng thứ ngôn ngữ nàng không hiểu:
“Đừng khóc. Ta chỉ đang ở trong giấc mơ của nàng thôi.”
Nàng không hiểu chữ.
Nhưng nàng hiểu ý nghĩa.
Và lần đầu tiên sau mười bốn năm, nước mắt nàng rơi khi đang tỉnh.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện