Chương 9/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Bình minh ở Đồng Quan không giống Biện Kinh.
Không có tiếng rao hàng, không có khói bếp len qua mái ngói, không có đám đông bu quanh những lời đồn mới nhất về triều đình và chiến sự. Ở đây chỉ có gió – thứ gió từ sa mạc phía Tây thổi về, mang theo cát vàng và cái lạnh khô khốc cắt vào da thịt.
Tri Viễn đứng trên tường thành, lưng tựa vào gạch đá đã bạc màu theo ba trăm năm mưa nắng. Dưới chân anh, lớp rêu phong ẩm ướt vẫn còn đọng nước từ cơn mưa đêm qua. Anh không ngủ. Không phải vì cảnh giác – mà vì hễ nhắm mắt, anh lại thấy hình ảnh Vãn Nguyệt co ro trong cơn sốt, những đường hoa văn đen lan rộng như rễ cây chết khô trên cẳng tay nàng.
Anh vô thức đưa tay sờ sau gáy. Vết thương vẫn còn đó. Không đau. Không chảy máu. Nhưng mỗi lần chạm vào, anh lại cảm nhận được thứ gì đó như dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng – một lời nhắc nhở rằng thời gian không còn nhiều.
"Ngươi lại không ngủ."
Giọng Vãn Nguyệt vang lên từ phía sau. Nàng bước lên bậc thang đá, tay vịn vào tường vì chân còn yếu sau cơn sốt. Ánh bình minh hắt lên gương mặt nàng, khiến đôi mắt phượng đen huyền ánh lên một sắc vàng nhạt – không phải màu của nắng, mà là màu của những linh hồn đang mượn tầm nhìn của nàng.
Tri Viễn quay lại. "Nàng cũng vậy."
"Ta ngủ rồi," nàng đáp, dừng lại cách anh ba bước. "Nhưng lại mơ thấy điều không nên mơ."
Anh không hỏi nàng mơ thấy gì. Không cần. Ánh mắt nàng đã nói lên tất cả – lại là một cái chết. Có thể là của nàng. Có thể là của anh. Hoặc của một người phụ nữ tộc Tô nào đó đã chết từ lâu.
Im lặng kéo dài.
Dưới chân thành, sương mù bắt đầu tan. Và từ trong màn sương ấy, những bóng người xuất hiện.
Không phải dân địa phương. Không phải thương nhân. Áo giáp phản chiếu ánh bình minh – quân đội. Hàng trăm người, xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, bao vây toàn bộ khu vực quanh thành Đồng Quan. Ở trung tâm đội hình, một cỗ kiệu lớn phủ vải gấm tím sẫm – màu của phủ Tể tướng.
Tri Viễn nắm chặt tay Vãn Nguyệt. "Vào trong. Ngay."
Nhưng nàng không di chuyển. Đôi mắt nàng dán chặt vào cỗ kiệu đang hạ xuống. "Hắn đến một mình," nàng nói, giọng không run nhưng anh nghe thấy nhịp thở nàng đã thay đổi.
Triệu Cảnh bước ra từ cỗ kiệu.
Không mặc quan bào. Không đội mũ cánh chuồn. Chỉ một bộ trường sam màu xanh thẫm giản dị, như một thư sinh già trước tuổi. Nhưng cách ông ta đứng – thẳng lưng, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sắc lạnh quét toàn bộ tường thành – vẫn toát lên uy quyền của kẻ đã nắm triều chính suốt mười lăm năm.
Ông ta ra hiệu cho quân lính lùi lại. Tất cả. Không một ai được tiến vào trong phạm vi năm mươi bước.
Rồi ông ta bước tới. Một mình.
---
Họ gặp nhau ở cổng thành – nơi cánh cửa gỗ đã mục nát, chỉ còn bản lề sắt hoen gỉ.
Vãn Nguyệt đứng trước, Tri Viễn đứng sau nàng nửa bước – đủ gần để kéo nàng về phía mình nếu có biến, đủ xa để không lấn át sự hiện diện của nàng. Anh không nói gì. Chỉ quan sát. Đếm số bước chân của Triệu Cảnh. Đếm nhịp thở của ông ta. Đoán xem có bao nhiêu cung thủ đang ẩn nấp trên những ngọn đồi xung quanh.
Triệu Cảnh dừng lại cách họ mười bước.
Gần hơn nữa thì sẽ là xúc phạm. Xa hơn thì không thể nói chuyện. Mười bước – khoảng cách của sự tôn trọng miễn cưỡng.
"Tô cô nương," Triệu Cảnh cất tiếng. Chỉ ba chữ, nhưng giọng ông ta khác hẳn lần đầu họ gặp ở Biện Kinh. Không còn là mệnh lệnh. Không còn là sự lạnh lùng của quyền lực. Có gì đó như sự mệt mỏi – thứ mệt mỏi của một người đã mang gánh nặng quá lâu.
Vãn Nguyệt không đáp. Nàng chỉ nhìn ông ta, ánh mắt không thù hận nhưng cũng không khoan nhượng.
"Ta không đến để bắt ai cả," Triệu Cảnh nói tiếp. "Ta đến để... cầu xin."
Và rồi – trước ánh mắt kinh ngạc của cả hai – Tể tướng đương triều, người đàn ông quyền lực nhất Đại Tống sau hoàng đế, từ từ quỳ xuống.
Không phải quỳ gối nửa vời. Không phải cúi đầu xã giao. Ông ta quỳ hẳn xuống nền đất đá lởm chởm, hai tay chống xuống đất, trán cúi thấp đến mức chạm vào lớp bụi vàng của Đồng Quan.
Tri Viễn nín thở.
"Đứa bé ấy tên là Tô Vãn Tình," Triệu Cảnh nói, giọng vỡ ra như thủy tinh nứt. "Nó có đôi mắt giống hệt nàng – và giống hệt Thục Anh."
Bàn tay Vãn Nguyệt siết chặt lại đến mức móng tay bấm vào lòng bàn tay.
"Nó năm tuổi. Và nó sẽ chết trước tuổi hai mươi – giống như mẹ nó. Như tất cả phụ nữ tộc Tô." Triệu Cảnh ngẩng đầu lên, và lần đầu tiên họ thấy mắt ông ta đỏ hoe. "Ta không muốn thao túng chiến sự. Ta không muốn lợi dụng năng lực của nàng để chống lại quân Kim. Ta chỉ muốn... mở cánh cổng vào thế giới của hắn."
Ông ta chỉ tay về phía Tri Viễn.
"Để tìm thuốc cứu con gái ta. Chỉ vậy thôi."
Im lặng.
Gió Đồng Quan thổi qua, cuốn theo bụi vàng và tiếng vọng của những linh hồn đang thì thầm trong lòng đất. Vãn Nguyệt đứng đó, vai run lên – không phải vì sợ, mà vì một cảm xúc phức tạp đến mức chính nàng cũng không gọi tên được.
Người đàn ông đã từng truy đuổi họ. Người đã từng coi nàng như công cụ. Giờ đây ông ta quỳ dưới chân nàng – không phải với tư cách một Tể tướng, mà với tư cách một người cha.
Một người cha tuyệt vọng.
---
"Đứng dậy đi."
Giọng Vãn Nguyệt khô khốc. Nàng không bước tới đỡ ông ta. Nhưng ánh mắt nàng đã thay đổi – lớp băng lạnh đã tan, để lộ ra thứ gì đó mong manh hơn.
Triệu Cảnh không đứng dậy. "Chỉ khi nàng đồng ý."
"Con gái ngươi..." Vãn Nguyệt ngập ngừng. "Nó thực sự mang dòng máu tộc Tô sao?"
"Mẹ nó là Tô Thục Anh," Triệu Cảnh nói, từng chữ như rỉ máu. "Vợ của ta. Người đàn bà duy nhất ta từng yêu. Nàng ấy chết khi sinh Vãn Tình. Trước khi nhắm mắt, nàng ấy chỉ kịp nói một câu: 'Đừng để con bé giống ta.' Nhưng ta không làm được."
Ông ta rút từ trong tay áo ra một mảnh lụa cũ kỹ, bên trong bọc một lọn tóc nhỏ – tóc trẻ con, mềm như tơ.
"Năm ngoái, Vãn Tình bắt đầu mơ thấy những điều không nên biết. Nó kể về một trận hỏa hoạn ở kinh thành – ba ngày trước khi hỏa hoạn thực sự xảy ra. Nó vẽ lên tường những đường nét giống hệt trận pháp mà Thục Anh từng vẽ. Và nó... nó hỏi ta: 'Cha ơi, sao con thấy mình chết trước tuổi hai mươi?'"
Lần đầu tiên kể từ khi quỳ xuống, giọng Triệu Cảnh nghẹn lại. Ông ta không khóc – đàn ông Đại Tống không khóc trước mặt người khác. Nhưng đôi vai ông run lên, và những ngón tay nắm chặt mảnh lụa đến mức trắng bệch.
Tri Viễn quan sát tất cả trong im lặng. Một phần trong anh – phần của kiến trúc sư logic – đang phân tích: đây có thể là một cái bẫy. Triệu Cảnh từng là kẻ thao túng bậc thầy. Không loại trừ khả năng ông ta đang dùng chính con gái mình làm con cờ.
Nhưng một phần khác – phần vừa trải qua những giấc mộng ký ức, phần vừa chứng kiến Vãn Nguyệt run rẩy trong cơn sốt – hiểu rằng nỗi đau này không thể làm giả.
Vãn Nguyệt quay sang nhìn anh. Ánh mắt nàng hỏi một câu không thành lời: "Ngươi có tin hắn không?"
Tri Viễn không đáp. Anh chỉ khẽ gật đầu – một cái gật đầu gần như không thể nhận ra.
Nàng quay lại phía Triệu Cảnh. "Ngươi có biết cánh cổng sẽ gây ra điều gì không? Những linh hồn bị nhốt trong trận pháp Đồng Quan – hơn ba trăm phụ nữ tộc Tô – họ sẽ tràn vào thế giới bên kia. Họ sẽ không siêu thoát được. Họ sẽ trở thành tai ương."
"Ta biết," Triệu Cảnh đáp, giọng trầm xuống. "Ta biết tất cả. Nhưng nàng có hiểu không..." Ông ta ngước lên nhìn Vãn Nguyệt, đôi mắt đỏ hoe nhưng không còn sự sắc lạnh của quyền lực, chỉ còn sự tuyệt vọng trần trụi. "Nếu phải chọn giữa thế giới và con gái mình – ta sẽ chọn con gái. Dù có phải phá hủy cả hai thế giới."
Câu nói ấy vang lên như một lời nguyền.
Và Vãn Nguyệt hiểu.
Nàng hiểu sâu sắc hơn bất kỳ ai. Bởi nàng cũng đã từng có người sẵn sàng phá hủy cả thế giới vì mình – một người chị gái đã chết trong nỗ lực phá lời nguyền, để lại sơ đồ trên tường như manh mối cuối cùng.
---
"Đứng dậy đi," nàng lặp lại. Lần này giọng nàng mềm hơn. "Ta không hứa sẽ giúp ngươi. Nhưng ta sẽ nghe. Vào trong thành đã."
Triệu Cảnh từ từ đứng lên. Đầu gối ông ta dính đầy bụi đất, thứ bụi đã phủ lên thành Đồng Quan suốt ba trăm năm. Ông ta phủi nhẹ – một cử chỉ vô thức của người đã quen giữ phong độ. Nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Vãn Nguyệt.
Họ cùng bước vào trong thành.
Tri Viễn đi cuối cùng. Trước khi bước qua cổng, anh dừng lại một nhịp, quét mắt toàn bộ đội hình quân lính phía xa. Họ không di chuyển. Không ai rút vũ khí. Không có dấu hiệu phục kích.
Nhưng điều đó không khiến anh yên tâm hơn.
Bởi thứ nguy hiểm nhất lúc này không phải là quân đội bên ngoài – mà là quyết định mà Vãn Nguyệt sắp phải đưa ra trong lòng thành.
---
Họ ngồi trong một gian phòng cũ kỹ – nơi từng là phòng nghỉ của chỉ huy thành Đồng Quan trước khi nó bị bỏ hoang. Bàn ghế đã mục, nhưng còn một chiếc bệ đá đủ rộng để ngồi. Ánh sáng duy nhất đến từ khe hở trên mái ngói vỡ, chiếu xuống những hạt bụi lơ lửng như những linh hồn đang quan sát.
Triệu Cảnh ngồi đối diện Vãn Nguyệt. Tri Viễn đứng bên cạnh nàng, khoanh tay trước ngực.
"Nói đi," Vãn Nguyệt mở lời. "Ngươi định mở cánh cổng như thế nào?"
"Trận pháp dưới lòng đất thành Đồng Quan," Triệu Cảnh đáp. "Thục Anh từng nói với ta... trước khi chết, nàng ấy đã phát hiện ra rằng trận pháp này không chỉ để nhốt linh hồn. Nó còn là một cánh cổng – kết nối giữa hai thế giới. Chỉ cần một người mang dòng máu tộc Tô kích hoạt nó ở đúng thời điểm..."
"Khi trăng nhuốm máu," Vãn Nguyệt cắt ngang. "Đêm trăng máu tiếp theo là khi nào?"
"Mười ngày nữa."
Vãn Nguyệt im lặng. Mười ngày. Sinh nhật thứ hai mươi của nàng còn chưa đầy một tháng. Lời nguyền đã đến rất gần – gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của nó trên gáy mình mỗi đêm.
"Và nếu mở cánh cổng," Tri Viễn lên tiếng, giọng đều đều như đang phân tích một bản vẽ kỹ thuật, "điều gì sẽ xảy ra với những linh hồn đang bị nhốt?"
Triệu Cảnh nhìn anh. Đây là lần đầu tiên ông ta nhìn thẳng vào Tri Viễn – không phải với ánh mắt coi thường như lần đầu, mà với sự đánh giá của một người đã nhận ra đối thủ ngang tầm.
"Chúng sẽ được tự do," Triệu Cảnh nói. "Và tìm đường sang thế giới bên kia. Để siêu thoát – hoặc để trả thù. Ta không biết. Nhưng với ta..." Ông ta dừng lại, hít một hơi sâu. "Chỉ cần có một phần vạn cơ hội cứu được Vãn Tình, ta chấp nhận đánh đổi."
"Kể cả khi cơ hội đó có thể giết chết hàng ngàn người vô tội ở thế giới của ta?" Tri Viễn hỏi, giọng vẫn đều đều nhưng lạnh hơn.
Triệu Cảnh không đáp ngay. Ông ta nhìn xuống mảnh lụa bọc lọn tóc trong tay mình. "Ngươi có con không?"
"Không."
"Vậy thì ngươi sẽ không hiểu đâu."
Tri Viễn không phản bác. Anh không có con. Nhưng anh có một người – một người con gái đang ngồi ngay bên cạnh, với những đường hoa văn đen đang lan rộng trên tay, với đôi mắt thỉnh thoảng chuyển sang màu xám bạc, và với cái chết đang đến gần hơn mỗi ngày.
Anh hiểu.
Hiểu đến đau thắt.
---
Vãn Nguyệt đứng dậy. Nàng bước về phía cửa sổ – nơi ánh sáng yếu ớt chiếu vào. Bóng nàng đổ dài trên nền đá.
"Nếu ta giúp ngươi," nàng nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, "thì có một điều kiện."
"Nàng nói đi."
"Sau khi cánh cổng mở – dù có cứu được con gái ngươi hay không – ngươi phải phong ấn vĩnh viễn trận pháp này. Tất cả những linh hồn đang bị nhốt... phải được siêu thoát. Không một ai bị bỏ lại."
Triệu Cảnh im lặng một lúc lâu. Rồi ông ta gật đầu. "Ta đồng ý."
"Và một điều nữa," Vãn Nguyệt quay lại, đôi mắt phượng đen huyền ánh lên trong bóng tối. "Ngươi sẽ không truy đuổi chúng ta nữa. Sau chuyện này, chúng ta không còn liên quan gì đến ngươi – và đến triều đình."
Triệu Cảnh đứng dậy. Ông ta nhìn Vãn Nguyệt – thực sự nhìn nàng, không phải như một công cụ hay một kẻ mang điềm gở, mà như một con người.
"Ta hứa."
Hai chữ. Không cần thề thốt dài dòng. Một lời hứa của Tể tướng Đại Tống – dù có thể không đáng tin, nhưng đó là tất cả những gì ông ta có thể cho.
---
Khi Triệu Cảnh rời đi, hoàng hôn đã buông xuống Đồng Quan. Quân lính vẫn đợi ở phía xa, nhưng họ không tiến vào. Ông ta quay lại nhìn thành cổ một lần cuối – đôi mắt sắc lạnh đã trở lại, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi đau của một người cha.
Tri Viễn và Vãn Nguyệt đứng trên tường thành, nhìn bóng ông ta khuất dần trong màn đêm.
"Nàng tin hắn sao?" Tri Viễn hỏi.
Vãn Nguyệt không đáp ngay. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi cát và tiếng thì thầm của những linh hồn dưới lòng đất. Nàng đưa tay lên, nhìn những đường hoa văn đen đang lan rộng như mạng nhện trên cẳng tay mình.
"Ta không tin Triệu Cảnh," nàng nói. "Nhưng ta tin tình yêu của một người cha dành cho con gái mình."
Nàng quay sang nhìn anh. "Và ta biết cảm giác ấy là gì. Sẵn sàng phá hủy cả hai thế giới để cứu một người."
Tri Viễn không nói gì. Anh chỉ nắm lấy bàn tay nàng – bàn tay lạnh ngắt với những đường hoa văn chết chóc. Những ngón tay anh ấm áp, siết nhẹ.
"Vậy thì," anh nói, giọng trầm như tiếng đá cổ vọng về từ lòng thành, "chúng ta sẽ làm điều đó. Nhưng không phải theo cách của hắn."
Vãn Nguyệt nhìn anh, đôi mắt phượng thoáng mở to. "Ngươi có kế hoạch gì?"
Tri Viễn không đáp. Anh chỉ nhìn xuống lòng đất dưới chân – nơi trận pháp ba trăm năm vẫn đang ngủ yên, nơi hàng trăm linh hồn tộc Tô vẫn đang chờ đợi, và nơi một cánh cổng sắp mở ra.
Và trong đầu anh – một kiến trúc sư đến từ thế giới khác – đã bắt đầu phác thảo một kế hoạch.
Không phải để mở cánh cổng.
Mà để biến nó thành một cái bẫy.
---
Đêm ấy, Vãn Nguyệt không ngủ. Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn vầng trăng khuyết treo trên đỉnh thành Đồng Quan.
Nàng nghĩ về Tô Thục Anh – người chị gái đã chết trong nỗ lực phá lời nguyền. Nàng nghĩ về Tô Vãn Tình – đứa cháu gái năm tuổi mà nàng chưa từng gặp mặt, mang cùng một lời nguyền, cùng một số phận.
Và nàng nghĩ về câu nói của Triệu Cảnh: "Nếu phải chọn giữa thế giới và con gái mình – ta sẽ chọn con gái."
Nàng hiểu cảm giác ấy.
Bởi nàng cũng đã từng có người sẵn sàng phá hủy cả hai thế giới vì mình.
Một người đang ngồi ở góc phòng, lưng tựa vào tường, mắt nhắm nhưng chưa ngủ. Một người đã từ bỏ cả thế giới hiện đại để ở lại cõi mộng này.
Và nàng biết – một khi cánh cổng mở ra, tất cả linh hồn bị nhốt trong trận pháp sẽ tràn vào thế giới hiện đại, gây thảm họa không thể cứu vãn.
Nhưng nếu có một cách khác...
Một cách để cứu đứa trẻ ấy mà không phải đánh đổi hàng ngàn sinh mạng vô tội...
Vãn Nguyệt nhắm mắt lại, để bóng tối nuốt chửng mọi suy nghĩ.
Và trong bóng tối ấy, nàng nghe thấy giọng của chị gái mình – vọng từ ký ức, hay từ chính trận pháp dưới chân:
"Tiểu Nguyệt... lần này, đừng để ai phải chết vì chúng ta nữa."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện