Chương 13/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Trận pháp sụp đổ trong tiếng gầm cuối cùng của đất đá.
Nhưng Lâm Tri Viễn biết có điều gì đó không đúng.
Anh cảm nhận được nó trước khi nhìn thấy – một luồng khí lạnh buốt len qua từng thớ thịt, không phải cái lạnh của gió biên ải, mà là cái lạnh của một thứ gì đó đang thức giấc. Bàn tay Vãn Nguyệt trong tay anh lạnh ngắt. Môi nàng tái nhợt, hàng mi không còn run rẩy như người đang mơ.
“Vãn Nguyệt.”
Anh gọi. Không có tiếng đáp.
Lần đầu tiên trong đời, Lâm Tri Viễn cảm thấy sợ hãi thực sự – không phải nỗi sợ bị bỏ rơi, mà là nỗi sợ sẽ bỏ rơi người khác.
Anh bế nàng chạy ra khỏi lòng đất thành Đồng Quan. Phía sau, trận pháp vẫn đang nuốt chửng những mảnh đá và bụi. Phía trước, bình minh đang ló dạng trên những ngọn đồi khô cằn. Nhưng Vãn Nguyệt không tỉnh dậy.
---
Căn nhà nhỏ cách thành Đồng Quan ba dặm về phía nam vốn là trạm dịch cũ, bỏ hoang từ khi chiến sự Tống-Kim lan đến biên ải. Tri Viễn đặt nàng lên chiếc giường gỗ ọp ẹp, đốt ngọn đèn dầu leo lét, và lần đầu tiên kể từ khi bước vào thế giới này, anh không biết phải làm gì tiếp theo.
Nàng vẫn thở. Nhưng hơi thở yếu ớt như sợi chỉ mong manh sắp đứt.
Anh lấy cuốn sổ cổ từ trong ngực áo – nơi nó vẫn luôn ở đó, ấm nóng như một sinh vật sống. Những trang giấy đã đầy những ký tự cổ, như thể cuốn sổ đã được viết xong từ lâu và chỉ chờ anh đọc.
Anh lật đến trang cuối cùng.
Dòng chữ hiện lên dưới ánh đèn dầu:
“Lời nguyền không bị phá hủy – nó chỉ vừa thức tỉnh. Những linh hồn đã tự do, nhưng chưa thể siêu thoát. Cần một mỏ neo. Một người từ thế giới khác, tự nguyện bước vào cõi mộng, và đánh đổi toàn bộ ký ức về thế giới cũ. Nếu không, tất cả những linh hồn – bao gồm cả người mang dòng máu cuối cùng của tộc Tô – sẽ bị hút ngược vào cõi mộng, và nhốt ở đó vĩnh viễn.”
Tri Viễn đọc đi đọc lại dòng chữ ấy ba lần.
Rồi anh nhìn Vãn Nguyệt.
Nàng nằm đó, gương mặt thanh tú đến lạnh lùng giờ chỉ còn là một bức tượng sáp. Đôi mắt phượng đen huyền khép chặt, không còn nhìn anh bằng ánh mắt vừa xa cách vừa thấu suốt như mọi khi. Cổ tay nàng – nơi những đường hoa văn đã lan đến khuỷu tay – đang mờ dần như thể chính cơ thể nàng đang bị hút vào một nơi nào khác.
“Tỉnh dậy đi.”
Anh nắm lấy bàn tay nàng. Lần đầu tiên, anh không kiểm soát được giọng mình.
“Ta không cho phép nàng đi đâu hết.”
Nhưng Vãn Nguyệt không nghe thấy.
---
Anh không biết mình đã ngồi đó bao lâu. Có thể là một canh giờ. Có thể là ba. Mặt trời lên cao rồi ngả về tây, và ánh sáng vàng vọt chiếu qua ô cửa sổ vỡ, đổ bóng dài lên gương mặt nàng.
Tri Viễn ngủ gục lúc nào không hay.
Và khi anh mở mắt, anh không còn ở trong căn nhà nhỏ nữa.
---
Không gian xung quanh là một màu xám vô tận. Không có trời, không có đất, không có bất kỳ đường chân trời nào. Chỉ có sương mù và những mảnh ký ức vỡ vụn trôi lơ lửng như những tấm gương vỡ.
Trong những mảnh gương ấy, anh nhìn thấy những người phụ nữ. Họ mặc y phục của những triều đại khác nhau – có người mặc áo gấm thời Đường, có người vận y phục thời Hán, có người chỉ là những cô gái nông thôn với áo vải thô sơ. Tất cả đều còn rất trẻ. Tất cả đều mang đôi mắt phượng đen huyền giống hệt Vãn Nguyệt.
Họ đang lặp đi lặp lại khoảnh khắc cuối cùng của đời mình.
Một cô gái chết trong ngọn lửa. Một người khác chết dưới nước. Một người nữa chết trên giường bệnh, tay vẫn nắm chặt bùa hộ mệnh. Họ thì thầm những cái tên, những lời trăn trối, những câu hỏi không có lời đáp.
“Ngươi đã nhìn thấy chưa?”
Tri Viễn quay lại.
Lão Quản đứng đó, giữa hư vô. Ông lão không mặc bộ đồ cổ trang như anh từng thấy trong tiệm đồ cổ ở Thượng Hải. Ông mặc một chiếc áo dài màu xanh đen, tay chống gậy, đôi mắt già nua chứa đầy những đêm trắng không ngủ.
“Đây là cõi mộng,” Lão Quản nói. “Nơi những linh hồn tộc Tô bị nhốt suốt ba trăm năm. Họ đã được tự do khi trận pháp sụp đổ. Nhưng họ không thể siêu thoát.”
“Tại sao?”
“Vì còn thiếu một mỏ neo.” Lão Quản nhìn thẳng vào mắt anh. “Cánh cổng đã mở một lần. Nó sẽ mở lại. Và lần này, nếu không có ai giữ nó đóng, tất cả linh hồn – bao gồm cả cô gái của ngươi – sẽ bị hút ngược vào đây. Mãi mãi.”
Tri Viễn im lặng.
“Ngươi có một canh giờ,” Lão Quản nói, giọng buồn bã như thể ông đã biết trước câu trả lời. “Ở lại cõi mộng, ngươi sẽ quên tất cả – Thượng Hải, gia tộc, cả tên mình. Nhưng nàng sẽ sống.”
---
Anh tỉnh dậy.
Căn nhà vẫn tối. Vãn Nguyệt vẫn nằm đó, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu sắp cạn. Ngoài kia, trăng Đồng Quan đã lên cao, lạnh và sáng như một lưỡi dao.
Một canh giờ.
Tri Viễn ngồi xuống bên giường. Anh nhìn gương mặt nàng, rồi nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Vết sẹo đã hoàn toàn biến mất.
Không còn dấu vết nào của buổi chiều năm 7 tuổi, khi mẹ bỏ anh lại dưới mưa. Không còn dấu vết nào của thế giới hiện đại, của những tập bản vẽ chưa hoàn thành, của căn hộ ở Thượng Hải, của tiếng còi xe và mùi cà phê sáng.
Như thể cả thế giới cũ đang xóa anh đi.
---
Anh nghĩ về Thượng Hải.
Không phải theo cách một người nhớ về quê hương. Mà theo cách một người nhìn vào gương và không nhận ra chính mình. Những tòa nhà chọc trời, những con đường đông nghẹt, những buổi chiều một mình trong căn hộ với bản vẽ dở dang. Cuộc sống mà anh đã dành hai mươi mốt năm để xây dựng – một cuộc sống độc lập, không dựa dẫm vào danh tiếng gia tộc họ Lâm, một cuộc sống mà anh đã cố gắng để không còn cô độc.
Nhưng anh chưa bao giờ thực sự thuộc về nơi đó.
Anh nhìn Vãn Nguyệt.
Nàng là người đầu tiên khiến anh dám dừng lại. Người đầu tiên khiến anh thấy mình không còn vô hình. Người đầu tiên khiến anh muốn ở lại một nơi nào đó – dù nơi đó là một giấc mơ, một thế giới không thuộc về mình, một thực tại mong manh như sương.
“Nếu phải chọn giữa Thượng Hải không có nàng và cõi mộng có nàng…”
Anh thì thầm câu nói mình đã viết trong cuốn sổ.
“…ta chọn tan biến trong giấc mơ của nàng.”
---
Anh mở cuốn sổ ra. Trang giấy trắng cuối cùng chờ đợi anh.
Anh viết.
Không phải bằng bút mực, mà bằng chính máu từ vết thương sau gáy – vết thương vẫn chưa lành, vết thương là dấu hiệu lời nguyền đã đánh dấu anh làm mục tiêu tiếp theo.
Anh viết tên mình.
Lâm Tri Viễn.
Rồi anh viết tên nàng.
Tô Vãn Nguyệt.
Và dòng cuối cùng:
“Ta tự nguyện trở thành mỏ neo. Đổi toàn bộ ký ức về thế giới cũ để phong ấn vĩnh viễn cánh cổng. Đổi danh tính của mình để nàng được sống.”
Cuốn sổ bừng sáng.
---
Anh cảm nhận được nó – từng mảnh ký ức đang rời bỏ mình.
Mùi cà phê sáng ở quán góc phố Thượng Hải. Tiếng còi xe giờ cao điểm. Những tập bản vẽ với những đường thẳng tắp và những ghi chú bằng bút chì. Gương mặt mẹ – đã mờ đi từ lâu, giờ tan biến như chưa từng tồn tại. Những cuốn sổ tay đẹp anh mua nhưng chẳng dùng hết. Tiếng giày trên sàn đá căn hộ trống. Những đêm một mình nhìn đèn thành phố qua khung cửa sổ.
Tất cả đều rời đi, nhẹ nhàng như những chiếc lá rụng.
Nhưng có một thứ anh giữ lại.
Không phải bằng lý trí – vì lý trí đang tan ra như cát. Mà bằng một thứ gì đó sâu hơn, nguyên thủy hơn: một bản năng, một phản xạ, một nhịp tim.
Hình ảnh một thiếu nữ cao gầy với đôi mắt phượng đen huyền.
Nàng đứng dưới mưa, nhìn anh bằng ánh mắt vừa xa cách vừa thấu suốt.
“Lần sau, đừng đến nữa.”
Anh không nhớ nàng là ai. Nhưng anh biết mình đã yêu nàng từ một kiếp trước.
---
Khi ánh sáng từ cuốn sổ tắt hẳn, Lâm Tri Viễn không còn nhớ mình là ai.
Anh đứng dậy, bước đến bên giường. Nhìn xuống người con gái đang thoi thóp trên giường, anh không biết nàng là ai. Nhưng tim anh đập nhanh hơn. Bàn tay anh run lên khi chạm vào gương mặt nàng.
“Ta không biết nàng là ai,” anh thì thầm. “Nhưng ta biết… ta đã đánh đổi một thứ gì đó rất quan trọng để được ở đây.”
Ngoài kia, trăng Đồng Quan vẫn lạnh. Gió biên ải vẫn thổi.
Nhưng trong căn nhà nhỏ, ngón tay Vãn Nguyệt vừa động đậy.
Lần đầu tiên sau ba ngày hôn mê, nàng từ từ mở mắt.
Nàng nhìn thấy một người đàn ông đang quỳ bên giường, bàn tay nắm chặt tay nàng. Đôi mắt anh sâu như giấu lửa, nhưng trống rỗng như một trang giấy trắng.
“Xin lỗi,” anh nói, giọng khàn đặc. “Ta không nhớ nàng là ai.”
Nàng chớp mắt. Nước mắt chảy dài trên gương mặt tái nhợt.
“Nhưng ta biết…” Anh đưa tay lên, chạm vào gò má nàng bằng những ngón tay run rẩy. “Ta đã đánh đổi một thứ gì đó rất quan trọng để được ở đây.”
Bên ngoài, bình minh thứ tư đang lên trên thành Đồng Quan.
Và trong căn nhà nhỏ, một người đàn ông không còn nhớ mình là ai đang nắm tay một người con gái vừa tỉnh dậy sau ba ngày hôn mê.
Cả hai đều không biết rằng cuốn sổ trong ngực áo anh đã lật đến một trang mới – trang đầu tiên của một câu chuyện khác.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện