Chương 15/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Tri Viễn hỏi: "Vậy nàng là ai của ta?"
Câu hỏi ấy rơi vào khoảng không giữa hai người như một hòn đá ném xuống giếng cạn. Không vang vọng, chỉ có sự im lặng đặc quánh của những điều không thể giải thích.
Vãn Nguyệt nhìn anh. Đôi mắt phượng đen huyền giờ đây không còn ánh bạc của lời nguyền, nhưng lại chất chứa một nỗi đau mới – nỗi đau của kẻ nhìn thấy mọi thứ mà không thể chạm vào. Nàng im lặng rất lâu. Những ngón tay nàng bấu chặt vào mép chăn, đốt ngón tay trắng bệch. Ngoài kia, tiếng gió biên ải rít qua khe cửa gỗ, mang theo mùi hoa quế từ một nơi nào đó xa lắm.
"Ta là người đã khiến ngươi đánh đổi cả một thế giới."
Giọng nàng khàn đặc, như thể mỗi từ đều bị mài qua đá sỏi trước khi thoát ra. Nàng không khóc – ít nhất là không phải lúc này. Nhưng đôi vai nàng run lên, một cái run rất nhẹ mà chỉ người đang nhìn nàng chăm chú mới thấy được.
Tri Viễn chớp mắt. Đôi mắt sâu như giấu lửa giờ đây trống rỗng như một trang giấy trắng, nhưng vẫn không rời khỏi gương mặt nàng. Anh không hiểu. Nhưng anh thấy cái run ấy, và một thứ gì đó trong lồng ngực anh thắt lại – một phản xạ không cần ký ức.
"Một thế giới?" Anh hỏi, giọng vẫn khàn đặc như lúc tỉnh dậy. "Ta đến từ một thế giới khác sao?"
"Phải."
"Và ta đã đánh đổi nó... để ở lại đây?"
"Phải."
"Vì nàng?"
Vãn Nguyệt không đáp ngay. Nàng nhìn xuống bàn tay mình – những đường hoa văn trên cổ tay giờ đã mờ hẳn, chỉ còn lại những vệt trắng như sẹo cũ. Lời nguyền đã bị phá. Nhưng cái giá phải trả không phải do nàng thanh toán.
"Vì ta," nàng nói, và lần đầu tiên trong đời, nàng không lùi bước khi có người tiến đến quá gần.
Nhưng đó là vì người tiến đến ấy – chính anh – đã không còn nhớ mình từng là ai.
---
Ba ngày sau.
Căn nhà nhỏ dưới chân thành Đồng Quan không có nhiều đồ đạc. Một chiếc bàn gỗ ọp ẹp, hai cái ghế, một cái giường đủ cho một người nằm. Trên tường, những vết nứt chạy dọc như mạch máu của một công trình sắp đổ. Nhưng nó không đổ – nó đã đứng đó suốt bao nhiêu năm, như chính những con người đang trú ngụ bên trong.
Tri Viễn đứng trước cửa. Anh dừng lại đúng ba giây – một, hai, ba – trước khi bước vào.
Vãn Nguyệt quan sát anh từ trong góc phòng. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt nàng ghi nhận tất cả. Ba giây. Đó là thói quen của anh từ ngày đầu tiên họ gặp nhau ở Biện Kinh – dừng lại, quét toàn bộ không gian, đánh giá mối nguy hiểm tiềm tàng, rồi mới bước vào. Một thói quen của kiến trúc sư. Một thói quen của người đàn ông từng sống trong thế giới đầy những tòa nhà chọc trời và những con đường đông nghẹt xe cộ.
Nhưng giờ đây, anh không biết mình từng là kiến trúc sư.
"Nàng đang nhìn ta," Tri Viễn nói, không quay đầu lại.
"Phải."
"Có phải ta đã từng như thế này không?"
"Như thế nào?"
"Lạ lẫm với chính mình."
Vãn Nguyệt im lặng. Nàng nhớ về người đàn ông từng đứng dưới mưa Biện Kinh, máu trên má vẫn chưa khô, thản nhiên nói "Ta còn chưa biết mình đang mơ hay tỉnh, sợ gì người lạ trong mộng." Người đàn ông ấy không còn nữa. Nhưng đôi mắt này – đôi mắt sâu như giấu lửa – vẫn ở đây, nhìn nàng với cùng một cường độ.
"Ngươi đã từng rất cô độc," nàng nói, giọng nhẹ như gió thoảng. "Và ngươi đã từng không để ai thấy mình đau."
Tri Viễn quay lại. Ánh nắng chiều Đại Tống xiên qua khe cửa, rơi lên gương mặt anh thành những mảng sáng tối. Đường nét sắc lạnh. Sống mũi cao. Đôi mày hơi nhíu lại như đang cố nắm bắt một thứ gì đó vừa vụt qua.
"Còn bây giờ?"
"Bây giờ ngươi vẫn vậy. Nhưng ngươi không còn nhớ vì sao mình đau."
---
Buổi chiều hôm ấy, họ đi dọc con đường mòn dẫn ra bìa rừng. Vãn Nguyệt kể cho anh nghe mọi thứ – từ lần đầu gặp gỡ ở quán trà ven hồ, đến cuộc chạy trốn khỏi phủ Tể tướng, đến những đêm trong lòng đất thành Đồng Quan nơi yêu quái ba trăm năm quỳ gối trước nàng. Nàng kể về cuốn sổ bìa da cổ, về Thượng Hải, về những tập bản vẽ chưa hoàn thành, và về một người đàn ông từng sưu tầm sổ tay đẹp nhưng chẳng dùng hết.
Tri Viễn nghe, thinh lặng. Thỉnh thoảng, anh dừng lại, nhìn xuống bàn tay mình như thể chờ đợi một vết sẹo nào đó xuất hiện. Nhưng lòng bàn tay anh giờ đây trơn nhẵn – không vết sẹo, không sợi chỉ đỏ, không gì cả.
"Ta đã từng có một vết sẹo ở đây," anh nói, giọng không phải là câu hỏi.
"Phải. Một vết sẹo từ năm ngươi bảy tuổi. Mẹ ngươi bỏ ngươi lại trong mưa."
"Ta không nhớ."
"Nhưng tay ngươi vẫn nhớ."
Họ dừng lại trước một căn nhà đổ nát bên đường. Nó từng là một quán trọ, giờ chỉ còn lại bốn bức tường xiêu vẹo và một mái ngói sập một nửa. Gió thổi qua những khe nứt, phát ra âm thanh như tiếng thở dài.
Tri Viễn nhìn căn nhà. Đôi mắt anh đột nhiên thay đổi – không còn trống rỗng nữa, mà sắc lại, tập trung, như một lưỡi dao vừa được mài. Anh cúi xuống, nhặt một cành cây khô, và bắt đầu vẽ lên đất.
Vãn Nguyệt nín thở.
Những đường vẽ ấy – chúng không phải là những nét nguệch ngoạc của một kẻ mất trí nhớ. Chúng là một bản thiết kế. Tỷ lệ chính xác. Cột chống được đặt đúng vị trí chịu lực. Mái vòm được tính toán để phân tán trọng lượng. Những đường thẳng song song, những góc vuông hoàn hảo, những ký hiệu mà nàng không hiểu nhưng biết chắc chúng thuộc về một thế giới khác.
Anh vẽ trong vô thức. Bàn tay di chuyển nhanh, dứt khoát, như thể nó đã làm việc này hàng nghìn lần. Và khi hoàn thành, anh nhìn xuống bản vẽ trên đất, đôi mày nhíu lại.
"Ta không biết mình vừa làm gì," anh nói.
"Ngươi vừa thiết kế lại căn nhà ấy," Vãn Nguyệt đáp, giọng nàng run lên. "Ngươi là kiến trúc sư. Ở thế giới của ngươi, đó là nghề của ngươi."
"Kiến trúc sư." Anh lặp lại từ đó, như thể nếm thử nó trên đầu lưỡi. Nó quen thuộc một cách kỳ lạ, như một bài hát đã quên lời nhưng vẫn nhớ giai điệu.
"Ta không nhớ gì cả," anh nói, quay sang nhìn nàng. "Nhưng mỗi khi nàng đến gần, tim ta đập nhanh hơn. Đó có phải là yêu không?"
---
Đêm hôm ấy, họ ngồi bên bếp lửa. Vãn Nguyệt đã kể gần hết – về Tô Thục Anh, về tiền kiếp của anh, về việc anh từng bỏ rơi chị nàng trong một kiếp trước. Nàng kể về Triệu Cảnh, về con gái hắn, về cánh cổng đã mở và đóng lại. Nàng kể về khoảnh khắc anh bước vào cõi mộng, và về những gì Lão Quản đã nói.
Nhưng nàng không kể về một điều.
Nàng không kể rằng người anh từng yêu ở tiền kiếp – Tô Thục Anh – là chị gái nàng. Nàng không kể rằng nỗi sợ lớn nhất của nàng không phải là anh không nhớ gì, mà là một ngày nào đó anh sẽ nhớ ra tất cả – và nhận ra người anh thực sự yêu không phải là nàng.
"Nàng đang giấu ta điều gì," Tri Viễn nói. Đó không phải câu hỏi.
Vãn Nguyệt ngước lên. Ánh lửa hắt lên gương mặt nàng những mảng sáng tối, khiến đôi mắt phượng đen huyền như sâu hút hơn.
"Sao ngươi biết?"
"Ta không biết." Anh nhún vai. "Nhưng mỗi khi nàng định nói dối, nàng lại quấn lọn tóc vào ngón tay. Vừa rồi nàng đã làm thế ba lần."
Nàng nhìn xuống bàn tay mình. Những ngón tay đang quấn chặt một lọn tóc, siết đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Nàng không hề nhận ra mình đang làm thế.
"Cơ thể ngươi nhớ nhiều thứ hơn tâm trí ngươi," nàng thì thầm.
"Phải." Anh gật đầu. "Và nó nhớ rằng nàng là người quan trọng nhất. Vậy nên, dù nàng có giấu ta điều gì, ta cũng sẽ không rời đi."
---
Sáng hôm sau, Tri Viễn thức dậy trước. Anh ngồi bên giường, nhìn Vãn Nguyệt ngủ. Hàng mi nàng run nhẹ – có lẽ nàng đang mơ. Nhưng giờ đây, những giấc mơ của nàng không còn là điềm báo chết chóc nữa. Chúng chỉ là những giấc mơ bình thường, như bao người khác.
Anh đưa tay lên. Những ngón tay run nhẹ, chạm vào gò má nàng.
Đó là lần đầu tiên – ít nhất là trong ký ức của anh. Nhưng bàn tay anh biết đường cong của gò má này. Nó biết nhiệt độ của làn da này. Nó biết cảm giác của khoảnh khắc này – như thể nó đã làm điều này hàng nghìn lần trước đây, trong một thế giới khác, trong một kiếp sống khác.
Vãn Nguyệt mở mắt.
Nàng không lùi bước. Lần đầu tiên trong đời, khi có người tiến đến quá gần, nàng không lùi bước.
"Vậy thì," anh nói, giọng trầm và chắc như đá tảng, "nàng xứng đáng để ta ở lại."
Ngoài kia, nắng sớm Đại Tống trải dài trên những ngọn cỏ dại ven đường. Gió mang theo mùi hoa quế từ một khu vườn nào đó xa lắm. Và trong căn nhà nhỏ dưới chân thành Đồng Quan, một người đàn ông không còn nhớ mình là ai vẫn đang ngồi bên giường, ngón tay run nhẹ trên gò má người con gái vừa tỉnh dậy.
Anh không nhớ mình đã yêu nàng từ khi nào.
Nhưng trái tim anh – trái tim đã ngừng đập ba lần trong cõi mộng – vẫn đập nhanh hơn mỗi khi nàng đến gần.
Và có lẽ, đó chính là yêu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện