Chương 3/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Tri Viễn thức dậy với cảm giác nhói buốt ở lòng bàn tay trái.
Vết sẹo đã trở lại.
Anh nằm yên trên giường, mắt nhìn lên trần nhà trắng toát. Đèn đường Thượng Hải hắt qua khe rèm, tạo thành những đường sọc mờ ảo trên tường. Đồng hồ báo thức chỉ 3:47 sáng. Anh đã ngủ đúng bốn tiếng, nhưng cơ thể mệt mỏi như vừa chạy một quãng đường dài.
Lòng bàn tay trái giờ đã hiện rõ vết sẹo cũ – đường chỉ trắng mảnh chạy từ ngón cái xuống cổ tay. Di vật của buổi chiều năm bảy tuổi, khi mẹ buông tay anh trước cổng trường và không bao giờ quay lại. Anh đã tự cầm dao rạch vào lòng bàn tay mình đêm hôm đó, không phải vì muốn chết, mà vì muốn xem liệu nỗi đau thể xác có át được thứ gì đó còn tệ hơn đang siết chặt lồng ngực.
Giờ thì nó đã quay về. Như một lời nhắc nhở rằng thế giới thực vẫn đang chờ anh, với tất cả những ký ức anh từng muốn quên.
Nhưng còn một thứ khác cũng đang ở đây.
Tri Viễn quay đầu nhìn sang bàn làm việc. Cuốn sổ bìa da cổ vẫn nằm đó, dưới ánh đèn bàn màu vàng nhạt. Những trang giấy đang chuyển động – không phải bị gió lật, mà như có một bàn tay vô hình đang giở từng trang một cách chậm rãi. Anh ngồi dậy, chân trần bước trên sàn gỗ lạnh, tiến lại gần.
Ký tự đang hiện lên.
Không phải chữ Hán hiện đại. Cũng không phải chữ Khải hay chữ Triện thông thường. Đây là một dạng văn tự cổ mà anh chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu kiến trúc hay lịch sử nào. Những nét chữ cong như vòng cung mái ngói, sắc như lưỡi dao cắt, hiện lên từ từ trên mặt giấy ố vàng – như thể chúng vẫn luôn ở đó, chỉ chờ thời điểm thích hợp để lộ diện.
Anh lật thêm vài trang. Càng về sau, ký tự càng dày đặc. Một số trang có vẽ hình minh họa – những vòng tròn lồng vào nhau, những đường thẳng giao cắt tạo thành các góc kỳ lạ. Tri Viễn nheo mắt. Đây không phải chữ viết thông thường. Đây là một dạng sơ đồ.
Anh với tay lấy cây bút chì trên bàn, bắt đầu phác lại những đường nét đó vào một cuốn sổ tay khác – một cuốn Moleskine trắng tinh anh mua ba tháng trước nhưng vẫn chưa dùng đến. Ngón tay anh di chuyển theo bản năng, vẽ lại những đường cong, những điểm giao, những ký hiệu lạ. Càng vẽ, anh càng nhận ra một điều: đây không phải bản vẽ ngẫu nhiên. Đây là một cấu trúc không gian hoàn chỉnh.
Một tòa thành.
Không. Chính xác hơn là một trận pháp – thứ mà trong kiến trúc cổ Trung Hoa gọi là “phong thủy đồ”. Nhưng cấu trúc này không giống bất kỳ công trình nào anh từng nghiên cứu. Các đường nét tạo thành những vòng xoáy đồng tâm, với một điểm trung tâm trống rỗng – như thể nó được thiết kế để nhốt một thứ gì đó vào bên trong, thay vì giữ nó ở bên ngoài.
Đây là kiến trúc của sự giam cầm.
Tri Viễn buông bút. Tim anh đập nhanh hơn. Anh nhìn xuống mảnh ngọc bội vỡ vẫn nằm trên bàn, cạnh cuốn sổ. Nó vẫn ở đó – bằng chứng duy nhất cho thấy giấc mơ không chỉ là giấc mơ. Anh cầm mảnh ngọc lên, những cạnh sắc lạnh toát áp vào lòng bàn tay.
Và rồi cơn buồn ngủ ập đến – không phải kiểu mệt mỏi thông thường, mà như một lực hút vô hình kéo anh ra khỏi cơ thể mình.
Anh không chống cự.
*
Biện Kinh mùa thu.
Gió lạnh từ sông Biện thổi vào thành, cuốn theo mùi bùn ẩm và khói bếp từ những quán trà ven đường. Tri Viễn mở mắt, thấy mình đang đứng trước một căn nhà nhỏ nằm khuất sau dãy phố chính. Tường đất trộn rơm, mái ngói âm dương phủ rêu xanh. Trước cửa có một cây quế cổ thụ, hoa vàng li ti rơi lả tả mỗi khi gió thổi qua.
Mùi quế khô – giống hệt mùi trên cuốn sổ.
Anh đưa tay định gõ cửa, nhưng cánh cửa gỗ đã tự mở ra trước khi ngón tay anh chạm vào. Bên trong, Tô Vãn Nguyệt đang ngồi quay lưng ra cửa, mái tóc đen dài buông xõa trên tấm áo gấm màu nguyệt bạch. Nàng không quay đầu lại, nhưng giọng nói vang lên, nhẹ như tiếng lá rơi:
“Ngươi vẫn đến.”
Không phải câu hỏi. Là một lời xác nhận.
Tri Viễn bước vào, cánh cửa tự động khép lại sau lưng. Anh không hỏi vì sao nàng biết mình sẽ đến. Sau những gì đã xảy ra, câu hỏi đó trở nên thừa thãi.
“Vết thương trên má ngươi...” Vãn Nguyệt cuối cùng cũng quay lại. Đôi mắt phượng đen huyền lướt qua gương mặt anh, dừng lại ở vệt máu khô còn sót lại. “Nó vẫn còn.”
“Ở thế giới của ta cũng vậy,” Tri Viễn đáp, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện nàng. “Máu đã khô, nhưng vết thương thì chưa lành.”
Vãn Nguyệt im lặng một lúc. Rồi nàng đưa tay lên, ngón trỏ vẽ một đường trên không trung. “Ngươi có biết vì sao không?”
“Vì lời nguyền.”
Nàng gật đầu. Chậm rãi, như thể mỗi cái gật đầu đều lấy đi của nàng một ít sức lực. “Lời nguyền của tộc Tô. Mỗi người phụ nữ trong dòng họ ta, khi sinh ra đã mang sẵn một mảnh giấc mơ trong máu. Họ mơ thấy những điều chưa xảy ra – hỏa hoạn, chiến tranh, cái chết. Và mỗi lần giấc mơ ứng nghiệm, họ lại yếu đi một phần.”
“Cho đến khi nào?”
Vãn Nguyệt nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt ấy không hề gợn sóng, nhưng Tri Viễn cảm nhận được một nỗi sợ sâu thẳm đang ẩn giấu bên dưới lớp băng mỏng.
“Cho đến khi họ chết,” nàng nói. “Trước ngày sinh nhật thứ hai mươi. Không một ai trong tộc Tô sống quá tuổi ấy suốt ba trăm năm qua.”
Tri Viễn không đáp ngay. Anh nhìn xuống bàn tay mình – lòng bàn tay trái trơn nhẵn, không một vết sẹo. Trong giấc mơ, quá khứ của anh bị xóa đi. Nhưng điều đó không có nghĩa là nỗi đau không tồn tại.
“Còn nàng?” anh hỏi. “Nàng bao nhiêu tuổi?”
“Mười chín.”
Giọng nàng nhẹ như thở dài. Ngoài kia, gió lại nổi lên, cuốn theo những cánh hoa quế vàng rơi lả tả trên bậc thềm.
“Ta còn một năm nữa,” Vãn Nguyệt nói, mắt nhìn ra khoảng không vô định. “Đúng vào ngày sinh nhật thứ hai mươi của ta, trăng sẽ nhuốm máu.”
*
Căn phòng chìm vào im lặng.
Tri Viễn nhìn nàng – thiếu nữ mảnh mai ngồi quay lưng vào tường, bàn tay vô thức vẽ những đường nét không rõ hình thù lên mặt bàn gỗ. Những đường cong, những góc cạnh, những vòng tròn lồng vào nhau. Anh nhận ra chúng ngay lập tức.
Giống hệt những ký tự trong cuốn sổ.
“Chị gái nàng,” Tri Viễn lên tiếng. “Tô Thục Anh. Nàng ấy đã chết vì lời nguyền này?”
Ngón tay Vãn Nguyệt khựng lại giữa chừng.
“Không,” nàng đáp, giọng trầm xuống. “Chị ấy suýt phá được nó.”
Nàng đứng dậy, bước về phía bức tường phía sau. Bàn tay nàng lướt trên lớp vôi trắng, tìm kiếm một thứ gì đó. Rồi nàng dừng lại ở một góc tường, nơi lớp vôi đã bong tróc, để lộ ra những đường vẽ mờ nhạt bên dưới.
“Trước khi mất, chị ấy đã vẽ cái này lên tường,” Vãn Nguyệt nói. “Ta đã cố xóa nó đi, nhưng không được. Những đường vẽ này... như thể chúng tự tái sinh sau mỗi lần bị phủ lấp.”
Tri Viễn tiến lại gần. Dưới ánh đèn dầu leo lét, anh nhìn thấy một sơ đồ phức tạp – những vòng tròn đồng tâm, những đường thẳng giao cắt, và một điểm trung tâm trống rỗng. Tim anh đập mạnh.
Đây chính là bản vẽ trong cuốn sổ.
Không. Chính xác hơn, đây là bản gốc.
“Nó giống cái gì?” Vãn Nguyệt hỏi, mắt vẫn dán vào bức tường. “Ta đã nhìn nó suốt ba năm, nhưng không hiểu nổi. Chị ấy nói đó là chìa khóa, nhưng chưa kịp giải thích thì...”
“Đó là một trận pháp,” Tri Viễn ngắt lời. “Một cấu trúc phong ấn. Nó được thiết kế để nhốt một thứ gì đó vào bên trong – không phải để ngăn nó thoát ra, mà là để giữ nó không bị phát hiện.”
Anh chỉ tay vào điểm trung tâm trống rỗng.
“Đây là lõi. Và những vòng tròn xung quanh là các lớp phong ấn. Mỗi lớp tương ứng với một điều kiện kích hoạt. Máu. Thời gian. Và...”
Anh dừng lại.
“Và một người từ thế giới khác,” Vãn Nguyệt nói thay anh. Giọng nàng không còn nhẹ nhàng nữa. Nó sắc lạnh như lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ. “Chị ấy từng nhắc đến một ‘kẻ ngoại lai’. Người sẽ đến khi máu đã rơi và trăng sắp nhuốm máu. Người sẽ phá được lời nguyền – hoặc sẽ chết cùng nó.”
Nàng quay lại nhìn anh. Lần đầu tiên, Tri Viễn thấy trong đôi mắt phượng ấy một tia hy vọng – mong manh như sợi tơ, nhưng có thật.
“Ngươi có phải là kẻ ngoại lai đó không?”
Tri Viễn im lặng. Anh không biết câu trả lời. Nhưng anh biết một điều: những đường vẽ trên tường này không phải ngẫu nhiên. Chúng là một bản thiết kế – và với tư cách là một kiến trúc sư, anh có thể đọc được nó.
“Ta cần thời gian,” anh nói. “Cho ta xem tất cả những gì chị nàng để lại. Mọi thứ.”
Vãn Nguyệt nhìn anh một lúc lâu. Rồi nàng gật đầu, chậm rãi bước về phía chiếc rương gỗ ở góc phòng.
“Có một thứ,” nàng nói, tay lần mở khóa. “Thứ mà ngay cả Tể tướng Triệu Cảnh cũng đang tìm kiếm.”
Nàng lấy ra một cuộn giấy lụa ố vàng, buộc bằng sợi dây đỏ đã bạc màu. Khi mở ra, Tri Viễn thấy bên trong là một bản vẽ chi tiết hơn nhiều – không chỉ có trận pháp, mà còn có cả những ký hiệu chỉ dẫn, những mũi tên, những con số.
Và ở góc dưới cùng bên phải, một dòng chữ nhỏ được viết bằng máu:
“Thành Đồng Quan – nơi lời nguyền bắt đầu, và cũng là nơi nó sẽ kết thúc.”
*
Đêm buông xuống Biện Kinh.
Tri Viễn ngồi bên chiếc bàn gỗ, trước mặt là cuộn giấy lụa đã trải rộng. Anh đã nghiên cứu nó suốt ba canh giờ, và càng nhìn, anh càng nhận ra một sự thật đáng sợ: trận pháp này không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là một cỗ máy – một cỗ máy được thiết kế để chuyển đổi sinh mệnh thành năng lượng.
Mỗi khi một người phụ nữ tộc Tô chết, linh hồn cô ấy không siêu thoát. Nó bị hút vào trận pháp, trở thành một phần của phong ấn. Và phong ấn ấy... đang nhốt một thứ gì đó bên trong.
Một thứ gì đó đã tồn tại suốt ba trăm năm.
“Nàng có biết thứ bị nhốt trong trận pháp là gì không?” anh hỏi.
Vãn Nguyệt đang ngồi quay lưng vào tường, ngón tay vô thức vẽ lên đất. Nàng không trả lời ngay. Những đường vẽ dưới ngón tay nàng ngày càng rõ nét – những vòng tròn, những đường thẳng, những điểm giao.
“Không ai biết,” cuối cùng nàng lên tiếng. “Nhưng mỗi khi ta mơ thấy điềm báo, ta đều nghe thấy tiếng nó thì thầm. Nó gọi tên ta. Và tên của tất cả những người đã chết.”
Nàng ngước lên nhìn anh. Dưới ánh trăng hắt qua khe cửa, gương mặt nàng tái nhợt như sứ.
“Ngươi có sợ không?” nàng hỏi. “Khi biết mình có thể sẽ chết vì một lời nguyền không thuộc về mình?”
Tri Viễn nhìn xuống lòng bàn tay trái – nơi đáng lẽ phải có vết sẹo. Nhưng ở đây, trong giấc mơ này, nó không tồn tại.
“Ta đã sống mười bốn năm với nỗi sợ bị bỏ rơi,” anh đáp, giọng trầm và chậm. “Nỗi sợ chết... nhẹ hơn nhiều.”
Vãn Nguyệt không nói gì. Nhưng lần đầu tiên kể từ khi gặp nàng, Tri Viễn thấy khóe môi nàng khẽ động – không hẳn là một nụ cười, nhưng cũng không còn là sự lạnh lùng tuyệt đối.
Ngoài kia, trăng đã lên cao. Một năm nữa, nó sẽ nhuốm máu. Và nàng sẽ bước sang tuổi hai mươi – nếu nàng còn sống.
Tri Viễn nhìn nàng ngồi quay lưng vào tường, ngón tay vô thức vẽ lên đất những nét phác thảo trận pháp. Anh đếm nhịp thở của nàng – mười hai nhịp một phút, chậm và đều, như tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ đang đếm ngược.
Và lần đầu tiên trong đời, anh muốn ở lại một giấc mơ.
Không phải vì anh không còn gì để quay về. Mà vì lần đầu tiên, anh tìm thấy một thứ đáng để ở lại.
Dù thứ đó có thể sẽ giết chết anh.
*
Sáng hôm sau, Tri Viễn thức dậy ở Thượng Hải với bản vẽ trận pháp đã hoàn chỉnh trong cuốn sổ tay Moleskine.
Vết sẹo ở lòng bàn tay trái vẫn còn đó – nhưng giờ nó không còn là dấu vết của sự bỏ rơi nữa. Nó là một lời nhắc nhở rằng anh thuộc về cả hai thế giới.
Và ở một trong hai thế giới ấy, có một thiếu nữ đang đếm từng ngày đến sinh nhật thứ hai mươi.
Anh mở cuốn sổ cổ ra. Trang giấy mới nhất đã hiện thêm một dòng chữ, viết bằng thứ mực đỏ như máu:
“Thành Đồng Quan – ba trăm dặm về phía Tây Biện Kinh. Đến đó trước khi trăng nhuốm máu, hoặc nàng sẽ chết như tất cả những người trước nàng.”
Tri Viễn gấp cuốn sổ lại. Ngoài kia, tiếng còi xe Thượng Hải lại vọng lên trong buổi sáng mùa thu. Nhưng anh không còn nghe thấy nó nữa. Tất cả những gì anh nghe thấy là nhịp thở của nàng – mười hai nhịp một phút, chậm và đều, như tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ đang đếm ngược.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện