Chương 4/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Ngón tay Triệu Cảnh chậm lại trên mép bàn, rồi dừng hẳn. Ánh nến trong thư phòng run lên một nhịp khi hắn cầm tờ giấy nhàu nát lên ngang tầm mắt. Những đường mực vẽ vội nhưng chuẩn xác đến từng thước – không phải kiểu ký họa của thư sinh, mà là một sơ đồ kiến trúc có hệ thống. Tường nào dày, xà nào chịu lực, mái ngói nào có thể trèo qua mà không gây tiếng động. Hắn nhìn dấu chân bùn in ngược trên xà nhà, rồi bật cười khan.
“Kẻ này không phải thư sinh tầm thường.” Triệu Cảnh gấp tờ giấy lại, đôi mắt sắc lạnh dưới hàng lông mày rậm nheo lại. “Hắn là kiến trúc sư – một nghề chưa từng tồn tại ở Đại Tống.”
Quản gia đứng bên cạnh run rẩy: “Bẩm tể tướng, thuộc hạ đã tra ra. Kẻ đó tên Lâm Tri Viễn, ở trọ gần quán trà phía Nam thành. Chưa ai biết lai lịch.”
Triệu Cảnh không đáp. Hắn nhớ lại ba ngày trước – khoảnh khắc tộc Tô giao nộp Tô Vãn Nguyệt cho phủ tể tướng.
*
Lúc ấy, mưa phùn phủ trắng Biện Kinh. Triệu Cảnh ngồi trong kiệu, mặc cho những giọt nước tạt vào rèm. Hắn không có thời gian để ý đến mưa – con gái nhỏ Tô Vãn Tình đang sốt mê man trên giường, thầy lang nói khó qua nổi mùa đông này. Căn bệnh lạ từ lúc sinh ra đã bào mòn đứa trẻ, giống hệt như vợ hắn – Tô Thục Anh – trước khi nàng buông tay.
Khi kiệu dừng trước cổng tộc Tô, tộc trưởng đã đứng chờ sẵn, vẻ mặt lẫn lộn giữa sợ hãi và hy vọng.
“Đại nhân, người cần gì ở tệ tộc?”
Triệu Cảnh bước xuống, thân hình uy nghi phủ bóng xuống lão tộc trưởng gầy gò. Hắn nói thẳng, không vòng vo: “Nghe nói các ngươi có một nữ nhân biết tiên tri. Giao nàng ra.”
Tộc trưởng tái mặt. Nhưng trước khi lão kịp phản ứng, một thanh niên trong tộc – đường đệ của Vãn Nguyệt – đã bước lên trước. “Đại nhân, Vãn Nguyệt là điềm gở. Tộc ta chỉ mong thoát khỏi nàng. Nếu đại nhân cần, chúng tôi sẽ tự tay dẫn nàng đến phủ.”
Đôi mắt Triệu Cảnh ánh lên một tia chế giễu. “Dẫn đi.”
Bọn họ tìm thấy Vãn Nguyệt trong căn nhà nhỏ cuối ngõ. Nàng đứng dựa lưng vào tường, đôi mắt phượng đen huyền không hề ngạc nhiên khi thấy người của tộc mình dẫn theo lính phủ tể tướng. Nàng chỉ hỏi, giọng lạnh tanh: “Các người đã quyết định rồi sao?”
Người đường đệ cúi mặt. “Muội muội, đây là vì lợi ích của cả tộc.”
Vãn Nguyệt không khóc. Nàng chỉ tháo chiếc trâm bạc trên tóc đặt xuống bàn – vật duy nhất còn sót lại của mẹ nàng – rồi bước ra ngoài mưa.
*
Trong phủ tể tướng, Vãn Nguyệt bị giam trong một căn phòng trống. Không có cửa sổ, chỉ có một cánh cửa gỗ dày và hai tên lính canh. Nàng ngồi thu lu vào góc, lưng ép sát tường như một thói quen, ngón tay vô thức vẽ lên nền gạch những đường không rõ hình thù.
Cửa bật mở. Triệu Cảnh bước vào, tay cầm đèn lồng. Ánh sáng hắt lên gương mặt nàng – thanh tú, lạnh lùng, và đẹp đến nao lòng giống hệt Thục Anh.
Hắn đặt đèn xuống, rồi ngồi xuống ghế, như thể đang nói chuyện với một vị khách. “Ta biết nàng là ai. Tô Vãn Nguyệt, cháu gái của tộc Tô, mang giấc mộng tiên tri.”
Nàng không ngước lên. “Ngươi muốn ta tiên tri chiến sự Tống-Kim?”
“Không.” Triệu Cảnh đáp, giọng trầm xuống. “Ta có một đứa con gái. Nó năm tuổi. Và nó đang chết.”
Lần đầu tiên, Vãn Nguyệt ngước mắt nhìn hắn. Đôi mắt phượng ấy ánh lên một tia dao động.
“Vợ ta – Tô Thục Anh – chính là chị gái của nàng.” Triệu Cảnh nói tiếp, giọng như vỡ ra. “Trước khi mất, nàng ấy nói với ta rằng chỉ có năng lực của người cùng dòng máu mới mở được cánh cổng đến thế giới khác – nơi có thuốc cứu Vãn Tình. Ta không muốn chiến tranh. Ta chỉ muốn cứu con.”
Vãn Nguyệt im lặng rất lâu. Những ngón tay nàng ngừng vẽ. Cuối cùng, nàng thở ra: “Chị ta chết vì cố mở cánh cổng đó. Ngươi không biết sao?”
Triệu Cảnh siết chặt nắm đấm, các khớp ngón tay trắng bệch. “Ta biết. Nhưng ta không có lựa chọn.”
Nàng nhìn hắn, và lần đầu tiên, đôi mắt lạnh lùng ấy thoáng nét thương cảm. “Ngươi điên rồi.”
Hắn cười, nụ cười méo xệch. “Phải. Điên vì con.”
*
Lâm Tri Viễn đứng bên ngoài bức tường phía Tây phủ tể tướng khi màn đêm buông xuống. Anh đã đếm từng bước chân lính canh trong suốt hai canh giờ. Kiến thức kiến trúc hiện đại trong đầu anh chuyển động như một cỗ máy: tường cao ba trượng, lớp gạch thứ bảy từ chân tường lên có vết nứt do lún móng; mái ngói lưu ly phía Đông có một khoảng trống giữa hai xà nhà – đủ để một người chui qua; cây hòe già trong sân sau có nhánh vươn ra sát mái.
Anh rút từ trong tay áo ra một cuộn giấy, dùng than củi vẽ nhanh sơ đồ. Những đường vẽ hiện lên chính xác đến từng tấc – anh thậm chí đánh dấu cả hướng gió để tránh bị chó nghiệp vụ đánh hơi.
“Ngươi đang làm gì?” Một giọng nói thì thầm từ phía sau.
Tri Viễn không quay lại. Anh chỉ nói: “Cứu một người.”
Người đó là một lão bộc trong phủ – kẻ mà anh đã mua chuộc bằng một thỏi bạc vụn từ mảnh ngọc bội của Vãn Nguyệt bán được. Lão run run chỉ tay về phía dãy nhà phía Bắc: “Nàng ở đó. Nhưng tể tướng đại nhân đã ra lệnh, ai thả nàng sẽ bị chém đầu.”
“Ta không thả.” Tri Viễn đáp, gấp sơ đồ lại. “Ta chỉ dẫn nàng đi.”
Đêm ấy không trăng. Tri Viễn trèo lên cây hòe, bám vào mái ngói, và bò dọc theo xà nhà. Những bước chân anh nhẹ như mèo – anh đã luyện tập trên mái nhà Thượng Hải từ hồi còn là sinh viên kiến trúc, khi anh thường trốn lên sân thượng để tránh những cuộc gọi của gia tộc.
Cánh cửa giam Vãn Nguyệt có bốn ổ khóa, nhưng Tri Viễn không cần mở chúng. Anh dùng một thanh sắt nhỏ nạy tấm ván ở góc trần – nơi mà theo sơ đồ của mình, là điểm yếu nhất của kết cấu phòng. Đúng như dự đoán, tấm ván bật ra.
Vãn Nguyệt đứng bên dưới, ngước lên. Ánh mắt nàng không ngạc nhiên – như thể nàng đã mơ thấy cảnh này từ trước.
“Ngươi đến muộn hơn ta nghĩ.” Nàng nói, rồi đưa tay lên.
Tri Viễn nắm lấy cổ tay nàng, kéo mạnh. Cả hai chui qua lỗ hổng, rồi lao nhanh lên mái ngói. Phía dưới, tiếng bước chân dồn dập vang lên – lính canh đã phát hiện.
“Bám vào ta.” Giọng anh khàn đi trong gió. Anh dẫn nàng chạy dọc theo sống mái, rẽ qua mấy lối hẹp mà chỉ người học kiến trúc mới nhìn ra được: một cái máng xối có thể bước qua, một bức tường thấp có thể nhảy xuống, một giàn dây leo đủ chắc để đu người.
Cuối cùng, họ dừng lại trên mái ngói cao nhất Biện Kinh – đỉnh của một ngôi chùa bỏ hoang phía Tây thành. Cả hai thở dốc, quần áo ướt đẫm sương đêm.
Dưới kia, ánh đèn lồng trong phủ tể tướng sáng rực như mắt sói săn mồi. Tiếng bước chân vẫn vọng lên, nhưng đã xa dần.
Tri Viễn buông tay nàng ra, rồi lại nắm lấy – lần này nhẹ hơn, như thể chờ đợi nàng từ chối.
Nhưng Vãn Nguyệt không rút tay về. Những ngón tay lạnh ngắt của nàng run nhẹ trong lòng bàn tay anh. Nàng quay mặt đi, nhưng không buông.
“Ta đã mơ thấy tối nay.” Nàng thì thầm, giọng nghẹn lại. “Ta thấy ngươi quay lại – và ta đã không đẩy ngươi ra.”
Tri Viễn không đáp. Anh chỉ siết chặt tay nàng hơn, như thể muốn truyền chút hơi ấm. Ở một nơi nào đó trong đầu anh, một câu hỏi vừa hiện lên rồi tan biến: Đây là dũng khí của kiến trúc sư, hay chỉ là trái tim của kẻ không còn gì để mất?
Phía sau họ, trong thư phòng, Triệu Cảnh lại cầm tờ sơ đồ lên lần nữa. Ngón tay hắn lần theo những đường vẽ, và một nụ cười lạnh dần hiện lên nơi khóe môi.
“Truyền lệnh,” hắn nói với quản gia đang run rẩy. “Phong tỏa tất cả cổng thành. Ta muốn bắt sống kẻ đã vẽ ra những đường này. Hắn không phải thư sinh. Hắn là một kẻ ngoại lai – và kẻ ngoại lai ắt sẽ biết nhiều hơn những gì hắn nói.”
Ngọn nến bùng lên rồi tắt, để lại căn phòng trong bóng tối. Bên ngoài, trời Biện Kinh bắt đầu nổi gió. Một cơn bão đang đến gần.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện