Chương 5/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Móng tay Vãn Nguyệt bấm rách da cổ tay anh.
“Đừng vào lòng thành.”
Giọng nàng không run, nhưng những ngón tay thì siết chặt đến trắng bệch. Tri Viễn dừng bước. Họ đã chạy suốt ba ngày từ Biện Kinh, tránh quân truy đuổi của Triệu Cảnh qua những con đường mòn ven núi. Giờ đây, trước mặt họ, thành Đồng Quan hiện lên trong ánh chiều tà như một con thú khổng lồ đang ngủ. Tường thành đá xám rêu phong, cổng chính sập một nửa, những tháp canh im lìm trong gió.
“Ta đã thấy.” Vãn Nguyệt ngước lên nhìn anh, đôi mắt phượng đen huyền lần đầu tiên ánh lên thứ gì đó giống như sợ hãi. “Ta thấy ngươi chết ở trong đó. Với một vết thương sau gáy.”
Tri Viễn không hỏi lại “nàng chắc chứ”. Ba ngày qua, anh đã học được rằng mọi giấc mơ của nàng đều ứng nghiệm. Vụ cháy ở Biện Kinh, cơn mưa đá tuần trước, và cả việc quân Triệu Cảnh sẽ tìm thấy họ ở trạm dịch thứ ba – tất cả đều đúng.
“Ta biết.” Anh đáp, giọng bình thản như đang nói về thời tiết. “Nhưng nếu không vào, Triệu Cảnh sẽ bắt được nàng trước khi trăng tròn tiếp theo.”
Anh nhìn xuống cổ tay mình. Máu từ vết móng tay nàng đang rỉ ra, thấm vào cổ tay áo vải thô. Kỳ lạ thay, vết thương không đau – hoặc có lẽ có đau, nhưng anh đã quá giỏi việc phớt lờ những cơn đau.
“Ngươi không hiểu.” Vãn Nguyệt lắc đầu. Mái tóc dài bay trong gió chiều, vài sợi dính vào khóe môi khô nẻ. “Giấc mơ đó… nó khác. Máu trên gáy ngươi không phải màu đỏ. Nó là màu đen – như mực, như bóng tối đặc quánh. Và trước khi ngươi ngã xuống, ta nghe thấy một giọng nói. Nó nói: ‘Kẻ ngoại lai thứ hai đã trở về.’”
Kẻ ngoại lai thứ hai.
Tri Viễn im lặng. Anh nhớ đến dòng chữ đỏ trong cuốn sổ: ‘Lời nguyền sẽ ứng nghiệm khi kẻ ngoại lai chảy máu trong mộng.’ Và giờ đây, một kẻ ngoại lai khác đã từng ở đây trước anh. Tiền kiếp của chính anh – người từng yêu Tô Thục Anh và đã thất bại.
“Ta vẫn phải vào.” Anh nói.
“Tại sao?”
“Vì nếu ta chết trong đó,” Tri Viễn quay sang nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như giấu lửa, “thì ít nhất nàng cũng biết chắc mình không nên ở lại.”
Nàng im lặng. Gió từ biên ải thổi về, mang theo mùi cát và thứ mùi ngọt lợ kỳ lạ – như máu đã khô từ rất lâu.
Sau một lúc, Vãn Nguyệt buông tay anh ra. Nàng lùi lại một bước, rồi hai bước – như thói quen cũ mỗi khi có ai tiến đến quá gần. Nhưng lần này, nàng không bỏ đi. Nàng chỉ đứng đó, những ngón tay vô thức vẽ lên không trung những đường trận pháp không rõ hình thù.
“Đừng đi trước ta.” Nàng nói, giọng nhỏ nhưng sắc. “Nếu ta thấy thứ gì đó sắp xảy ra, ta sẽ kéo ngươi lại.”
Tim Tri Viễn đập nhanh hơn một nhịp. Anh biết câu nói đó có nghĩa gì. Trong suốt mười chín năm, Vãn Nguyệt chưa từng chủ động chạm vào ai – chưa từng đề nghị bảo vệ ai. Lời nguyền đã dạy nàng rằng mọi người đến gần đều chết, và cách tốt nhất để bảo vệ họ là đẩy họ ra xa.
Nhưng lần này, nàng không đẩy anh ra.
“Được.” Anh đáp.
Họ bước qua cổng thành.
Bên trong, thành Đồng Quan không giống bất kỳ tòa thành nào Tri Viễn từng nghiên cứu trong những cuốn sách kiến trúc hiện đại. Những bức tường không chạy theo đường thẳng logic, mà uốn lượn như một bàn tay khổng lồ đang nắm lấy thứ gì đó. Các tháp canh không đối xứng qua trục chính – chúng được bố trí theo hình xoắn ốc hướng vào tâm. Những phiến đá lát đường nghiêng dần về phía lòng thành, như thể toàn bộ công trình đang hút mọi thứ vào trung tâm.
“Đây không phải thành.” Tri Viễn thì thầm khi anh nhận ra. “Đây là một trận pháp khổng lồ.”
Kiến thức kiến trúc của anh vẽ ra trong đầu sơ đồ hoàn chỉnh. Những bức tường là đường biên của phong ấn. Những tháp canh là điểm nút để giữ năng lượng. Và trung tâm lòng thành – nơi mọi lối đi đều dẫn tới – chính là nơi lời nguyền bắt đầu.
“Giống hệt sơ đồ của chị ta.” Vãn Nguyệt nói. Nàng đã nhìn thấy nó từ lâu – trong những đường vẽ vô thức của chính mình, trong bức họa trên tường của Tô Thục Anh, và trong những cơn ác mộng mà nàng không dám kể cho ai.
Đột nhiên, nàng khựng lại.
“Có thứ gì đó đang thức dậy.”
Mặt đất dưới chân họ rung lên – không phải kiểu rung của động đất, mà là thứ chấn động đến từ sâu trong lòng đất, như một trái tim khổng lồ vừa đập nhịp đầu tiên sau giấc ngủ dài. Từ trong bóng tối của lòng thành, một mùi hương kỳ lạ lan ra – mùi quế khô, nhưng pha lẫn mùi máu và thứ gì đó cổ xưa hơn cả ký ức.
Rồi họ nghe thấy hơi thở.
Không phải hơi thở của người. Nó nặng nề, ướt át, và dường như đến từ mọi hướng cùng một lúc. Bóng tối trong lòng thành bắt đầu cử động – đặc quánh lại thành một hình thù khổng lồ. Đôi mắt nó mở ra trước – hai hốc sâu hun hút, không có đồng tử, chỉ có hai vầng sáng màu hổ phách cháy âm ỉ.
“Ba trăm năm…” Giọng nói của nó như đá nghiến vào đá. “Ba trăm năm không có máu tươi.”
Tri Viễn đẩy Vãn Nguyệt ra sau lưng. Anh không biết mình có thể làm gì trước thứ này – kiến thức kiến trúc không dạy cách chiến đấu với yêu quái. Nhưng cơ thể anh tự động phản ứng, như thể nó đã từng làm việc này trước đây, trong một kiếp sống mà anh không còn nhớ.
Yêu quái bước tới. Mỗi bước chân của nó làm mặt đất nứt ra, để lộ những đường trận pháp phát sáng bên dưới – những đường vẽ y hệt sơ đồ trong cuốn sổ cổ. Nó dừng lại khi chỉ còn cách họ vài bước. Đôi mắt hổ phách nhìn xoáy vào họ – rồi dừng lại ở Vãn Nguyệt.
Nó quỳ xuống.
“Máu của ngươi…” Giọng nó đột nhiên dịu lại, gần như run rẩy. “Là máu của người tạo ra phong ấn.”
Vãn Nguyệt đứng im. Đôi mắt phượng của nàng mở to, và lần đầu tiên, Tri Viễn thấy nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nàng – người luôn biết trước mọi thứ – giờ đây lại là người bị bất ngờ.
“Ngươi nói gì?” Nàng hỏi, giọng khó nhọc.
“Tộc Tô.” Yêu quái cúi đầu thấp hơn. “Chính tổ tiên của ngươi đã xây nên nhà tù này. Họ dùng máu của chính mình để tạo ra phong ấn – nhốt ta, và nhốt luôn linh hồn của những đứa con gái mà họ tuyên bố là ‘bị nguyền rủa’.”
Tri Viễn cảm thấy lạnh sống lưng. Anh nhìn những đường trận pháp dưới chân – giờ đây anh hiểu. Đây không phải là trận pháp để bảo vệ. Đây là một cái lồng. Và những phụ nữ tộc Tô chết trước tuổi hai mươi – họ không bị lời nguyền giết chết. Họ bị chính trận pháp này hút cạn sinh lực, và linh hồn bị nhốt ở đây, vĩnh viễn.
“Phong ấn đang yếu đi.” Yêu quái ngước lên. Đôi mắt hổ phách của nó giờ đây ánh lên thứ gì đó như hy vọng. “Máu của ngươi – máu của người tạo ra phong ấn – có thể phá hủy nó. Giải thoát ta. Giải thoát tất cả những linh hồn đang bị nhốt ở đây.”
“Đừng nghe nó.” Tri Viễn nắm chặt tay Vãn Nguyệt. “Một khi phong ấn bị phá, thứ đầu tiên nó làm sẽ là giết chúng ta.”
“Nhưng những linh hồn…” Vãn Nguyệt thì thầm. “Chị ta… Tô Thục Anh… có phải đang ở đây không?”
Yêu quái im lặng. Rồi nó chậm rãi gật đầu.
Và đó là lúc Vãn Nguyệt ngã quỵ.
Cơn sốt ập đến không báo trước. Máu từ mũi nàng chảy ra – không phải màu đỏ tươi, mà là màu đen sẫm như mực. Nàng ôm lấy đầu, những ngón tay bấu chặt vào tóc, và một tiếng rên đau đớn thoát ra từ cổ họng.
“Vãn Nguyệt!” Tri Viễn quỳ xuống bên nàng.
Đôi mắt nàng mở to, nhưng không nhìn anh. Nàng đang nhìn thứ gì đó khác – một giấc mơ đang hiện ra ngay trong lúc nàng thức. Nàng thấy anh chết. Thấy vết thương sau gáy anh đang rỉ ra thứ máu đen đặc quánh. Thấy một giọng nói vọng từ bóng tối: “Kẻ ngoại lai thứ hai đã trở về.”
“Đừng…” Nàng thì thào, móng tay bấu vào cánh tay anh lần nữa, yếu ớt hơn lần trước. “Đừng chết… đừng giống như chị ta…”
Tri Viễn gỡ tay nàng ra.
Nhưng anh không buông.
Anh giữ những ngón tay lạnh ngắt ấy trong lòng bàn tay mình. Vết sẹo ở tay trái – vết sẹo của cậu bé bảy tuổi bị mẹ bỏ rơi – đã biến mất hoàn toàn trong thế giới này. Như thể nơi đây, anh không còn là đứa trẻ từng sợ bị bỏ lại.
Nhưng giờ đây, lần đầu tiên sau mười bốn năm, anh sợ.
Không phải sợ chết.
Mà sợ không kịp cứu được nàng.
Yêu quái vẫn quỳ đó, đôi mắt hổ phách ánh lên sự kiên nhẫn của một sinh vật đã chờ đợi ba trăm năm. Những đường trận pháp dưới đất tiếp tục phát sáng, và trong bóng tối của lòng thành, anh nghe thấy những tiếng thì thầm – tiếng của hàng trăm linh hồn đang bị nhốt, đang chờ đợi.
Và trong số đó, có lẽ có cả Tô Thục Anh – người phụ nữ đã từng yêu tiền kiếp của anh, và đã chết vì tin rằng anh sẽ trở về.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện