Chương 6/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Yêu quái gầm lên.
Tiếng gầm xé toạc bóng tối lòng thành Đồng Quan, khiến những phiến đá cổ trên tường rung lên bần bật. Tri Viễn theo bản năng đẩy Vãn Nguyệt ra sau lưng mình, dù anh biết thừa – nếu con quái vật này thực sự muốn tấn công, thân thể một thư sinh chẳng khác nào tờ giấy trước móng vuốt của nó.
Nhưng yêu quái không lao tới.
Đôi mắt hổ phách của nó – đôi mắt vừa phát ra sát khí kinh hoàng – đột nhiên dịu lại. Nó cúi đầu, chạm vào bàn tay đang buông thõng của Vãn Nguyệt. Cái chạm nhẹ như một lời cầu nguyện.
“Tô Thục Anh…” giọng nó trầm xuống, vỡ vụn như tiếng đá nứt. “Ngươi đã quay lại.”
Vãn Nguyệt cứng đờ. Cơn sốt vẫn thiêu đốt người nàng, nhưng câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang mê man. Nàng nhìn con quái vật – sinh vật bị phong ấn ba trăm năm trong lòng thành cổ – và nhận ra điều gì đó trong đôi mắt nó. Không phải sự hung dữ của yêu quái. Mà là nỗi đau của một thứ đã chờ đợi quá lâu.
“Ngươi nhầm rồi,” nàng nói, giọng khàn đặc vì sốt. “Ta không phải chị ta.”
Yêu quái lắc đầu. Những sợi lông trên cơ thể nó – thứ vật chất mờ ảo như khói đen – khẽ rung lên theo từng nhịp thở.
“Cùng một dòng máu… cùng một linh hồn…” Nó ngước lên, và lần đầu tiên Tri Viễn nhìn thấy khuôn mặt thực sự của nó dưới lớp sương đen. Đó không phải mặt thú. Đó là khuôn mặt của một người phụ nữ – hoặc ít nhất, những gì còn sót lại của một khuôn mặt người, với những đường nét bị bào mòn bởi thời gian và oán niệm. “Tô Thục Anh đã từng đứng ở chính nơi này… ba năm trước. Nàng ta cũng run rẩy như ngươi. Cũng sợ hãi như ngươi. Nhưng nàng ta đã hứa – sẽ quay lại để giải thoát cho tất cả.”
Vãn Nguyệt im lặng.
Nàng biết chị gái mình đã đến Đồng Quan trước khi chết. Nhưng không ai nói cho nàng biết chuyện gì đã xảy ra ở đây.
Tri Viễn quan sát yêu quái, đồng thời mắt anh không ngừng quét toàn bộ không gian. Những đường trận pháp dưới đất vẫn tiếp tục phát sáng, và anh nhận ra chúng không chỉ chạy dọc theo sàn đá – chúng leo lên cả tường, uốn lượn như những mạch máu khổng lồ, tạo thành một cấu trúc ba chiều phức tạp đến kinh ngạc. Bất kỳ kiến trúc sư nào nhìn vào cũng phải sững sờ. Nhưng thứ khiến anh lạnh sống lưng là sự quen thuộc của nó.
Anh đã thấy những đường vẽ này trước đây.
“Vãn Nguyệt,” anh nói, giọng trầm và gấp. “Những đường trận pháp này… chúng giống hệt những gì nàng vẽ trên đất.”
Nàng quay lại nhìn anh, đôi mắt phượng mở to vì sốt và vì một nỗi sợ còn lớn hơn cả cơn sốt.
“Ta… không biết mình vẽ cái gì,” nàng thì thầm. “Chỉ là… mỗi lần nghĩ về giấc mơ, tay ta tự động vẽ. Như thể có ai đó mượn tay ta để vẽ.”
Yêu quái phát ra một âm thanh – nửa như tiếng thở dài, nửa như tiếng cười.
“Bởi vì đúng là có ai đó mượn tay ngươi,” nó nói. “Tất cả bọn họ. Tất cả những người đã chết. Những phụ nữ tộc Tô bị nhốt trong trận pháp này suốt ba trăm năm qua – họ đều mượn tay ngươi để vẽ. Mượn tâm trí ngươi để kể lại cái chết của mình. Và ngươi gọi đó là ‘giấc mơ tiên tri’.”
Không khí trong lòng thành đột nhiên lạnh đi. Những tiếng thì thầm từ các đường trận pháp trở nên rõ ràng hơn – không còn là tạp âm vô nghĩa, mà là những giọng nói riêng biệt, những câu từ đứt đoạn, những tiếng khóc, những lời cầu cứu từ hàng trăm năm trước.
“Con ta đâu… ai cứu con ta với…”
“Đừng nhốt ta… ta không muốn chết trong bóng tối…”
“Tại sao… tại sao lại là chúng ta…”
Vãn Nguyệt ôm đầu. Những giọng nói ấy – nàng đã nghe thấy chúng từ năm mười hai tuổi. Mỗi đêm. Mỗi lần nhắm mắt. Chúng là những “điềm báo” mà nàng tưởng mình nhìn thấy. Những cái chết mà nàng tưởng mình tiên tri. Nhưng thực ra, chúng chỉ đơn giản là ký ức – ký ức của những người đã chết, bị nhốt trong cái lồng khổng lồ này, và mượn tâm trí nàng làm cửa sổ để kể lại nỗi đau của mình.
“Tất cả những lần ta mơ thấy người khác chết…” giọng nàng run lên. “Tất cả những lần ta tưởng mình là điềm gở…”
“Ngươi không phải điềm gở,” Tri Viễn cắt ngang. Anh nắm lấy vai nàng, buộc nàng nhìn thẳng vào mắt mình. “Ngươi là máy thu thanh. Ngươi nghe thấy những gì họ nói. Nhưng ngươi không tạo ra chúng.”
Yêu quái ngẩng đầu lên. Đôi mắt hổ phách của nó giờ đây không còn nhìn Vãn Nguyệt, mà hướng về phía Tri Viễn.
“Còn ngươi,” nó nói. “Ngươi là kẻ ngoại lai. Kẻ thứ hai. Kẻ đầu tiên đã thất bại – hắn đã rời bỏ nơi này, rời bỏ Tô Thục Anh, và nàng ta đã chết một mình. Nhưng ngươi… ngươi có mùi khác.”
Nó bước tới một bước. Tri Viễn không lùi.
“Mùi của sự đánh đổi,” yêu quái thì thầm. “Ngươi đã đánh đổi thứ gì đó để đến được đây. Một thứ rất quan trọng.”
Tri Viễn không đáp. Nhưng bàn tay anh vô thức siết chặt hơn – không phải vì sợ, mà vì điều con quái vật nói trùng khớp với một cảm giác mơ hồ đã đeo bám anh từ lần mơ đầu tiên. Cảm giác rằng mình đã từng đến đây. Đã từng yêu một người ở đây. Đã từng thất bại.
Đột nhiên, yêu quái rú lên.
Không phải tiếng rú giận dữ. Mà là tiếng rú của một thứ đang thức tỉnh sau ba trăm năm ngủ yên. Những đường trận pháp trên tường bùng sáng dữ dội, và từ trong lòng đất, một luồng khí đen khổng lồ phun trào như suối nguồn oán niệm. Yêu quái ngã quỵ, cơ thể nó run lên bần bật, và giọng nói của nó đột nhiên thay đổi – không còn là giọng của một sinh vật đơn lẻ, mà là giọng của hàng trăm người cùng nói một lúc.
“Ba trăm năm… ba trăm năm bị nhốt trong bóng tối… Chúng ta muốn ra… Chúng ta muốn siêu thoát…”
Vãn Nguyệt thét lên. Máu từ mũi nàng bắt đầu chảy – không phải vì sốt, mà vì trận pháp đang phản ứng với dòng máu của nàng. Những đường vẽ trên mặt đất như có sinh mệnh riêng, chúng trườn về phía nàng, quấn lấy chân nàng, kéo nàng về phía trung tâm trận pháp.
“Không!” Tri Viễn lao tới, túm lấy tay nàng. Nhưng sức kéo của trận pháp quá mạnh – như thể có hàng trăm bàn tay vô hình đang lôi nàng xuống lòng đất.
Yêu quái – hay thứ đã từng là yêu quái – đứng dậy. Cơ thể nó giờ đây không còn hình dạng cố định, mà biến thành một cột khói đen khổng lồ, với hàng trăm khuôn mặt phụ nữ hiện lên rồi tan biến trong làn khói ấy. Tất cả đều là phụ nữ tộc Tô. Tất cả đều là những người đã chết trước tuổi hai mươi, linh hồn bị nhốt vào trận pháp này, và oán niệm của họ trong ba trăm năm đã tạo ra thứ gọi là “yêu quái”.
Nó chưa bao giờ là yêu quái.
Nó là nấm mồ tập thể của những giấc mơ bị giết chết.
“Đừng nhìn.”
Tri Viễn kéo Vãn Nguyệt vào lòng. Một tay anh giữ chặt nàng, tay kia che mắt nàng – che đi hình ảnh của hàng trăm khuôn mặt đang vặn vẹo trong đau đớn, của những đường trận pháp đang siết chặt như vòng vây tử thần. Anh cảm nhận được cơ thể nàng run lên trong vòng tay mình, và anh biết nàng đang khóc – lần đầu tiên kể từ ngày chị gái mất, nước mắt nàng rơi.
“Lần này,” anh nói, giọng trầm và chắc như đá tảng, “để ta mơ thay nàng.”
Trận pháp gầm lên. Những linh hồn gào thét. Nhưng trong vòng tay anh, Vãn Nguyệt nghe thấy một âm thanh khác – nhịp tim anh, đập nhanh hơn cả tiếng gầm của yêu quái, nhanh hơn cả ba trăm năm oán niệm, và ấm áp hơn bất kỳ điều gì nàng từng cảm nhận trong suốt mười chín năm cô độc.
Nàng vùi mặt vào ngực anh.
Và lần đầu tiên, nàng không thấy mình là điềm gở.
Lần đầu tiên, có một người không sợ bóng tối của nàng. Có một người sẵn sàng bước vào cơn ác mộng của nàng – không phải để cứu nàng, mà để mơ thay nàng, để gánh lấy những giấc mơ đã hành hạ nàng suốt mười chín năm.
Bên ngoài, yêu quái – hay những linh hồn tộc Tô – tiếp tục gào thét. Trận pháp vẫn siết chặt. Nhưng trong bóng tối ẩm mốc của lòng thành Đồng Quan, một thứ khác đã bắt đầu thay đổi – một thứ còn mạnh hơn cả lời nguyền, còn lâu đời hơn cả ba trăm năm oán niệm.
Niềm tin rằng có một người sẽ không bỏ đi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện