Chương 7/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Tri Viễn tỉnh dậy trong tiếng còi xe vọng lên từ đường Tư Nam.
Gáy đau buốt.
Anh ngồi bật dậy, tay đưa ra sau chạm vào vùng da rát bỏng. Ngón tay ướt và ấm – máu đang rỉ ra từ một vết xước dài chừng hai đốt ngón tay, nằm chính xác ở vị trí mà Vãn Nguyệt đã mô tả trong cơn sốt. "Vết thương sau gáy... máu chảy màu đen... một giọng nói nhắc đến kẻ ngoại lai thứ hai."
Máu trên tay anh không đen. Nó đỏ tươi, bình thường như bất kỳ vết thương nào khác. Nhưng sự trùng khớp vị trí khiến tim anh đập mạnh đến mức có thể nghe thấy trong cổ họng.
Anh lảo đảo đứng dậy, ánh đèn bàn hắt lên cuốn sổ bìa da cổ vẫn nằm trên mặt bàn. Những giọt máu từ ngón tay anh vô tình rơi xuống trang giấy đang mở – đúng trang có dòng chữ "kẻ ngoại lai chảy máu trong mộng" mà anh đã thấy từ chương trước.
Trang giấy bùng lên một ngọn lửa xanh lét không tỏa nhiệt. Những ký tự Hán cổ run rẩy như thể bị thiêu sống, rồi toàn bộ trang sách rụi tàn trong chớp mắt. Nhưng thay vì để lại lỗ hổng, từ đống tro bụi mỏng manh, một trang giấy mới trắng tinh hiện ra, từ từ hút chặt vào gáy sách như chưa từng bị hủy hoại.
Trên trang mới, một dòng chữ duy nhất bằng chữ Khải thời Tống hiện lên: "Ngươi đã thuộc về chúng ta."
Tri Viễn nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy. Ngón tay anh run lên – không phải vì đau, mà vì lần đầu tiên trong đời, logic không thể giải thích được điều đang diễn ra trước mắt. Những gì anh biết về vật lý, về hóa học, về kiến trúc – tất cả trở nên vô nghĩa trước một trang giấy tự tái sinh từ tro.
Anh mặc tạm chiếc áo khoác mỏng, dùng khăn giấy ấn chặt vào vết thương sau gáy, rồi xách cuốn sổ lao ra khỏi căn hộ. Ngoài kia, Thượng Hải vẫn ồn ã như mọi ngày, nhưng mùi quế khô – cái mùi hương kỳ lạ bám trên cuốn sổ từ lần đầu chạm vào – giờ đây dường như đậm đặc hơn gấp bội, quấn lấy từng bước chân anh suốt dọc đường đến tiệm đồ cổ.
Khi anh đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp, Lão Quản đang ngồi sau quầy, đôi mắt nhắm hờ như ngủ. Nhưng khoảnh khắc Tri Viễn bước vào, lão mở bừng mắt, ánh nhìn già nua quét thẳng vào vết máu thấm qua lớp khăn giấy trên cổ anh.
"Ngươi..." giọng lão khàn như gió qua khe đá, "đã chảy máu trong mộng?"
Tri Viễn không đáp. Anh đặt cuốn sổ lên quầy, lật đến trang mới hiện ra. Lão Quản nhìn xuống, bàn tay gầy guộc đưa lên vuốt nhẹ mép giấy. Những ngón tay run run dừng lại ở dòng chữ cổ.
"Đã đến lúc rồi," Lão Quản nói, giọng trầm xuống. "Lão biết sẽ có ngày này. Nhưng không ngờ nó đến nhanh như vậy."
"Nói đi," Tri Viễn cắt ngang. Giọng anh lạnh tanh, nhưng bên trong là cơn bão. "Cuốn sổ là cái gì? Tại sao tôi lại mơ thấy Đại Tống? Tại sao trên cổ tôi lại có vết thương giống hệt điềm báo của nàng ấy?"
Lão Quản im lặng một lúc. Rồi lão lật cuốn sổ đến trang bìa cuối cùng – nơi mà trước đây Tri Viễn chưa từng chạm tới. Dưới lớp bụi thời gian, một bức họa phác thảo bằng mực tàu hiện lên. Đó là một người đàn ông cao lớn, gương mặt sắc lạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu – đứng bên một thiếu nữ mảnh mai, tay áo dài bay trong gió. Nét vẽ vụng về nhưng chân thực đến ám ảnh.
Và bên dưới bức họa, một dòng chữ nhỏ: "Lâm Tri Viễn – kiến trúc sư – người sẽ phá lời nguyền."
Tim Tri Viễn ngừng đập một nhịp.
"Đây là bức họa được truyền lại trong dòng tộc lão suốt tám trăm năm," Lão Quản nói, giọng chậm rãi như thể đang kể một câu chuyện từ rất lâu. "Tổ tiên lão là hậu duệ của một nhánh tộc Tô di cư từ Biện Kinh về phương Nam sau khi nhà Tống mất. Họ mang theo cuốn sổ này và lời tiên tri: sẽ có một người tên Lâm Tri Viễn đến, và người đó sẽ hoàn thành điều mà tổ mẫu Thục Anh đã dang dở."
Tri Viễn siết chặt cuốn sổ. Những khớp ngón tay trắng bệch. "Tôi không hề biết gì về chuyện này. Tôi chỉ là một kiến trúc sư sống ở Thượng Hải. Tôi không thuộc về Đại Tống."
"Ngươi nhầm rồi," Lão Quản ngước lên, đôi mắt đùng đục ánh lên một tia sáng kỳ lạ. "Cuốn sổ không đưa ngươi đến Đại Tống – nó chỉ đánh thức phần ký ức đã ngủ quên trong máu ngươi. Tổ tiên ngươi và cô gái mang lời nguyền ấy từng cùng nhau tạo ra cây cầu nối hai thế giới bằng chính sinh mệnh của họ. Ngươi không xuyên không... ngươi đã thuộc về Đại Tống từ trước khi sinh ra."
Tri Viễn lùi lại nửa bước. Những con số và phép tính logic trong đầu anh đồng loạt sụp đổ. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình – vết sẹo năm 7 tuổi đã biến mất từ lâu, thay vào đó là sợi chỉ đỏ mờ ảo vắt qua đường sinh mệnh. Sợi chỉ ấy, anh chưa từng có trước khi bắt đầu những giấc mơ.
"Tám trăm năm trước," Lão Quản tiếp tục, "có một thư sinh xuất hiện ở Biện Kinh. Hắn mang theo cuốn sổ này, và hắn yêu một người con gái tộc Tô. Hắn đã cố phá lời nguyền, nhưng thất bại vào đêm cuối cùng. Hắn biến mất trở về thế giới của mình, để lại cô gái ấy một mình đối mặt với cái chết. Người con gái ấy tên là Tô Thục Anh – chị gái của Tô Vãn Nguyệt. Còn kẻ thư sinh ấy... chính là tiền kiếp của ngươi."
Tri Viễn bàng hoàng. Anh nhìn chằm chằm vào bức họa trên trang bìa. Người đàn ông trong tranh có gương mặt sắc lạnh – nhưng đó không phải khuôn mặt anh. Đó là một phiên bản cổ xưa hơn, với mái tóc dài và bộ y phục thời Tống. Nhưng đôi mắt – đôi mắt sâu như giấu lửa – giống hệt đôi mắt anh nhìn thấy mỗi sáng trong gương.
"Lần trước ngươi đã thất bại," Lão Quản nói, giọng nhẹ nhưng thấm vào từng thớ thịt. "Lần này, nếu ngươi thất bại lần nữa, không chỉ cô gái ấy chết – mà ranh giới giữa hai thế giới sẽ sụp đổ hoàn toàn. Mọi thứ trong mộng sẽ tràn vào đây."
Tri Viễn không hỏi gì thêm. Anh cầm cuốn sổ, bước ra khỏi tiệm đồ cổ. Trên đường về, anh ghé vào một quán cà phê nhỏ, vào nhà vệ sinh, và nhìn mình trong gương.
Máu trên cổ vẫn chảy. Anh không buồn lau nữa. Điều khiến anh lạnh sống lưng không phải vết thương – mà là cảm giác mơ hồ đang dâng lên từ đáy ký ức. Cảm giác rằng mình đã từng đứng ở Biện Kinh, đã từng nắm tay một người con gái dưới mưa, đã từng hứa sẽ phá giải lời nguyền – và đã từng thất bại.
Trong gương, đôi mắt anh đột nhiên nhuốm một màu nâu trầm cổ kính. Không phải màu nâu của nắng Thượng Hải, mà là màu của những mái ngói lưu ly dưới ánh chiều tà ở Biện Kinh.
Anh giơ tay lên, chạm vào mặt gương lạnh ngắt. Bên kia lớp thủy tinh, dường như có một giọng nói rất nhỏ vọng ra từ quá khứ – giọng của chính anh, nhưng từ một kiếp trước:
"Ta đã bỏ nàng lại một lần. Lần này, ta sẽ không đi nữa."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện