Chương 8/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Mưa.
Cơn mưa thứ ba kể từ khi họ rời thành Đồng Quan.
Vãn Nguyệt nằm mê man trong ngôi miếu hoang, gương mặt nhợt nhạt, những đường hoa văn trên cổ tay đã lan đến khuỷu, ngoằn ngoèo như rễ cây chết khô. Cơn sốt không giảm suốt hai ngày. Tri Viễn ngồi bên cạnh, lưng dựa vào cột gỗ mục, mắt không rời khỏi nàng dù chỉ một nhịp thở.
Ngoài kia, tiếng quân lính của Triệu Cảnh đã xa dần. Nhưng anh biết chúng sẽ quay lại.
Đột nhiên, Vãn Nguyệt bật dậy.
Mắt nàng mở to, nhưng không nhìn anh. Đồng tử giãn ra, chuyển sang màu xám bạc – không phải màu đen huyền anh quen thuộc. Nàng thở gấp, bàn tay bấu chặt lấy cổ áo mình như có ai đang bóp nghẹt cổ họng.
"Nàng sao vậy?" Tri Viễn lao đến, nhưng nàng đẩy anh ra.
Ngón tay nàng lạnh ngắt.
"Đừng chạm vào ta." Giọng nàng vỡ ra. "Ta... ta đang thấy..."
Nàng không nói hết câu. Cơ thể nàng đổ gục về phía trước, và Tri Viễn đỡ nàng trước khi đầu nàng chạm đất. Anh cảm nhận được hơi thở của nàng – nông, gấp, như thể nàng đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó trong chính giấc mơ của mình.
Nhưng lần này không phải điềm báo về cái chết.
Lần này là ký ức.
Ký ức của người đã chết.
---
Nàng thấy mình đứng trong một căn phòng nhỏ, ánh nến hắt bóng lên tường đất. Trên tường, có những đường vẽ chi chít – sơ đồ một trận pháp, được phác thảo bằng than củi và máu khô.
Một người phụ nữ đang vẽ.
Bà ấy quay lưng về phía nàng. Dáng người mảnh mai, mái tóc dài xõa ngang vai, những ngón tay run rẩy nhưng nét vẽ vẫn chính xác đến từng tấc. Khi bà ấy quay lại, Vãn Nguyệt thấy một gương mặt rất giống mình.
Nhưng dịu dàng hơn.
Đôi mắt phượng ấy không sắc lạnh như nàng, mà mang một nỗi buồn sâu thẳm, như mặt hồ không gợn sóng nhưng sâu hun hút.
"Thục Anh." Một giọng đàn ông vang lên.
Vãn Nguyệt quay lại. Một thư sinh bước vào phòng, tay cầm cuốn sổ bìa da cổ – cuốn sổ có mùi quế khô và vết cháy hình lưỡi liềm ở góc phải.
Tim nàng thắt lại.
Gương mặt ấy.
Những đường nét sắc lạnh, đôi mắt sâu như giấu lửa, bàn tay dài với những ngón tay của một người luôn đo đạc và tính toán. Nàng đã nhìn thấy gương mặt đó mỗi ngày trong suốt những tuần qua.
Lâm Tri Viễn.
Nhưng không phải anh. Người đàn ông này có khí chất khác – già dặn hơn, mệt mỏi hơn. Đôi mắt anh ta nhuốm màu hoài nghi và hy vọng lẫn lộn.
"Ta đã tìm ra cách," Thục Anh nói, giọng nhẹ như gió thoảng. "Trận pháp này có một điểm yếu – ở đây, chính giữa lòng thành Đồng Quan. Nếu chúng ta có thể đưa máu của người mang lời nguyền vào đó, đúng vào đêm trăng máu..."
"Nàng sẽ chết." Thư sinh ngắt lời.
"Một mạng đổi hàng trăm mạng." Thục Anh mỉm cười. "Thiếp không sợ chết. Thiếp chỉ sợ những người trong tộc cứ lần lượt ra đi mà không ai biết vì sao."
Thư sinh bước đến gần. Anh ta nắm lấy tay Thục Anh, những ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch. "Vậy còn ta thì sao?"
Thục Anh không đáp.
---
Cảnh vật thay đổi.
Vãn Nguyệt thấy mình đứng trong một đêm mưa ở Biện Kinh. Cơn mưa lớn đến mức những mái ngói lưu ly cũng không cản nổi. Thục Anh đứng trước cửa một ngôi nhà nhỏ, tay ôm cuốn sổ vào ngực, mắt nhìn về phía con đường vắng.
Nàng ấy đợi.
Đợi rất lâu.
Đến khi trời gần sáng, một bóng người xuất hiện. Không phải thư sinh. Là một lão bà trong tộc, gương mặt nhăn nheo và đôi mắt đục ngầu.
"Nó đi rồi." Lão bà nói. "Đêm qua, khi con còn ngủ, nó đã cầm cuốn sổ rời đi. Có người thấy nó biến mất ở ngã tư phía đông – như thể chưa từng tồn tại."
Thục Anh không khóc.
Nàng ấy chỉ đứng đó, mưa thấm ướt vai áo, và nhìn vào khoảng không nơi người đàn ông ấy đã từng đứng.
"Vậy sao..." Nàng ấy thì thầm. "Hóa ra chàng cũng như những kẻ khác."
---
Vãn Nguyệt muốn hét lên. Nàng muốn nói với Thục Anh rằng không phải như vậy – rằng người đàn ông ấy không muốn bỏ đi, rằng anh ta đã bị kéo trở về thế giới của mình như một quy luật không thể chống lại. Nhưng nàng không thể nói gì. Nàng chỉ có thể đứng đó, như một bóng ma, chứng kiến chị gái mình gục xuống trong mưa.
Bức tranh cuối cùng hiện lên: Thục Anh một mình bước vào trận pháp ở Đồng Quan. Không có thư sinh bên cạnh. Bà ấy dùng máu của chính mình để kích hoạt phong ấn, nhưng thiếu mất một yếu tố – máu của một người ngoại lai. Trận pháp phản ngược. Những đường vẽ trên tường bùng cháy. Và Thục Anh ngã xuống, đôi mắt phượng vẫn mở to nhìn về phía chân trời, như thể vẫn chờ đợi một người sẽ quay lại.
Nhưng không ai quay lại cả.
---
Vãn Nguyệt mở mắt.
Nàng thấy mình đang nằm trong lòng Tri Viễn. Anh đang lau mồ hôi trên trán nàng bằng vạt áo rách. Khi thấy nàng tỉnh, anh thở ra một hơi thật sâu – hơi thở của người đã nín thở quá lâu.
"Nàng vừa lên cơn sốt. Ta đã..."
"Ta thấy rồi." Nàng ngắt lời.
Giọng nàng không còn yếu ớt như trước. Nó sắc lạnh trở lại – thứ sắc lạnh của một người vừa phát hiện ra sự thật không thể tha thứ.
"Thấy gì?"
"Thấy ngươi."
Nàng ngồi dậy, đẩy anh ra. Đôi mắt phượng giờ đã trở lại màu đen huyền, nhưng trong đó là một cơn bão anh chưa từng thấy.
"Không phải ngươi bây giờ," nàng nói tiếp, giọng run lên. "Là ngươi của kiếp trước. Kẻ đã yêu chị ta, đã hứa sẽ phá lời nguyền cùng chị ta, và rồi..."
Nàng dừng lại, hít một hơi thật sâu.
"...và rồi biến mất vào đêm cuối cùng. Bỏ chị ta lại một mình."
Tri Viễn im lặng.
Anh không nhớ gì về tiền kiếp. Nhưng khi nàng nói những lời đó, có một cơn đau nhói lên ở đâu đó trong lồng ngực – không phải đau đớn thể xác, mà là nỗi đau của một ký ức đã bị chôn vùi, giờ đang cựa mình thức giấc.
"Vãn Nguyệt..."
"Đừng gọi tên ta!" Nàng hét lên.
Mưa bên ngoài đột nhiên trút xuống dữ dội, như thể trời cũng đang giận dữ thay nàng.
"Ngươi không thấy sao? Mọi kẻ từ thế giới của ngươi đến đây đều bỏ đi – và người họ để lại đều chết! Chị ta đã chết vì tin vào một kẻ như ngươi. Giờ ngươi muốn ta tin ngươi sao? Muốn ta để ngươi ở lại, rồi lại biến mất như hắn ta đã làm?"
Nàng đứng dậy, loạng choạng nhưng vẫn cố lùi ra xa. Nước mắt chảy dài trên gương mặt – những giọt nước mắt thứ hai kể từ khi họ gặp nhau.
"Đi đi." Giọng nàng nghẹn lại. "Trở về thế giới của ngươi đi. Lần này, ta sẽ không để ngươi ở lại để rồi lại biến mất. Ta thà chết một mình còn hơn... còn hơn bị bỏ lại."
Câu cuối cùng nàng gần như hét lên.
---
Tri Viễn không nhúc nhích.
Anh vẫn đứng đó, mặc cho mưa từ mái ngói vỡ tạt vào mặt. Mặc cho nàng đấm vào ngực anh – những cú đấm yếu ớt của một người vừa trải qua cơn sốt, nhưng mỗi cú đấm đều mang sức nặng của mười chín năm tổn thương và bị ruồng bỏ.
Anh không biện minh.
Anh không thể biện minh cho một điều mình không nhớ.
Nhưng có một điều anh biết chắc chắn.
"Ta không phải hắn."
Nàng dừng tay.
"Ta không biết tiền kiếp của ta đã làm gì, hay tại sao hắn lại bỏ đi. Nhưng ta biết một điều." Anh nhìn thẳng vào mắt nàng. Đôi mắt sâu như giấu lửa, nhưng không còn khoảng cách vô hình như trước nữa. "Lần này, ta sẽ không đi đâu cả."
"Ngươi nói dối..."
"Ta chưa từng nói dối nàng."
"Ngươi thậm chí không biết làm sao để ở lại!"
"Vậy thì ta sẽ tìm cách."
Nàng bật cười – tiếng cười đắng chát, hòa lẫn với tiếng mưa. "Ngươi không hiểu sao? Không có cách nào cả! Những kẻ từ thế giới của ngươi chỉ có thể ở đây một thời gian, rồi sẽ bị kéo trở về. Đó là luật của cánh cổng! Chị ta đã dành ba năm để tìm cách giữ hắn lại, và vẫn thất bại. Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì khác?"
"Ta không biết."
Anh thừa nhận, và sự thừa nhận đó khiến nàng im lặng.
"Ta không biết làm sao để ở lại. Nhưng ta biết một điều – nếu phải lựa chọn giữa việc trở về thế giới cũ và việc ở lại đây với nàng, ta sẽ chọn ở lại. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là..."
Anh dừng lại, nhìn xuống lòng bàn tay mình. Vết sẹo ở tay trái giờ chỉ còn là một đường mờ nhạt – như thể nó đang biến mất dần sau mỗi lần anh đến thế giới này. Và sợi chỉ đỏ bí ẩn đã hiện rõ hơn, quấn quanh cổ tay như một sợi dây vô hình buộc anh vào nơi này.
"...ngay cả khi điều đó có nghĩa là đánh đổi tất cả. Kể cả ký ức về chính mình."
Vãn Nguyệt nhìn anh.
Nàng muốn nói điều gì đó – muốn hét lên rằng anh đang nói dối, rằng tất cả đàn ông đều nói dối, rằng chị nàng cũng đã từng tin vào những lời hứa như thế. Nhưng khi nàng nhìn vào mắt anh, nàng không thấy sự dối trá.
Chỉ thấy một nỗi sợ.
Không phải sợ chết. Là sợ mất nàng.
---
Cơn mưa ngớt dần.
Vãn Nguyệt ngồi sụp xuống, lưng dựa vào tường miếu. Nàng không còn sức để đánh anh nữa. Cơn sốt vẫn âm ỉ trong người, và những ký ức của Thục Anh vẫn quẩn quanh trong tâm trí như những bóng ma không chịu rời đi.
Tri Viễn ngồi xuống bên cạnh. Anh không chạm vào nàng – chỉ ngồi đó, im lặng, như anh vẫn luôn làm. Nhưng lần này, sự im lặng của anh không phải là khoảng cách.
Đó là sự chờ đợi.
"Ta không muốn tin ngươi," nàng thì thầm, giọng khàn đặc. "Nhưng ta... ta không muốn ở một mình nữa."
Câu nói ấy vỡ ra trong cổ họng nàng, như một lời thú nhận đã bị kìm nén quá lâu.
Tri Viễn không đáp. Anh chỉ đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay nàng – nơi những đường hoa văn đang lan rộng. Những ngón tay anh ấm áp, tương phản với cái lạnh từ cơn sốt của nàng.
"Vậy thì đừng tin ta," anh nói. "Nhưng hãy để ta ở lại cho đến khi nàng tin."
Ngoài kia, mưa đã tạnh hẳn. Ánh trăng bắt đầu ló dạng sau những đám mây đen – một vầng trăng khuyết, chưa tròn nhưng cũng không còn bị che khuất.
Và trong khoảnh khắc ấy, Vãn Nguyệt nhận ra rằng mình đã không rút tay về.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện