Chương 10/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Vali sắt mở ra. Mùi giấy cũ và hóa chất xông lên nồng nặc. Ngay trên cùng, một tấm ảnh đen trắng cũ kỹ: cha anh – Hạ Chính Đức – bị trói trên bàn thí nghiệm, mắt mở trừng trừng nhìn thẳng vào ống kính. Bên dưới tấm ảnh, dòng chữ lạnh tanh: "Vật thí nghiệm số 47 – Thất bại. Nguyên nhân: tim ngừng đập sau liều thứ ba. Ghi chú: Đối tượng đã cắn lưỡi tự sát trước khi thuốc kịp phát huy tác dụng hoàn toàn." Bàn tay Hạ Thanh Viễn run lên bần bật. Cuốn nhật ký trong túi áo anh như bỗng nóng rực.
Đỗ Hắc Long nheo mắt nhìn anh, tay vẫn giơ cao kíp nổ. "Ba phút, bác sĩ. Mày đã tiêu mất ba mươi giây rồi đấy."
Hạ Thanh Viễn không đáp. Anh lật vội những trang giấy trong vali, ngón tay run rẩy nhưng đôi mắt lạnh đi một cách kỳ quặc. Từng tấm ảnh, từng dòng ghi chép, từng con số hiện ra dưới ánh đèn dầu leo lét. Những khuôn mặt trẻ con. Những thân thể bị trói chặt. Những lọ thủy tinh đánh số. Và những dòng kết luận ngắn gọn: "Đối tượng số 12 – Tử vong sau hai giờ. Co giật toàn thân." "Đối tượng số 23 – Sống sót nhưng mất trí nhớ vĩnh viễn." "Đối tượng số 31 – Trẻ mồ côi, 9 tuổi. Phản ứng thuốc: xuất huyết nội tạng."
Anh lật đến một trang giấy dày hơn, bìa cứng màu xanh lục đã ố vàng. Dòng tiêu đề: "Danh sách trẻ em thí nghiệm đợt III – Dự án Thiên Tinh." Mắt anh dừng lại ở một cái tên: "Lạc Vân Y – 7 tuổi – Đối tượng số 44 – Di chứng: rối loạn đông máu chu kỳ." Bên cạnh cái tên là một dấu mực đỏ: "Giữ lại để theo dõi dài hạn."
Hạ Thanh Viễn ngẩng lên. Đôi mắt anh chạm vào đôi mắt Lạc Vân Y đang mở to trong bóng tối. Nàng không nhìn vali, không nhìn những tấm ảnh. Nàng chỉ nhìn anh, và trong đáy mắt ấy, anh thấy một điều còn đáng sợ hơn tất cả những gì anh vừa đọc: sự bình thản của kẻ đã biết trước mọi chuyện từ lâu.
"Em đã nói với anh rồi," giọng nàng yếu ớt, đứt quãng nhưng không run. "Em là vật thí nghiệm. Là một trong những đứa trẻ may mắn sống sót."
Đỗ Hắc Long cười khẩy. "May mắn? Mày gọi thứ thuốc làm tan máu từ bên trong là may mắn à? Mày chỉ là một con chuột bạch sống lâu hơn những con khác mà thôi."
Hạ Thanh Viễn không để hắn nói thêm. Anh tiếp tục lật vali, tay nhanh hơn, dứt khoát hơn. Những trang giấy cuối cùng – tập hồ sơ dày cộm nhất – chính là báo cáo thí nghiệm trên cha anh. Từng mũi tiêm, từng liều thuốc, từng lần cha anh từ chối hợp tác. Và dòng cuối cùng: "Đối tượng số 47 – Hạ Chính Đức – đã cắn lưỡi tự sát để tránh tiết lộ thông tin. Thí nghiệm coi như thất bại. Đề nghị xử lý thi thể như tai nạn lao động."
Bên dưới dòng chữ ấy, một chữ ký: Hoàng Đức Minh.
Anh không khóc. Không một giọt nước mắt nào rơi ra. Nhưng bàn tay anh siết chặt mép vali đến mức những đường gân xanh nổi lên như dây thừng. Cuốn nhật ký trong túi áo nóng rực, như đang thiêu đốt lồng ngực anh từ bên trong.
"Đủ rồi." Đỗ Hắc Long bước lên một bước. "Mày đã thấy những gì mày muốn thấy. Giờ thì chọn đi."
Hạ Thanh Viễn đứng dậy. Anh ôm vali sắt vào lòng, tay kia vẫn nắm chặt lọ thuốc giải. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào Đỗ Hắc Long, và trong khoảnh khắc ấy, hắn thấy một thứ khiến cả hắn – kẻ đã giết người không chớp mắt – cũng phải lùi lại: sự trống rỗng tuyệt đối trong đáy mắt một con người đã mất tất cả.
"Tao không chọn," giọng anh đều đều, lạnh như mặt sông tháng chạp. "Tao sẽ lấy cả hai."
Đỗ Hắc Long nheo mắt. Ngón tay hắn đặt lên kíp nổ. "Mày điên rồi."
Nhưng ngay lúc ấy, Lạc Vân Y vùng dậy.
Không ai kịp phản ứng. Thân thể nàng – vốn đã yếu ớt đến mức không thể tự ngồi dậy – bỗng bật lên như một sợi dây đàn đứt phựt. Nàng lao vào Đỗ Hắc Long, cả hai ngã nhào về phía mạn thuyền. Kíp nổ rơi khỏi tay hắn, lăn lông lốc trên sàn gỗ. Hạ Thanh Viễn lao theo, nhưng vali sắt trong tay anh vướng vào thành ghế, bật nắp, những trang giấy bay tung tóe như những cánh bướm trắng trong đêm.
Một tiếng động lớn. Rồi tiếng nước vỡ tung.
Khi Hạ Thanh Viễn quỳ xuống mạn thuyền, anh chỉ kịp thấy bóng Đỗ Hắc Long chìm nghỉm trong dòng nước đen ngòm, và Lạc Vân Y – thân thể nàng đổ gục trên sàn, máu từ khóe miệng trào ra, thấm đỏ cả vạt áo.
"Vân Y!"
Anh đỡ nàng dậy. Lọ thuốc giải trong tay anh đã rỗng, nhưng anh vẫn cố ấn nó vào tay nàng, như thể chính hành động vô vọng ấy có thể níu giữ nàng lại. Nàng mở mắt, đôi mắt đã mờ đi vì cơn độc cuối cùng đang lan tỏa khắp cơ thể.
"Thanh Viễn..."
Nàng mỉm cười. Một nụ cười yếu ớt, mong manh như cánh hoa mẫu đơn trắng muốt từng rơi trên mặt sông đêm nào. Máu từ khóe miệng nàng trào ra, thấm đỏ cả vạt áo anh, thấm đỏ cả mặt kính chiếc đồng hồ bỏ túi.
"Em... đã trả được nợ... cho cha anh rồi..."
Giọng nàng đứt quãng, mỗi từ một nhỏ dần, như tiếng vỡ của thủy tinh trong gió. "Thanh Viễn... đừng khóc... Dòng sông... sẽ mang em đi... về nơi... không còn đau đớn nữa..."
Tay nàng buông thõng, chạm vào vũng máu loang trên sàn thuyền. Những ngón tay từng vẽ nên những bức tranh sông nước mù sương, từng miết chặt cây cọ mỗi khi căng thẳng, giờ đây nằm im, trắng bệch như sứ vỡ. Mặt sông phút chốc im ắng như tờ. Tiếng máy thuyền đã tắt từ lúc nào. Chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa, và tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ trong túi áo anh.
Hạ Thanh Viễn ôm nàng. Anh không khóc. Không một tiếng nấc. Nhưng đôi vai anh run lên bần bật, như một con thú bị thương nặng đang cố kìm nén tiếng gầm cuối cùng. Anh cúi xuống, vùi mặt vào mái tóc đen tuyền của nàng – mái tóc giờ đã lạnh ngắt như sương đêm trên sông. Mùi hoa nhài thoảng qua, rồi tan biến.
Anh không biết mình đã ngồi như thế bao lâu. Có thể là một phút. Có thể là một đời. Khi Lý Anh Kiệt trèo lên thuyền, mặt cắt không còn giọt máu, cậu chỉ thấy Hạ Thanh Viễn ngồi đó, ôm Lạc Vân Y trong lòng, và xung quanh anh, những trang giấy từ vali sắt bay tứ tung, phủ trắng cả sàn thuyền như một trận tuyết rơi giữa mùa hè.
"Thanh Viễn..." Lý Anh Kiệt gọi, giọng nghẹn lại.
Hạ Thanh Viễn ngẩng lên. Đôi mắt anh khô rang, đỏ ngầu, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi ra. Anh nhìn bạn, rồi nhìn xuống những trang giấy dưới chân mình – những bằng chứng cuối cùng về tội ác của Hội Y Đức và Thất Tinh Đường, về cái chết của cha anh, về số phận của Lạc Vân Y. Vali sắt đã rơi xuống sông cùng Đỗ Hắc Long, nhưng cuốn sổ quan trọng nhất – cuốn sổ ghi danh sách nạn nhân và chữ ký của Hoàng Đức Minh – vẫn nằm chặt trong tay anh.
"Tôi không sao," anh nói, giọng đều đều như mặt sông không sóng. "Đưa Diệp Lan vào bờ. Cô ấy cần được cấp cứu ngay."
Lý Anh Kiệt nhìn anh, rồi nhìn Lạc Vân Y trong vòng tay anh. Cậu muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại. Cuối cùng, cậu chỉ cúi đầu, lặng lẽ quay đi.
Hạ Thanh Viễn bế Lạc Vân Y đứng dậy. Thân thể nàng nhẹ bẫng, như một cánh chim đã bay xa. Anh bước ra mạn thuyền, nơi ánh sáng đầu tiên của bình minh vừa ló rạng phía chân trời xa. Dòng sông Dương Tử vẫn cuồn cuộn chảy, đen ngòm và lạnh lẽo, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng trên mặt nước, một vệt máu loang dài vẫn chưa kịp tan, như một vết thương không bao giờ lành.
Anh đứng đó, ôm nàng trong tay, và nhìn ra dòng sông đã chứng kiến tất cả: lần đầu anh gặp nàng, lần đầu nàng vẽ con thuyền cô độc trong sương, lần đầu họ thì thầm những lời yêu thương bên bờ nước. Và giờ đây, chính dòng sông ấy lại cuốn nàng đi, mang theo tất cả những gì từng là duyên, là nợ, là yêu thương của một kiếp phù sinh.
Trời hửng sáng. Nhưng trong lòng Hạ Thanh Viễn, vĩnh viễn là màn đêm.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện