Chương 9/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng máy thuyền rền vang xé toạc màn đêm đen đặc trên sông Dương Tử. Đèn pha từ thuyền của Thất Tinh Đường quét ngang mạn thuyền, những vệt sáng trắng lóa soi rõ từng vết máu tươi còn loang lổ trên ván gỗ, dẫn sâu vào trong khoang tối. Hạ Thanh Viễn bám chặt vào thành thuyền, móng tay bật máu vì cựa mình ghì lấy mặt gỗ trơn ướt, và ngay khi vừa đặt chân lên boong, một mùi hóa chất ngọt gắt ập thẳng vào mặt – thứ mùi từng thoảng qua trong những cơn sốt của Lạc Vân Y, khiến tim anh thắt lại.
Phía sau, tiếng Lý Anh Kiệt quát tháo lẫn trong tiếng sóng vỗ. Con thuyền nhỏ của họ suýt bị lật khi Lý Anh Kiệt cố giữ thăng bằng, một tay níu lấy Diệp Lan đang gục xuống, máu từ trán cô chảy dài xuống cổ áo blouse trắng. Diệp Lan bị thương lúc cô lao lên phía trước định ném móc neo vào thành thuyền địch – một mảnh gỗ vỡ từ chỗ trúng đạn bắn văng trúng đầu cô. Cô không rên rỉ, chỉ nắm chặt lọ thủy tinh nhỏ trong tay áo đẫm máu, thì thào: “Đừng lo cho em… cứu cô ấy…”
Hạ Thanh Viễn không quay đầu lại. Anh biết Lý Anh Kiệt sẽ đưa Diệp Lan vào bờ, hoặc chí ít cũng giữ cho thuyền không bị dòng nước xiết cuốn trôi. Còn anh, anh đã không còn đường lui. Dưới chân, những vệt máu tươi dẫn lối như một sợi chỉ đỏ của số mệnh, kéo anh tiến về phía trước.
Boong thuyền trống không. Thuyền Thất Tinh Đường là loại thuyền máy cải tiến, chuyên chở hàng cấm trên sông. Mùi dầu diesel trộn lẫn với mùi hóa chất ngọt gắt, khiến không khí đặc quánh như một thứ màng tang. Anh lần theo vệt máu, rút trong túi áo chiếc đồng hồ bỏ túi của cha ra. Kim giây vẫn đều đặn nhích từng bước, tiếng tích tắc nhỏ xíu giữa tiếng máy nổ ầm ào bỗng trở nên rõ ràng lạ thường – như trái tim thứ hai đang đập trong lồng ngực anh.
Khoang thuyền tối om. Anh đẩy cửa, mùi ẩm mốc và máu xông ra. Trong góc tối, dưới ánh sáng le lói từ chiếc đèn dầu treo trên vách, một bóng người nằm co quắp. Lạc Vân Y bị trói chặt vào cột gỗ, mái tóc dài đen nhánh xổ tung, vài lọn dính bết vào má vì mồ hôi và máu. Toàn thân nàng tím tái, môi thâm xanh, hơi thở đứt quãng như tiếng lá khô vỡ vụn.
Hạ Thanh Viễn lao đến, đầu gối quỵ xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Anh cắt dây trói bằng con dao nhỏ trong túi, rồi đỡ nàng dậy. Cơ thể nàng nhẹ bẫng, lạnh toát như một con búp bê sứ vỡ. “Vân Y… Vân Y…” – giọng anh nghẹn lại, lần đầu tiên không còn là sự điềm tĩnh của một bác sĩ. Anh lấy lọ thuốc giải từ tay áo – lọ thủy tinh Diệp Lan đã đánh cắp từ phòng thí nghiệm – và tiêm thẳng vào tĩnh mạch cổ nàng.
Chất lỏng trong suốt mang sắc tử đinh hương chảy vào mạch máu, và anh nín thở chờ đợi. Một giây, hai giây… rồi ngực nàng nhấp nhô mạnh hơn, mí mắt run run. Lạc Vân Y mở mắt. Đôi con ngươi đen thẳm ấy dừng lại trên khuôn mặt anh, và khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười yếu ớt, như cánh hoa mẫu đơn cuối mùa sắp rụng.
“Thanh Viễn… em biết… anh sẽ đến…”
Anh không kịp đáp, bởi ngay lúc ấy, ánh đèn pin từ phía cuối khoang bật sáng, chiếu thẳng vào mặt anh. Tiếng bước chân nặng nề vang lên, và từ trong bóng tối, Đỗ Hắc Long bước ra.
Hắn mặc áo bông đen, ủng da dính đầy bùn đỏ như máu, tay cầm một cái kíp nổ, đầu kia nối với sợi dây điện chạy ngoằn ngoèo về phía chiếc vali sắt đặt ngay chính giữa khoang. Nụ cười nham nhở của hắn hiện ra dưới ánh đèn: “Mày giỏi lắm, bác sĩ Hạ. Tao đã chờ mày suốt đêm nay.”
Ánh mắt hắn quét qua Lạc Vân Y đang thoi thóp trong lòng anh, rồi dừng trên vali. “Mày thấy rồi đấy. Vali ấy chứa toàn bộ hồ sơ thí nghiệm, danh sách nạn nhân, cả bằng chứng về cái chết của cha mày. Tao biết mày muốn nó lắm.” Hắn giơ kíp nổ lên, ngón tay cái kề sát nút bấm. “Nhưng mày cũng thừa thông minh để hiểu, nó được gài thuốc nổ. Mày mà mở, cả thuyền này thành tro.”
Tim Hạ Thanh Viễn đập thình thịch, nhưng anh không rời mắt khỏi hắn. “Mày muốn gì?”
“Tao à?” Đỗ Hắc Long nhún vai, giọng khàn đặc như tiếng cưa gỗ. “Tao muốn mày chọn. Mày chỉ có ba phút. Ba phút để quyết định: cứu con đàn bà này – nó sắp chết đến nơi rồi, mày còn lấy đâu ra thời gian giải độc hết? Hay ôm lấy vali kia, nhảy xuống sông, để lại con điếm của mày cho tao xử lý. Một là sự thật, hai là tình yêu. Chọn đi.”
Hắn bật cười khanh khách, tiếng cười bị gió sông cuốn đi. Lạc Vân Y trong lòng anh run lên từng cơn, bàn tay lạnh buốt nắm lấy vạt áo anh, yếu ớt lắc đầu. Nàng muốn nói gì đó, nhưng chỉ có những hơi thở gấp gáp thoát ra.
Trên vali sắt, khóa đồng hiện rõ hình ngôi sao bảy cánh – giống hệt ký hiệu trong cuốn nhật ký của cha anh. Trong một thoáng, Hạ Thanh Viễn thấy trước mắt hình ảnh cha bị trói trên bàn thí nghiệm, mắt mở trừng trừng. Mười năm tìm kiếm, mười năm chịu đựng – chỉ còn cách anh vài bước chân. Nhưng rồi anh cúi xuống nhìn Lạc Vân Y. Sắc tím đang lan dần từ cổ xuống ngực nàng, dù thuốc giải đã phần nào kìm hãm. Nàng sắp không chịu nổi nữa.
Bên ngoài, sóng vỗ mạnh vào mạn thuyền, từng đợt từng đợt như nhịp đếm ngược. Chiếc đồng hồ trong túi áo Hạ Thanh Viễn vẫn tích tắc đều đặn, kim giây quét qua từng vạch số, vô tình như chính thời gian đang trôi. Mùi hóa chất ngọt gắt quyện với mùi máu và nước sông, tạo thành thứ không khí ngột ngạt như trong một cơn ác mộng không lối thoát.
Đỗ Hắc Long tiến thêm một bước, chiếc ủng da nện xuống sàn gỗ bộp bộp. “Mày chỉ còn hai phút rưỡi, bác sĩ ạ. Và tao khuyên mày nên nhanh lên – vì con điếm của mày sắp tắt thở rồi.” Tay hắn giơ kíp nổ lên, sẵn sàng bấm bất cứ lúc nào.
Hạ Thanh Viễn siết chặt lọ thuốc trong tay – lọ thuốc giải độc chỉ còn lại vài giọt sót dưới đáy. Anh nhìn Lạc Vân Y, nhìn vali sắt, rồi nhìn ra dòng sông đen ngòm cuồn cuộn chảy bên ngoài. Chỉ một lần, và lần này có thể là lần cuối cùng.
Trong bóng tối khoang thuyền, trên mặt kính đồng hồ của cha, vết máu khô từng in hằn lời nguyền giờ lại ánh lên một tia sáng cuối cùng – tia sáng hắt ra từ đèn pha bên ngoài, đúng lúc quét qua. Như một lời nhắc, chân tướng có thể chờ, nhưng nàng thì không.
Anh hít sâu, lồng ngực đau thắt.
Tiếng tích tắc vẫn đều đặn, dồn dập như chính nhịp tim anh, và dòng sông Dương Tử cuồn cuộn chảy, nuốt trọn tất thảy những lời chưa kịp nói. Trong khoang, hơi thở của Lạc Vân Y mỗi lúc một yếu dần – như chính sợi dây định mệnh đang mỏng manh đứt dần trong tay anh.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện