Chương 3/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Cây cọ trong tay nàng rơi xuống. Một đường mực đen nguệch ngoạc cắt ngang bức tranh dang dở, nơi bóng lưng Hạ Thanh Viễn bị nhấn chìm trong sắc đỏ của ngọn lửa. Cùng lúc, tiếng thở của nàng vỡ ra, cơ thể mềm nhũn ngã xuống sàn, những ngón tay co quắp như cành cây khô gãy trong bão.
Hạ Thanh Viễn lao đến. Đầu gối anh đập mạnh xuống nền gạch lạnh, nhưng cơn đau ấy chẳng thấm vào đâu so với hình ảnh trước mắt. Lạc Vân Y nằm nghiêng, mái tóc đen xõa tan trên nền đất, những sợi tóc dính bết vào gò má trắng bệch. Môi nàng tím tái, khóe miệng trào ra một thứ bọt hồng nhạt lẫn máu.
Anh lật ngửa người nàng. Đồng tử giãn rộng, mạch cổ đập loạn xạ như trống trận. Những cơn co giật bắt đầu – nhẹ lúc đầu, rồi dữ dội hơn, toàn thân nàng cong lên như cánh cung bị bẻ ngược. Chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay va vào nền gạch kêu lên những tiếng lách cách khô khốc.
"Lạc Vân Y!"
Anh gọi tên nàng, nhưng nàng không nghe thấy. Hơi thở nàng rít lên từng đợt, ngắt quãng, như có bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy phổi nàng.
Bản năng bác sĩ trỗi dậy. Anh nới lỏng cổ áo nàng, nghiêng đầu nàng sang một bên để tránh tắc đường thở. Ngón tay anh ấn vào huyệt Nhân Trung, rồi Hợp Cốc – những huyệt đạo có thể kiểm soát cơn co giật tạm thời. Nhưng cơn co giật không hề thuyên giảm. Ngược lại, nó càng lúc càng mạnh, như thể có một cơn bão đang gào thét bên trong cơ thể mảnh mai ấy.
Mồ hôi túa ra trên trán anh.
Không phải sốt rét. Không phải động kinh thông thường. Cũng không phải trúng độc thực phẩm.
Anh lật cổ tay nàng, tìm mạch. Mạch đập lúc nhanh như ngựa phi, lúc chậm như nước đọng. Một nhịp nhanh, ba nhịp chậm. Rồi lại đảo lộn. Kiểu loạn nhịp này… anh chưa từng thấy trong bất kỳ y văn nào.
Bàn tay nàng lạnh ngắt. Móng tay tím bầm lại – dấu hiệu của thiếu oxy máu trầm trọng. Nhưng điều kỳ lạ là sắc tím ấy không lan đều, mà tập trung thành từng mảng nhỏ, như những đám mây đen trên nền da trắng.
Độc chất tổng hợp.
Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu anh như một tia chớp. Anh đã từng đọc về những thí nghiệm y học thời chiến – những loại thuốc kết hợp giữa kim loại nặng và alkaloid thực vật, tạo ra những triệu chứng không giống bất kỳ bệnh lý tự nhiên nào. Nhưng đó là những tài liệu mật, chỉ lưu hành trong giới quân y.
Cơn co giật đột ngột dừng lại.
Cơ thể nàng mềm ra. Hơi thở trở nên nông và chậm, mỗi nhịp cách nhau đến năm, sáu giây. Đồng tử bắt đầu co lại, nhỏ như đầu kim.
"Không được ngủ!"
Anh lay vai nàng, nhưng mí mắt nàng đã sụp xuống. Nhịp tim trên cổ tay anh yếu dần, như tiếng trống xa đang lịm đi trong sương.
Anh lao đến tủ thuốc. Bàn tay run lên lật tung từng ngăn kéo. Long não? Không. Atropin? Không đủ liều. Anh cần thứ gì đó kích thích tuần hoàn, nhưng nếu đây thực sự là độc chất tổng hợp, bất kỳ loại thuốc thông thường nào cũng có thể gây phản ứng chéo.
Ngón tay anh chạm vào một lọ thủy tinh nhỏ trong ngăn kéo cuối cùng. Dung dịch màu hổ phách, nhãn thuốc đã phai mờ. Đây là lọ thuốc cha anh để lại – một trong những thứ duy nhất còn sót lại sau cái chết của ông, cùng với cuốn nhật ký và chiếc đồng hồ bỏ túi. Trên nhãn chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Giải độc tổng hợp".
Anh chưa từng dùng nó. Chưa từng biết nó dành cho loại độc gì. Nhưng lúc này, anh không còn lựa chọn nào khác.
Tay anh ngừng run khi rút kim tiêm. Đầu óc trở nên lạnh lẽo đến kỳ lạ, như thể mọi cảm xúc đã bị rút cạn, chỉ còn lại sự tập trung thuần túy của một bác sĩ.
Anh sát trùng tay nàng. Tìm tĩnh mạch. Đâm kim.
Dung dịch hổ phách chảy chậm vào cơ thể nàng. Một giây. Hai giây. Ba giây.
Đồng tử nàng giãn ra. Một hơi thở dài rút vào lồng ngực, như thể nàng vừa ngoi lên từ đáy nước. Sắc hồng trở lại trên môi, yếu ớt như ánh bình minh đầu tiên sau đêm dài.
Anh thở ra. Bàn tay nắm chặt ống tiêm đã trắng bệch vì dồn lực.
Đêm hôm đó, anh không rời khỏi phòng nàng nửa bước. Ngồi bên giường, mắt dán vào từng nhịp thở, từng cái chớp mi. Trên bàn, bức tranh dang dở vẫn nằm đó, sắc đỏ của ngọn lửa đã khô, nhưng vẫn rực lên dưới ánh đèn dầu như một lời tiên tri.
Khoảng gần sáng, nàng cựa mình.
Mí mắt nàng run lên, rồi mở ra. Đôi mắt ấy – đôi mắt từng u buồn và xa cách – giờ đây ươn ướt, long lanh như mặt sông sau mưa. Nàng nhìn anh. Không nói gì. Chỉ lặng lẽ đưa tay ra, những ngón tay gầy guộc nắm lấy bàn tay anh đang đặt trên mép giường.
Cái nắm tay ấy không có sức lực. Nhưng nó run lên – một cái run không phải vì bệnh tật, mà vì một điều gì đó sâu thẳm hơn.
Rồi nước mắt nàng rơi.
Từng giọt, từng giọt, nóng bỏng trên mu bàn tay anh. Nàng không khóc thành tiếng. Chỉ có nước mắt lặng lẽ trào ra, như dòng sông mùa lũ không thể ngăn lại.
"Xin lỗi…" – giọng nàng vỡ ra, khản đặc. "Em… không thể nói…"
"Đừng nói gì cả."
Anh siết nhẹ tay nàng. Lần đầu tiên kể từ khi gặp nàng, anh không hỏi. Không chất vấn. Chỉ ngồi đó, để mặc nước mắt nàng thấm ướt cả tay áo.
Bên ngoài, trời bắt đầu hửng sáng. Ánh bình minh đầu tiên len qua khe cửa sổ, nhuộm vàng những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Tiếng còi tàu từ bến sông vọng lại, kéo dài như một tiếng thở dài của người đã khuất.
Nàng chìm vào giấc ngủ. Nhưng trước khi mí mắt khép lại, môi nàng mấp máy – những âm thanh đứt quãng, nhỏ như tiếng lá rơi:
"Thanh Viễn… cha anh… không chết vì tai nạn…"
Bàn tay anh đang nắm tay nàng bỗng cứng đờ.
"Họ… đã thí nghiệm…"
Hơi thở nàng gấp gáp hơn, như thể mỗi từ thốt ra đều phải xé nát một phần lồng ngực.
"Lọ thuốc… ngôi sao bảy cánh…"
Rồi nàng lại thiếp đi. Hơi thở trở nên đều đặn, nhưng những ngón tay vẫn nắm chặt lấy tay anh, như thể buông ra là sẽ rơi xuống vực thẳm.
Trong túi áo blouse, chiếc đồng hồ bỏ túi của cha anh bỗng kêu lên. Tiếng tích tắc vốn nhỏ nhẹ bao năm, giờ đây vang lên thật lớn trong căn phòng im ắng – mỗi nhịp như một nhát búa đập vào lồng ngực.
Cha anh không chết vì tai nạn.
Bị thí nghiệm.
Ngôi sao bảy cánh.
Anh ngồi lặng. Ánh bình minh dần chuyển sang sắc vàng nhạt, rồi trắng xóa. Bên ngoài, tiếng chợ sáng bắt đầu rộn rã. Nhưng trong căn phòng này, thời gian như ngừng trôi.
Trên bàn, bức tranh với sắc đỏ của lửa vẫn nằm đó. Bên cạnh nó, cuốn nhật ký của cha mở ra ở trang giấy ố vàng, nơi ký hiệu ngôi sao bảy cánh đã phai mờ theo năm tháng. Và trong lòng bàn tay anh, hơi ấm từ bàn tay nàng vẫn còn đó – mong manh như sợi tơ, nhưng cũng nặng tựa ngàn cân.
Mười năm.
Mười năm anh sống trong u mê, tin rằng cha mình chết vì một tai nạn lao động vô nghĩa. Mười năm anh giữ cuốn nhật ký như giữ một kỷ vật, không biết rằng từng trang giấy trong đó đều thấm đẫm máu và sự thật bị chôn vùi.
Và giờ đây, cô gái này – người con gái mang trong mình căn bệnh lạ, mang trên tay chiếc vòng ngọc bích có vết nứt chứa thứ mực chỉ cha anh mới dùng – vừa nói ra điều mà anh chưa từng dám nghĩ đến.
Anh nhìn xuống gương mặt nàng đang say ngủ. Hàng mi dài đổ bóng xuống gò má gầy. Đôi môi đã hồng trở lại, nhưng vẫn còn vết nứt khô. Nàng đẹp – một vẻ đẹp mong manh như đóa mẫu đơn nở trong đêm bão, không biết sáng mai có còn trên cành.
Ai đã làm điều này với nàng?
Ai đã biến nàng thành vật thí nghiệm?
Và tại sao nàng lại biết về cái chết của cha anh?
Những câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí anh như mũi khoan. Nhưng trên tất cả, một cảm giác khác đang lớn dần trong lồng ngực – một thứ cảm xúc mà anh đã cố gắng chối bỏ suốt những ngày qua.
Anh không muốn mất nàng.
Không muốn nàng trở thành một cái tên khác trong danh sách những người đã chết vì sự thật này.
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng gỡ những sợi tóc dính trên trán nàng. Ngón tay anh chạm vào làn da lạnh ấy, run lên.
Ngoài kia, sông Dương Tử vẫn cuộn chảy. Dòng nước đục ngầu mang theo bao nhiêu bí mật, bao nhiêu oan khuất, bao nhiêu linh hồn chưa siêu thoát. Và trong căn phòng nhỏ nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Hạ Thanh Viễn biết rằng mình vừa bước qua một ngưỡng cửa khác – không còn là ngưỡng cửa của sự tò mò, mà là ngưỡng cửa của thù hận.
Chiếc đồng hồ bỏ túi trong túi áo anh vẫn kêu tích tắc.
Nhưng giờ đây, mỗi nhịp của nó không còn là nhịp đập của ký ức. Nó là nhịp đập của một lời thề.
Một lời thề với người đã khuất.
Và với người con gái đang nắm chặt tay anh trong giấc ngủ mê man.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện