Chương 4/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Chương 4: Bóng Đen Ven Sông
Cánh cửa phòng khám bật tung, không phải bởi gió sông. Một gã đàn ông vai u thịt bắp bước vào, ủng da dính đầy bùn đỏ như máu. Hắn không nhìn Hạ Thanh Viễn, chỉ nhìn chằm chằm vào tấm rèm sau lưng anh – nơi một bóng hình run rẩy vừa lùi sâu vào bóng tối, và mùi dầu máy tanh nồng cuộn lên như lời tuyên chiến.
Hạ Thanh Viễn đứng bật dậy. Ống nghe trong tay anh khẽ chạm vào thành bàn, phát ra tiếng leng keng lạc lõng. Anh lia mắt nhanh qua gã đàn ông, dừng lại trên vết sẹo dài ngoằn ngoèo nơi cổ hắn – một đường sẹo sống động như con rết vừa giật lên. Không cần hỏi tên, anh biết kẻ này là ai: Đỗ Hắc Long, bang chủ Thất Tinh Đường, không ai có thể lầm được.
Đỗ Hắc Long chậm rãi quay đầu, như thể vừa để ý đến sự hiện diện của anh. Mắt hắn nhỏ như hạt đậu, đen sì, ánh lên vẻ tàn nhẫn của kẻ đã quen thọc tay vào máu. Hắn cười khẽ, một nụ cười không lan tới đuôi mắt.
Hạ Thanh Viễn không lùi. Anh cảm nhận được phía sau tấm rèm, nhịp thở của Lạc Vân Y gấp gáp đến nỗi tấm vải khẽ rung lên. Mùi hóa chất từ cơn bệnh của nàng vẫn còn vương vất trong không khí, quyện vào mùi dầu máy từ người gã kia thành một thứ ám khói ghê rợn.
Đỗ Hắc Long bật cười, tiếng cười khô khốc như gỗ mục vỡ. Hắn bước thêm một bước, mùi mồ hôi chua nồng và mùi thuốc súng xộc thẳng vào mặt Hạ Thanh Viễn.
Tấm rèm sau lưng Hạ Thanh Viễn khẽ lay động. Một giọng nói vang lên, trầm và đứt quãng như tiếng chuông vỡ.
Bóng Lạc Vân Y chậm rãi tách ra khỏi bức tường tối. Nàng bước ra, dáng người thanh mảnh trong bộ áo dài lụa nhạt màu. Mái tóc đen rối xõa ngang vai, nhưng đôi mắt nàng không còn u buồn như những ngày trước. Chúng lạnh tanh, sắc ngọt như những mảnh thủy tinh vỡ giữa trời đông. Mặt nàng tái nhợt, nhưng đôi môi mím chặt đến trắng bệch.
Đỗ Hắc Long nhếch mép, ánh mắt hắn quét từ đầu đến chân nàng như thể đang kiểm kê một món hàng.
Hạ Thanh Viễn định bước lên, nhưng Lạc Vân Y đã giơ tay ngăn lại. Những ngón tay nàng run rẩy, nhưng ánh mắt thì không hề run sợ. Nàng nhìn thẳng vào Đỗ Hắc Long, giọng nàng đều đều như tiếng mái chèo khua nước:
Đỗ Hắc Long khựng lại. Nụ cười trên mặt hắn cứng đờ, như thể vừa bị ai tát một cái. Vết sẹo trên cổ hắn giật lên, lằn sẹo đỏ ửng dưới ánh đèn dầu. Hắn nhìn Lạc Vân Y, rồi nhìn Hạ Thanh Viễn, đôi mắt đen láy của hắn nheo lại tính toán.
Toàn thân Hạ Thanh Viễn chấn động. Anh nhìn nàng, lòng ngực như vừa bị ai bóp nghẹt. Cha anh. Tên cha anh lại vang lên, không phải từ cuốn nhật ký cũ kỹ hay những lời thì thầm trong cơn mê sảng, mà từ miệng nàng, đầy thách thức giữa cuộc đối đầu sinh tử. Anh siết chặt chiếc đồng hồ trong túi, các đốt ngón tay trắng bệch.
Đỗ Hắc Long nghiến răng ken két. Ánh mắt hắn tối sầm như trời trước bão. Hắn hạ súng xuống, nhưng không tra vào bao. Hắn nhìn Lạc Vân Y chằm chằm, từng thớ cơ trên mặt hắn căng lên.
Hắn quay lưng, sải bước ra cửa. Trước khi biến vào màn sương bên ngoài, hắn dừng lại một giây, không quay đầu.
Tiếng ủng đinh lộp cộp xa dần, rồi mất hút trong tiếng sóng vỗ bờ đá. Cánh cửa đung đưa kẽo kẹt, gió sông lùa vào mang theo mùi tanh của bùn và mùi dầu máy nhạt dần.
Hạ Thanh Viễn vẫn đứng lặng, mắt dán vào khung cửa tối đen. Sau lưng anh, Lạc Vân Y từ từ trượt xuống dựa vào tường, hơi thở gấp gáp nhưng đôi mắt vẫn lạnh như mặt sông tháng chạp. Tay nàng run lên, nhưng ánh mắt không hề run sợ.
Ngoài kia, sông Dương Tử vẫn cuồn cuộn chảy, dòng nước đen ngòm ôm trong lòng biết bao bí mật chưa được kể.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện