Chương 5/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Mặt sông đêm đó không có sương. Trăng sáng vằng vặc đến mức soi rõ từng đường vân trên phiến đá nơi họ ngồi. Lạc Vân Y từ tốn tháo chiếc vòng ngọc, đặt vào lòng bàn tay anh. Dưới ánh trăng, vết nứt trên ngọc hiện ra như một đường chỉ định mệnh. Nàng không nhìn anh, chỉ nhìn dòng nước lặng lẽ trôi, và bắt đầu câu chuyện bằng một giọng đều đều như tiếng chuông chùa xa.
“Ngày cha anh chết, trời cũng sáng trăng thế này…”
Hạ Thanh Viễn nắm chặt chiếc vòng. Ngọc lạnh buốt trong tay, như thể nó đã giữ nguyên cái lạnh của dòng sông suốt bao năm. Anh không thúc giục. Anh biết khoảnh khắc này, nếu thúc ép, nó sẽ vỡ tan như bọt nước.
Lạc Vân Y hít một hơi thật sâu. Mùi bùn non và cỏ ướt quyện vào giọng nói nàng.
“Hồi đó em mười ba tuổi. Hội Y Đức đã nuôi em từ nhỏ. Nhưng nuôi không phải để làm người, mà là để làm… vật thí nghiệm.” Nàng dừng lại, ngón tay vẽ một đường vô hình trên đá. “Họ nói đó là thần dược, sẽ giúp con người khỏe mạnh, trường thọ. Nhưng thực chất là thứ thuốc kiểm soát tâm trí. Ai không nghe lời, họ sẽ tiêm một liều, và người đó sẽ trở thành con rối.”
Tay anh siết chặt hơn. Vết nứt trên ngọc cấn vào da thịt.
“Cha anh là một trong số ít người phát hiện ra. Ông ấy đã ghi chép lại tất cả. Nhưng trước khi kịp công bố, họ đã bắt ông. Em không biết chi tiết. Chỉ biết ông ấy bị đưa lên một con thuyền trên sông này, và không bao giờ trở về.”
Nàng quay sang nhìn anh. Lần đầu tiên kể từ khi đối mặt Đỗ Hắc Long, đôi mắt nàng không còn lạnh. Chúng ươn ướt, phản chiếu ánh trăng như hai mảnh thủy tinh vỡ.
“Chiếc vòng này… là của mẹ em. Bà ấy cũng là một nạn nhân. Trước khi chết, bà đã giấu vào trong vết nứt này một mảnh mật mã. Mảnh còn lại, em đoán là trong cuốn nhật ký của cha anh.”
Hạ Thanh Viễn thở ra. Hơi thở tạo thành một làn khói mỏng. Anh rút từ túi áo trong chiếc đồng hồ bỏ túi của cha, mở nắp. Bên trong, bên cạnh dòng chữ “Chân tướng không tự đến”, là một mảnh giấy nhỏ gấp lại, đã ố vàng. Anh nhẹ nhàng mở nó ra. Những con số và ký tự lạ mắt hiện dưới trăng.
Nàng cúi xuống nhìn. Hơi thở nàng chạm vào mu bàn tay anh, nóng hổi. “Đúng rồi. Nếu khớp với mật mã trong vòng, chúng ta sẽ có địa chỉ của phòng thí nghiệm cuối cùng. Nơi cha anh đã… nơi họ đã giữ ông.”
Họ ngồi im lặng hồi lâu. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ đá như tiếng thì thầm của những người đã khuất. Anh cất mảnh giấy vào lại đồng hồ, rồi cầm lấy bàn tay nàng. Bàn tay nàng lạnh ngắt, những ngón tay thon gầy run run trong lòng bàn tay anh.
“Tại sao em không nói sớm hơn?” Giọng anh khàn đặc.
“Vì em sợ.” Nàng cúi đầu. “Em sợ anh sẽ giống như cha anh. Sẽ lao vào tìm sự thật và rồi… biến mất trên dòng sông này.”
Anh đưa tay lau nước mắt cho nàng. Ngón tay anh chạm vào gò má lạnh buốt ấy, run lên.
“Thanh Viễn, em không sợ chết. Em chỉ sợ mình chết mà không kịp nói cho anh biết mọi chuyện. Em nợ cha anh một mạng. Ông ấy đã cứu em trong lần thí nghiệm đầu tiên, khi em mới mười hai tuổi. Ông ấy là người duy nhất nói với em rằng em không phải là một con số.”
Nước mắt nàng rơi xuống mu bàn tay anh, nóng bỏng như lửa.
“Em đã vẽ rất nhiều. Vẽ con thuyền, vẽ ngôi sao bảy cánh, vẽ cả khuôn mặt cha anh – những gì em còn nhớ. Em sợ một ngày mình quên mất. Và em sợ… sợ anh sẽ không tin em.”
“Ta tin.” Anh nói, gần như ngay lập tức. “Từ lần đầu thấy vết mực trong vòng, ta đã biết em không phải người bình thường. Nhưng ta không ngờ mọi chuyện lại gần đến thế. Suốt mười năm, ta đã sống ngay bên cạnh sự thật mà không hề hay biết.”
Anh buông tay nàng, đứng dậy, bước ra mép nước. Dòng sông đen ngòm lặng lẽ trôi, cuốn theo vô số những bí mật. Anh lấy trong túi áo ra cuốn nhật ký của cha – cuốn sổ da đã mục nát, những trang giấy ố vàng. Anh lật đến trang cuối cùng, nơi cha anh đã viết bằng thứ mực đen tuyền, những dòng chữ nghiêng ngả: “Nếu con đọc được những dòng này, hãy tìm đến ngôi sao bảy cánh. Ở đó, sự thật vẫn còn. Nhưng hãy nhớ, sự thật có thể giết chết con. Đừng để nó giết chết cả những người con yêu thương.”
Anh gấp cuốn nhật ký lại, quay sang nhìn nàng. “Vân Y, em có biết họ sẽ không dừng lại không? Đỗ Hắc Long sẽ quay lại. Hoàng Đức Minh sẽ không ngồi yên. Chúng ta đang đứng giữa hai thế lực. Nếu ta tiếp tục, em sẽ là mục tiêu đầu tiên.”
Nàng đứng lên, bước đến bên anh. “Em biết. Nhưng em cũng biết, nếu anh dừng lại, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình. Và em cũng vậy. Em đã sống trong sợ hãi suốt mười năm. Em không muốn sống như thế nữa.”
Nàng thì thầm: “Nếu một ngày em không còn, anh có tiếp tục tìm sự thật không?”
Anh không trả lời.
Chỉ có dòng sông trước mặt họ vẫn trôi, cuốn theo một cánh hoa mẫu đơn trắng muốt từ đâu rơi xuống, xoay tròn trên mặt nước đen ngòm rồi chìm nghỉm. Xa xa, tiếng còi tàu vọng lại như tiếng thở dài của người chết. Anh nắm lấy tay nàng, siết chặt. Lần đầu tiên sau mười năm, anh không còn thấy cô độc. Nhưng cũng lần đầu tiên, anh hiểu rằng tình yêu này, từ giây phút bắt đầu, đã mang sẵn mầm mống của ly biệt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện