Chương 6/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Cuốn nhật ký cũ kỹ, bìa da đã mục nát, mở ra một trang giấy thấm đầy vết máu đã khô màu gỉ sắt. Dưới ánh đèn dầu leo lét, những dòng chữ nghiêng ngả của cha như đang bò ra khỏi trang giấy: 'Chúng đã biết ta ghi chép. Nếu ta không qua khỏi, hãy tìm đến ngôi sao bảy cánh.' Hạ Thanh Viễn đặt chiếc vòng ngọc của Lạc Vân Y bên cạnh trang giấy. Những ký tự in trên ngọc bỗng khớp với những con số trong nhật ký như hai mảnh vỡ của một tấm bản đồ cũ.
Ngón tay anh run lên khi chạm vào vết nứt trên viên ngọc. Đêm hôm trước, nàng đã tháo nó ra khỏi cổ tay, đặt vào lòng bàn tay anh bên bờ sông, trao gửi cả mạng sống lẫn bí mật. Giờ đây, trong căn phòng nhỏ của phòng khám, giữa mùi thuốc sát trùng và hương trà lạnh quen thuộc, anh ngồi hàng giờ đối chiếu từng con số, từng ký tự. Nét chữ của cha nghiêng về bên trái – một thói quen mà anh nhớ như in từ những đơn thuốc cũ còn sót lại. Mồ hôi túa ra trên trán, nhưng mắt anh không rời khỏi trang giấy. Từng dòng, từng chữ, như sợi chỉ mong manh nối anh với người đã khuất.
Đến khi mặt trời đứng bóng, anh gấp cuốn sổ lại, đứng dậy. Chiếc đồng hồ bỏ túi của cha trong túi áo kêu tích tắc đều đặn. Anh bước ra khỏi phòng, tìm đến tòa soạn báo nhỏ nằm khuất trong con hẻm đá cũ, nơi Lý Anh Kiệt đang miệt mài bên chồng bản thảo.
"Thanh Viễn?" Lý Anh Kiệt ngẩng lên, đôi mắt sáng sau cặp kính tròn. "Mày đến đúng lúc lắm. Tao vừa nghe ngóng được vài tin về cái chết của bà Hạ..."
Hạ Thanh Viễn lắc đầu, ngồi xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp trước bàn. "Chuyện đó để sau. Giờ tao cần mày giúp chuyện này." Anh rút cuốn nhật ký và chiếc vòng ngọc ra, trải lên mặt bàn. "Đây là nhật ký của cha tao. Còn đây là mật mã từ chiếc vòng của Lạc Vân Y. Tao đã thử ghép chúng lại."
Lý Anh Kiệt nhíu mày, cầm lấy cuốn sổ. Những trang giấy cũ kỹ tỏa ra mùi ẩm mốc của thời gian. Cậu lật từng trang, mắt chăm chú dõi theo những dòng chữ xiêu vẹo. "Những con số này... không phải là ngày tháng. Mà là tọa độ." Cậu dừng lại ở một trang có vẽ một ngôi sao bảy cánh thô sơ. "Đây rồi. Ngôi sao bảy cánh. Tao đã thấy ký hiệu này trong mấy hồ sơ cũ ở tòa soạn. Nó là biểu tượng của một phòng thí nghiệm bí mật thuộc Hội Y Đức."
Hạ Thanh Viễn siết chặt tay. "Phòng thí nghiệm đó ở đâu?"
"Theo như ghi chép, nó nằm dưới một căn hầm cũ ở ngoại ô phía bắc, dưới chân đồi Lau Trắng. Nhưng..." Lý Anh Kiệt ngập ngừng, giọng trầm xuống. "Nhưng người đứng đầu phòng thí nghiệm đó là Hoàng Đức Minh."
Cái tên như một nhát dao cứa vào thinh lặng. Hạ Thanh Viễn nhớ lại gã trưởng lão Hội Y Đức với nụ cười hiền từ và ánh mắt lạnh tanh. Chính gã đang tài trợ cho phòng khám của anh, vẫn thường ghé qua hỏi han như một ân nhân. Mọi thứ chợt ghép lại hoàn hảo đến rợn người.
Anh cầm cuốn nhật ký lên, lật đến những trang cuối cùng. Dòng chữ của cha ngày càng nguệch ngoạc, như viết trong vội vã và sợ hãi. 'Chúng giam ta dưới hầm. Chúng tiêm thứ thuốc làm tan máu. Ta không còn nhiều thời gian... Nếu ai đọc được những dòng này, hãy tìm đến người đàn bà mang họ Trần. Bà ấy biết tất cả.'
Trần Thị Hòa – mẹ anh. Người đàn bà đã bỏ đi từ khi anh lên bảy, để lại anh trong vòng tay bà nội. Suốt mười bảy năm, anh chưa từng nghe một lời giải thích. Chỉ có những lá thư ngắn ngủi gửi về qua đường bưu điện, không địa chỉ người gửi, nét chữ run run như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi.
"Bà ấy còn sống sao?" Lý Anh Kiệt hỏi, giọng dè dặt.
Hạ Thanh Viễn không trả lời. Anh chỉ nhìn vào chiếc đồng hồ bỏ túi, nơi khắc dòng chữ 'Chân tướng không tự đến'. Có lẽ mẹ anh đã biết sự thật từ đầu. Và sự im lặng của bà suốt những năm qua, hóa ra không phải là bỏ rơi, mà là một cách để bảo vệ anh khỏi những kẻ đã giết cha.
Lý Anh Kiệt đập bàn, đôi mắt sáng quắc: "Chúng ta phải tìm ra bà ấy, trước khi Hoàng Đức Minh phát hiện ra chúng ta đã biết sự thật!"
Nhưng ngay lúc ấy, một cơn gió lạnh thổi qua khung cửa sổ đang hé mở. Trên bậu cửa, một đóa mẫu đơn bằng giấy trắng – cánh hoa còn dính một giọt mực đỏ như máu – nằm chỏng chơ. Tiếng bước chân vội vã biến mất vào màn đêm, và mặt sông Dương Tử đen ngòm vẫn cuộn chảy, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hạ Thanh Viễn lao ra cửa, nhưng con hẻm đã trống rỗng. Chỉ có tiếng gió rít qua những mái ngói âm dương, và xa xa, ánh đèn le lói từ những con thuyền chài lặng lẽ trôi trên dòng nước. Anh cúi xuống nhặt đóa hoa giấy. Giọt mực đỏ vẫn còn ướt, lem ra đầu ngón tay như máu tươi.
Lý Anh Kiệt đứng sau lưng anh, giọng khản đặc: "Chúng nó biết rồi."
Hạ Thanh Viễn nắm chặt đóa hoa trong tay. Cuốn nhật ký trong túi áo như bỗng nặng thêm. Anh không quay đầu lại, chỉ nhìn ra dòng sông đen ngòm đang cuồn cuộn chảy, mang theo bao bí mật chưa kịp phơi bày.
"Vậy thì, chúng ta phải nhanh hơn chúng nó."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện