Chương 7/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Căn nhà gỗ ọp ẹp nằm khuất sau đồi lau trắng xóa, nơi cuối con đường mòn đầy cỏ dại. Khi cánh cửa kẽo kẹt mở, người đàn bà bước ra với mái tóc trắng hơn cả sương sớm. Bà không ôm anh, không gọi tên anh. Đôi mắt sắc lạnh ấy chỉ nhìn anh như nhìn một bóng ma sống dậy từ quá khứ.
"Mày về làm gì?" – giọng bà khản đặc, như thể đã lâu lắm rồi không dùng đến tiếng người. "Mày có biết chúng nó vẫn đang theo dõi tao không?"
Hạ Thanh Viễn đứng lặng nơi bậu cửa. Mười năm. Mười năm kể từ ngày bà bỏ đi, để lại anh cho ông bà nội nuôi lớn. Giờ đây, mái tóc bà đã bạc trắng, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt, nhưng ánh mắt ấy – sắc lạnh và cảnh giác – vẫn không hề thay đổi.
"Con cần biết sự thật." Anh nói, giọng trầm và đều. "Về cha."
Bàn tay Trần Thị Hòa siết chặt lấy khung cửa. Những đốt ngón tay gầy guộc trắng bệch ra. Bà không mời anh vào, chỉ đứng đó, như một bức tường cũ kỹ sắp đổ sập.
"Sự thật?" Bà cười nhạt. Một nụ cười không hề chạm đến đáy mắt. "Sự thật đã giết cha mày rồi. Mày còn muốn nó giết nốt mày sao?"
"Cha bị sát hại." Hạ Thanh Viễn nhấn mạnh từng chữ. "Không phải tai nạn. Họ đã thí nghiệm trên người cha. Và mẹ biết điều đó."
Trần Thị Hòa im lặng. Gió từ đồi lau thổi qua, mang theo những cánh lau trắng bay lả tả như tuyết. Bà quay lưng bước vào trong nhà, nhưng không đóng cửa. Hạ Thanh Viễn bước theo.
Căn nhà tối om, nồng nặc mùi ẩm mốc và thuốc bắc. Trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, một ấm trà đã nguội ngắt từ lâu. Bà ngồi xuống, đôi vai run lên trong bóng tối.
"Tao đã van xin Chính Đức đừng dính vào chuyện đó." Giọng bà vỡ ra, như tiếng sứ nứt. "Nhưng ông ấy không nghe. Ông ấy bảo, làm bác sĩ mà thấy người ta hại người thì không thể làm ngơ. Rồi một đêm, ông ấy không về nữa."
Bà ngước lên nhìn anh. Trong đôi mắt sắc lạnh ấy, lần đầu tiên anh thấy một tia nước.
"Chúng nó đến tìm tao. Bảo nếu tao nói ra nửa lời, chúng sẽ giết mày. Mày lúc đó mới mười bốn tuổi, Thanh Viễn à."
Hạ Thanh Viễn siết chặt nắm tay. Chiếc đồng hồ bỏ túi trong áo như bỗng nặng trĩu.
"Ai?" Anh hỏi, giọng khàn đi. "Ai đã đến tìm mẹ?"
Trần Thị Hòa run rẩy đứng dậy, bước đến một chiếc rương gỗ cũ kỹ trong góc nhà. Bà lục tìm hồi lâu, rồi rút ra một tấm bản đồ vẽ tay đã ố vàng. Những đường mực đen nguệch ngoạc, nhưng vẫn có thể nhận ra một địa điểm được khoanh tròn bằng mực đỏ.
"Hoàng Đức Minh." Bà nói, giọng lạnh tanh. "Hắn là người đứng đầu mọi chuyện. Đây là phòng thí nghiệm của bọn chúng, dưới chân đồi Lau Trắng. Nơi cha mày đã chết."
Bà dúi tấm bản đồ vào tay anh. Những ngón tay gầy guộc run lên.
"Cầm lấy. Rồi đi đi. Đừng bao giờ quay lại đây nữa."
"Mẹ..."
"Đi đi!" Bà gần như hét lên. "Mày không biết chúng nó kinh khủng thế nào đâu. Tao đã mất chồng rồi, tao không thể mất thêm con nữa."
Hạ Thanh Viễn nhìn tấm bản đồ trong tay, rồi nhìn người đàn bà trước mặt. Mái tóc bạc trắng, đôi mắt sắc lạnh nhưng đầy sợ hãi, đôi vai run lên trong bóng tối. Đây không phải là người mẹ bỏ rơi con mình. Đây là một người đàn bà đã sống mười năm trong sợ hãi, mười năm cắn răng chịu đựng, mười năm không dám gặp mặt con trai chỉ để bảo vệ anh.
Anh cúi xuống, đặt tay lên vai bà. Lần đầu tiên sau mười năm.
"Con xin lỗi." Anh nói, giọng trầm và ấm. "Vì đã không đến sớm hơn."
Trần Thị Hòa không đáp. Nhưng bà không đẩy anh ra. Đôi vai gầy guộc ấy run lên dưới bàn tay anh, và trong bóng tối, anh nghe thấy tiếng khóc – thứ âm thanh đã bị kìm nén suốt mười năm trời.
---
Khi Hạ Thanh Viễn rời khỏi căn nhà gỗ, trời đã về chiều. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng đồi lau trắng, và gió thổi qua mang theo mùi bùn sông quen thuộc. Anh nắm chặt tấm bản đồ trong tay, lòng nặng trĩu.
Hoàng Đức Minh. Cái tên ấy giờ đây không còn là một dòng chữ trong nhật ký nữa. Nó là một con người bằng xương bằng thịt, kẻ đã giết cha anh, kẻ đã đe dọa mẹ anh, kẻ đang đứng sau tất cả những đau khổ mà gia đình anh phải chịu đựng.
Nhưng khi anh vừa bước xuống bến đò, một cậu bé chạy đến, thở hổn hển.
"Bác sĩ Hạ! Bác sĩ Hạ!"
"Có chuyện gì?"
"Bà nội anh... bà ấy..." Cậu bé nghẹn ngào. "Bà ấy mất rồi!"
Hạ Thanh Viễn chết lặng. Tấm bản đồ trong tay anh rơi xuống bùn.
---
Đêm hôm trước, khi Hạ Thanh Viễn còn đang trên đường trở về, bà Hạ đã đốt một nén hương trước bàn thờ cha anh. Ngọn lửa yếu ớt soi bóng bà đổ dài trên vách gỗ, già nua và cô độc.
Bà quỳ gối trước bàn thờ, đôi môi mấp máy những lời thì thầm. Trên bàn thờ, di ảnh của Hạ Chính Đức nhìn xuống, ánh mắt trầm mặc như còn bao điều chưa nói.
"Chính Đức... mẹ xin lỗi..." Bà lẩm bẩm, giọng khản đặc như tiếng gió qua khe cửa. "Mẹ sắp được gặp con rồi... Là mẹ đã quá hèn nhát..."
Ngọn gió từ sông Dương Tử thổi vào qua khung cửa sổ khép hờ. Nén hương trên bàn thờ bùng lên một lần cuối, rồi tắt phụt.
Bà Hạ không đứng dậy nữa.
Sáng hôm sau, người hàng xóm sang gọi cửa không thấy bà trả lời. Khi họ phá cửa vào, bà đã nằm im trên giường, tay còn nắm chặt một tấm ảnh cũ – tấm ảnh chụp cha con Hạ Thanh Viễn ngày anh còn nhỏ. Trên cổ bà, một vết bầm nhỏ hình ngôi sao bảy cánh – giống hệt ký hiệu trong cuốn nhật ký, giống hệt ký hiệu trên chiếc vòng ngọc của Lạc Vân Y.
Cái chết được kết luận là "tuổi già". Nhưng Hạ Thanh Viễn biết. Anh biết rõ hơn ai hết.
---
Anh đứng bên quan tài bà, đôi mắt khô rang. Lạc Vân Y đứng sau lưng anh, im lặng như một cái bóng. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt một bông mẫu đơn trắng lên nắp quan tài.
"Họ đã đến đây." Hạ Thanh Viễn nói, giọng đều đều như mặt sông ngày không gió. "Họ đã giết bà, chỉ vì bà là người thân của con."
Lạc Vân Y nắm lấy tay anh. Bàn tay nàng lạnh ngắt.
"Thanh Viễn..."
"Không." Anh ngắt lời. "Đừng nói gì cả. Đừng bảo con dừng lại. Đừng bảo con buông tay."
Anh quay sang nhìn nàng. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, lần đầu tiên nàng thấy một ngọn lửa – không phải lửa giận dữ, mà là lửa của sự quyết tâm lạnh lẽo.
"Con sẽ không dừng lại nữa. Con sẽ tìm ra tất cả. Và con sẽ bắt bọn chúng trả giá."
Lạc Vân Y không đáp. Nàng chỉ siết chặt tay anh hơn. Ngoài kia, sông Dương Tử vẫn cuồn cuộn chảy, mang theo bao bí mật và tội ác chưa được phơi bày.
Nhưng đêm nay, dòng sông ấy như đang gầm lên. Như thể chính nó cũng đang chờ đợi một cơn bão.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện