Chương 8/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Hoàng Đức Minh rót trà, bàn tay đeo găng trắng không hề run. Ấm sứ Tuyên Đức tỏa ra mùi trà lài thanh khiết, nhưng Hạ Thanh Viễn chỉ ngồi im, mắt dán vào một vết sẹo nhỏ sau vành tai người đàn ông đối diện – nơi từng có một vết cắt hình ngôi sao bảy cánh, giờ đã được che lấp khéo léo bằng một lớp phấn mỏng.
“Cậu Hạ, cậu đang nghi ngờ điều gì sao?” – Hoàng Đức Minh cười hiền từ, nhưng ánh mắt hắn lạnh tanh, như một lưỡi dao vừa tuốt ra khỏi vỏ.
Hạ Thanh Viễn không chạm vào chén trà. Anh lặng lẽ rút từ túi áo một mảnh giấy gấp nhỏ, đặt lên mặt bàn gỗ mun. Trên giấy là hai dãy số – 47 và 51 – được chép bằng nét mực nhòe nước. Anh không nói gì. Chỉ nhìn vào mắt Hoàng Đức Minh.
Nụ cười trên môi người đàn ông ấy tắt dần. Những ngón tay đeo găng trắng siết chặt vào nhau. Một khoảng lặng dài trôi qua, chỉ có tiếng nước sông ngoài kia ồ ạt vỗ vào chân cầu tàu.
“Cậu lấy những con số này từ đâu?” – Giọng hắn trầm xuống, mất hẳn vẻ ôn hòa.
Hạ Thanh Viễn vẫn im lặng. Ánh mắt anh khóa chặt lấy đồng tử của kẻ đối diện. Trong túi áo, chiếc đồng hồ bỏ túi của cha khẽ động – tích tắc – như một lời nhắc.
Hoàng Đức Minh đứng dậy. Hắn cao lớn, bóng đổ dài lên bức tường sau lưng. “Tôi không biết cậu đang tìm điều gì, nhưng lời khuyên cuối cùng của tôi: hãy dừng lại. Nếu không, cậu sẽ giống cha mình.” Hắn cúi xuống, nhặt mảnh giấy lên, vân vê trong tay. “Một tai nạn lao động. Rất đáng tiếc.”
Hạ Thanh Viễn đứng dậy. Anh không lấy lại mảnh giấy. Anh chỉ nhìn vết sẹo sau vành tai người đàn ông kia thêm một lần nữa, rồi quay lưng bước ra. Tiếng bước chân vang lên đều đặn trên sàn gỗ hành lang hun hút mùi thuốc sát trùng. Phía sau, giọng Hoàng Đức Minh vọng theo, lạnh như thép: “Cha cậu đã chết vì quá thông minh. Đừng lặp lại sai lầm đó.”
Anh không quay đầu. Cánh cửa gỗ lim nặng nề đóng sập sau lưng.
*
Trời đã tối hẳn khi anh trở về phòng khám. Gió sông quất vào mặt, mang theo mùi bùn và mùi dầu máy. Anh dừng lại bên gốc liễu già, rút chiếc đồng hồ bỏ túi ra. Mặt kính vẫn còn vệt máu khô từ đêm cứu Lạc Vân Y – anh đã không lau, như một lời nhắc nhở rằng có những thứ một khi đã vấy thì không bao giờ sạch được. Dòng chữ bên trong vẫn còn đó: Chân tướng không tự đến. Ngón tay anh lần theo đường khắc, chậm rãi, như đang dò dẫm trên một vết sẹo cũ. Rồi anh nhét nó vào túi, sải bước vào nhà.
Căn phòng tối om, không một ánh đèn. Một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy vạt áo anh từ trong bóng tối.
“Thanh Viễn…”
Ngô Diệp Lan đứng đó, mặt trắng bệch như tờ giấy. Trên người vẫn là chiếc áo blouse trắng của Hội Y Đức, nhưng vạt áo lấm lem bùn đất, như thể cô vừa chạy trốn khỏi một cơn ác mộng. Đôi môi cô tím tái, nhưng đôi mắt đỏ hoe lại sáng quắc một nỗi sợ hãi chưa kịp vỡ thành nước mắt.
“Họ đã bắt cô ấy rồi.” Giọng cô đứt quãng như một bức điện khẩn. “Người của Thất Tinh Đường. Vừa đến phòng khám lúc anh đi vắng. Chúng nói… sẽ đưa cô ấy lên thuyền, về phía hạ lưu. Đến phòng thí nghiệm dưới chân đồi Lau Trắng.”
Hạ Thanh Viễn không hỏi gì. Anh chỉ nhìn cô. Ánh mắt ấy khiến Diệp Lan run lên.
“Em… em xin lỗi.” Cô lùi lại một bước, vai đập vào khung cửa. “Em là người đã theo dõi anh. Hoàng Đức Minh bắt em báo cáo từng hành động. Từ lúc anh gặp cô ấy. Từ lúc anh tìm đến Lý Anh Kiệt. Từ lúc anh về thăm mẹ… Tất cả.”
Cô rút từ trong túi áo một lọ thủy tinh nhỏ. Nước thuốc trong suốt ánh lên màu tử đinh hương dưới ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ. Cô dúi nó vào tay anh, những ngón tay lạnh buốt chạm vào da thịt anh trong một thoáng rồi rụt lại như thể bị phỏng.
“Đây là thuốc giải độc. Em đã lấy trộm từ phòng thí nghiệm. Nó có thể giúp cô ấy cầm cự thêm vài giờ. Nhưng chỉ vài giờ thôi.” Giọng cô nghẹn lại, như tiếng vỡ của sứ. “Họ sắp thực hiện thí nghiệm cuối cùng trên người cô ấy. Thứ thuốc mới đó… còn độc gấp mười lần thứ trước đây. Nếu anh không đến kịp…”
Hạ Thanh Viễn nhìn lọ thuốc nằm gọn trong lòng bàn tay mình. Những tia sáng tím loang loáng như những mạch máu nhỏ li ti chạy trong chất lỏng. Anh không nói gì. Trong lồng ngực, một cơn lạnh bắt đầu lan tỏa – thứ lạnh lẽo không đến từ gió sông, mà từ một chỗ sâu hơn nhiều.
Diệp Lan bật khóc. “Em biết mình không xứng đáng được tha thứ. Em… em đã yêu anh. Lâu rồi. Nhưng em quá hèn nhát. Em sợ họ sẽ giết em.” Cô quệt vội nước mắt, nhưng giọng nói vẫn run rẩy. “Giờ họ đã đưa cô ấy lên thuyền rồi. Đi về phía hạ lưu. Anh đi đi. Đi cứu cô ấy. Trước khi quá muộn.”
Hạ Thanh Viễn siết chặt lọ thuốc trong tay. Chiếc đồng hồ trong túi áo vẫn đều đặn tích tắc, như trái tim cuối cùng còn tỉnh táo trong mớ hỗn loạn. Anh quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ. Dòng sông Dương Tử đen ngòm đang gầm lên trong gió đêm. Mười năm chờ đợi, mười năm dồn nén, và giờ đây, sự thật đang ở rất gần – nằm nơi một con thuyền đang khuất dần sau khúc cua. Nhưng ngay lúc này, điều duy nhất lấp đầy tâm trí anh là hơi thở của một người con gái. Hơi thở mà anh chỉ vừa quen thuộc, chỉ vừa kịp nhận ra là mình không thể đánh mất.
Anh nắm chặt tay Diệp Lan, chỉ trong một giây. Một cái nắm ngắn ngủi, nhưng đủ để cô hiểu rằng anh không trách cô. Rằng có những điều tồi tệ hơn sự hèn nhát – tồi tệ hơn rất nhiều. Rồi anh buông tay, sải bước ra khỏi phòng, lao vào màn đêm.
“Thanh Viễn!” – Tiếng Diệp Lan gọi với theo, nhưng gió sông đã cuốn đi mất.
Anh không nghe thấy. Anh chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ của cha gõ nhịp trong lồng ngực – mỗi nhịp là một bước chân, mỗi nhịp là một lời nhắc: Chân tướng không tự đến. Nhưng lần này, anh không đi tìm chân tướng. Anh đi tìm một người.
Bến sông đêm nay vắng tanh. Những con thuyền đánh cá đã tắt đèn, chỉ còn vài đốm lửa le lói như những con đom đóm hấp hối. Dưới chân cầu tàu, một chiếc thuyền nhỏ vừa rời bến – Lý Anh Kiệt đứng trên mũi thuyền, tay cầm đèn bão. Cậu ngoắc tay về phía anh, không nói lời nào. Ánh đèn vàng vọt soi rõ khuôn mặt hốc hác và đôi mắt sáng quắc vì lý tưởng.
Hạ Thanh Viễn nhảy xuống thuyền. Con thuyền lao vào màn đêm đen đặc trên sông Dương Tử. Tiếng máy nổ rền vang, xé toạc sự im lặng. Gió tạt vào mặt, lạnh buốt. Nhưng anh không cảm thấy gì ngoài hơi ấm của lọ thủy tinh trong lòng bàn tay – và hơi thở mong manh của nàng, thứ âm thanh duy nhất còn ngân vang trong ký ức anh, đều đặn như tiếng đồng hồ vẫn tích tắc trong túi áo.
Phía trước, bóng đêm nuốt trọn con thuyền của Thất Tinh Đường. Phía trước, số phận của Lạc Vân Y đang bị treo trên đầu ngọn sóng. Và phía trước, một lựa chọn đang chờ anh – lựa chọn giữa sự thật đã tìm kiếm suốt mười năm, và sinh mạng của người con gái đã lặng lẽ chiếm trọn trái tim anh từ cái đêm sương mù định mệnh ấy.
Anh không biết mình sẽ phải đánh đổi điều gì. Nhưng khi ngón tay chạm vào mặt kính chiếc đồng hồ, nơi vết máu khô vẫn còn in hằn như một lời nguyền, anh biết rằng lần này, chân tướng có thể chờ. Còn nàng – nàng không thể đợi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện