Chương 10/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Họng súng lạnh ngắt dí sát thái dương cô. Lục Thế Hùng gằn giọng: "Mày dám chơi tao, tao cho con đàn bà của mày chết trước."
Chỉ cách đây mười lăm phút, cả phòng họp vẫn còn im lặng đến ngột ngạt. Lục Thế Hùng đứng trên bục, tay đập mạnh xuống tập tài liệu trước mặt, mắt quét qua hội đồng cổ đông với uy thế không cho phép ai chen lời. Ông ta đang chỉ trích chính con trai mình – Lục Hạo Đình – về một khoản thất thoát tài chính được ngụy trang tinh vi trong dự án Đông Nam Á, dẫn ra những con số, những chữ ký điện tử mà ông ta đã cố tình cài cắm.
"Ban giám đốc đề nghị miễn nhiệm tổng giám đốc trẻ tuổi và thiếu bản lĩnh này, khởi kiện trách nhiệm hình sự. Tập đoàn Lục thị không dung thứ cho gian dối."
Đôi mắt các cổ đông dao động. Có người bắt đầu thì thầm, có kẻ chụm đầu bàn tán. Lục Hạo Đình vẫn ngồi yên ở góc bàn, ánh mắt không chút gợn sóng, như thể lời phán xét kia chẳng chạm vào anh được. Anh chỉ xoay nhẹ chiếc nhẫn cẩm thạch trên ngón tay – kỷ vật của mẹ – một cách bình thản.
Lục Thế Hùng hạ giọng, ngân vẻ tiếc nuối giả tạo: "Tôi thật sự đau lòng khi phải đứng đây tố cáo chính con trai mình. Nhưng trên hết là trách nhiệm với tập đoàn."
Lúc ấy, cửa phòng họp bật mở.
Không một cái gõ cửa. Nghiêm Nhược Vy bước vào.
Cô mặc một bộ suit đen gọn gàng, tóc buộc thấp, tay ôm một chiếc máy tính bảng mỏng. Ánh mắt cô thẳng hướng Lục Thế Hùng, không một chút ngập ngừng. Phía sau cô, Lâm Nhất Nam – trợ lý của Hạo Đình – lặng lẽ khép cửa và đứng chặn ở đó, trên tay là một chiếc vali bảo mật.
Lục Thế Hùng cau mày: "Cô là ai? Đây là cuộc họp kín!"
Nhược Vy không trả lời. Cô đi về phía màn hình lớn ở cuối phòng, cắm máy tính bảng vào hệ thống. Từng động tác của cô dứt khoát, chính xác như một con dao mổ. Cả căn phòng im thin thít, tất cả đều bị cuốn theo sự xuất hiện kỳ lạ này.
Hạo Đình khẽ nhếch môi. Anh đứng lên, lần đầu tiên cất giọng kể từ khi cuộc họp bắt đầu: "Thưa các vị, vị này là Nghiêm Nhược Vy, chuyên gia dữ liệu của công ty kiểm toán Đức Minh. Cô ấy có một vài tư liệu có thể khiến quí vị thay đổi cách nhìn về những 'thất thoát' mà cha tôi vừa nêu."
Lục Thế Hùng lập tức gầm lên: "Hạo Đình! Mày đang làm trò gì vậy?"
Nhưng Nhược Vy đã chạm vào màn hình. Đoạn video bắt đầu phát. Cả phòng họp tràn ngập ánh sáng xanh từ màn hình LED khổng lồ. Hình ảnh Bạch Quân Lệ lén lút vào phòng làm việc của cô tại Đức Minh, cắm USB, sao chép dữ liệu – tất cả hiện rõ mồn một, kèm theo dấu thời gian. Rồi đến đoạn ghi âm giọng Bạch Quân Lệ run rẩy thú nhận trước đó một ngày, khi bị chính Lâm Nhất Nam thuyết phục đầu thú: "...chính chủ tịch Lục Thế Hùng ra lệnh cho tôi. Ông ta muốn đổ tội cho tổng giám đốc Hạo Đình... và vô hiệu hóa con bé Nhược Vy..."
Tiếng xì xào dâng lên như ong vỡ tổ. Các cổ đông trợn mắt, có người đã rút điện thoại ra quay lại. Lục Thế Hùng đứng chết trân, sắc mặt chuyển từ đỏ bừng sang tái mét. Ông ta gào lên: "Là giả mạo! Chúng nó dựng chuyện!"
"Không đâu." Hạo Đình tiến lên phía trước, giọng lạnh như băng nhưng mỗi từ rắn như đá. "Tất cả dữ liệu đã được cơ quan giám định độc lập xác thực. Và..." Anh chỉ tay lên bốn góc trần nhà, nơi bốn chiếc máy quay nhỏ xíu đang nhấp nháy đèn đỏ. "...toàn bộ phiên họp này đang được phát trực tiếp đến các cơ quan truyền thông tài chính, và đến điện thoại của hơn ba nghìn nhân viên Lục thị. Cả thế giới đang nhìn, cha à."
Lục Thế Hùng lảo đảo lùi một bước. Bàn tay ông ta run run mở ngăn tủ phía dưới bàn – nơi cất một khẩu súng được cấp phép trá hình. Trong một tích tắc, họng súng đã kề sát thái dương Nhược Vy. Cô không kịp né, chỉ cảm nhận hơi thép lạnh buốt lan tỏa. Lục Thế Hùng gầm lên: "Mày dám chơi tao, tao cho con đàn bà của mày chết trước!"
Nhược Vy nín thở. Tim cô đập thình thịch, nhưng đôi mắt vẫn mở to nhìn thẳng vào Hạo Đình. Cô không hét lên, không van xin. Từ trong ánh nhìn của cô, anh đọc được một điều duy nhất: tin tưởng.
Hạo Đình bước lên. Chậm rãi, đều đặn, như từng bước anh đang đạp lên những sợi dây thần kinh căng cứng trong phòng. Giọng anh bình tĩnh đến lạ: "Cha à, camera đang trực tiếp. Cả thế giới đang nhìn cha đấy."
Ông ta giật mình, theo phản xạ liếc về phía những chiếc máy quay. Khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất Nam từ phía sau lao lên, một đòn tước súng chuẩn xác. Khẩu súng rơi xuống thảm, phát ra tiếng cộc khô khốc.
Cùng lúc, hàng loạt đèn flash từ điện thoại của các cổ đông lóe lên như pháo hoa. Những tiếng ồ trộn lẫn tiếng hô hoán, có người bấm gọi an ninh. Lục Thế Hùng bị Lâm Nhất Nam quật ngã, hai tay bị khóa chặt sau lưng. Ông ta vùng vẫy điên cuồng, mắt long sòng sọc nhìn Hạo Đình: "Mày... mày phản bội tao! Mày là đồ bất hiếu!"
Hạo Đình không nhìn cha mình nữa. Anh quay sang phía Nhược Vy, tay đưa ra đỡ lấy khuỷu tay cô – nơi chưa từng bị thương nhưng anh vẫn kiểm tra như một thói quen. "Em sợ không?" Anh hỏi, giọng khẽ đến mức chỉ mình cô nghe.
Cô lắc đầu, môi hé mở một nụ cười nhợt nhạt: "Có anh ở đây mà."
Bên ngoài cửa sổ phòng họp trên tầng cao nhất tòa nhà Lục thị, mưa bụi cuối cùng cũng bắt đầu nặng hạt. Những hạt nước đập vào kính, rung lên như nhịp trống dồn. Nhưng bên trong, một cuộc chiến đã kết thúc.
Các cổ đông dần trấn tĩnh. Một vị lớn tuổi bước đến bên Nhược Vy, cúi đầu: "Cô Nghiêm, tập đoàn nợ cô một lời xin lỗi." Cô chỉ khẽ gật, ánh mắt dời về phía màn hình vẫn đang chiếu đoạn video cuối cùng – hình ảnh chú cô, một người đàn ông hiền lành với nụ cười tươi trong bức ảnh cũ mà cô cố tình chèn vào cuối phim. Cô lẩm nhẩm như với chính mình: "Chú à, cuối cùng cháu cũng làm được rồi."
Bảo an tràn vào. Lục Thế Hùng bị dẫn đi, miệng vẫn không ngừng chửi rủa. Trước khi khuất sau cánh cửa, ông ta dừng một nhịp, quay lại nhìn Hạo Đình lần cuối. Ánh mắt ấy chất chứa hận thù nhưng cũng pha chút hoang mang tột cùng của một kẻ không ngờ mình bị chính con ruột lật đổ.
Hạo Đình không tránh né. Anh nhìn thẳng vào cha, không một lời. Chiếc nhẫn trên tay anh ánh lên dưới ánh đèn – một chút sáng dịu dàng giữa cơn giông.
Cuối cùng, khi cánh cửa đóng sập, anh mới hạ vai xuống một chút, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân. Anh quay sang Nhược Vy, khóe môi nhếch lên nụ cười đầu tiên trong ngày: "Đi uống cà phê không? Đen, không đường."
Cô bật cười, tiếng cười trong trẻo đến lạ giữa không khí còn ngột ngạt: "Anh vẫn nhớ."
"Anh nhớ mọi thứ về em."
Bên ngoài, mưa bụi vẫn bay, nhưng lần đầu tiên sau bao năm, nó không còn là bức tường ngăn cách họ nữa. Những hạt nước li ti phản chiếu ánh đèn thành phố, lấp lánh như hàng ngàn ngôi sao nhỏ đang chúc phúc cho một khởi đầu mới.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện