Chương 9/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Mưa bụi quất nhẹ vào ô cửa kính, từng hạt li ti tan ra thành vệt mờ. Nhược Vy ngồi co chân trên sofa, laptop mở sẵn trước mặt, màn hình là dòng nhật ký truy cập vẫn sáng rõ. Sau cúp máy của Hạo Đình, cô đã khóa trái cửa, kéo rèm kín, nhưng nhịp tim vẫn chưa chậm lại được.
Có nội gián.
Ai đó đã sao chép thư mục mang tên “Lục thị - Báo cáo tài chính 2023” từ máy chủ Đức Minh. Không chỉ vậy, kẻ đó còn dùng tài khoản quản trị – một tài khoản chỉ có bốn người trong công ty biết mật khẩu. Và một trong bốn người ấy là cô.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, điện thoại trên bàn đã rung dữ dội. Tên người gọi: Tô Mạn.
Nhược Vy vừa bấm nhận, giọng cô bạn đã vỡ òa ở đầu dây bên kia, hoảng hốt đến mức gần như hét:
– Nhược Vy! Cảnh sát đang ở công ty mình! Họ nói cậu liên quan đến rò rỉ dữ liệu khách hàng!
Máu trong người Nhược Vy như đông lại. Cô siết chặt điện thoại, cố giữ giọng thật bình tĩnh – thói quen mỗi khi khủng hoảng ập đến:
– Mạn Mạn, cậu nói chậm thôi. Rò rỉ dữ liệu nào?
– Khách hàng của Đức Minh! Họ có bằng chứng truy cập trái phép từ tài khoản của cậu vào đêm qua. Dữ liệu của ba công ty lớn đã bị phát tán ra bên ngoài. Giờ cảnh sát muốn triệu tập cậu ngay trong sáng nay.
Tô Mạn nấc lên:
– Nhược Vy, mình không tin cậu làm chuyện đó. Nhưng bọn họ nói bằng chứng rất rõ ràng. Cậu mau…
– Mình không làm.
Nhược Vy cắt lời, giọng khô khốc nhưng chắc nịch.
– Ai đó đã gài mình.
Cô vừa dứt lời, tiếng thang máy ngoài hành lang vang lên một tiếng “ting” nhẹ. Bước chân dồn dập. Rồi tiếng gõ cửa – ba nhịp, đúng kiểu anh vẫn thường gõ.
Nhược Vy đứng bật dậy, mắt nhìn qua lỗ mắt mèo. Lục Hạo Đình đứng đó, áo khoác đen còn vương nước mưa, gương mặt lạnh tanh nhưng ánh mắt thì nóng rực. Cô mở cửa, anh bước vào không nói một lời, lập tức khóa chốt bên trong, quay lưng dựa vào cửa nhìn cô.
– Cậu nghe hết rồi?
Cô hỏi, giọng nhỏ.
– Anh đã cho người theo dõi tần số cảnh sát từ tuần trước.
Anh đáp, cởi áo khoác ném lên ghế, tiến về phía laptop.
– Tô Mạn gọi trước cả khi bên anh báo. Cha anh ra tay nhanh hơn dự tính.
Nhược Vy quay lại bàn, chỉ vào màn hình:
– Nhưng dữ liệu bị sao chép từ máy chủ Đức Minh là báo cáo tài chính của Lục thị, không phải dữ liệu khách hàng. Tại sao cảnh sát lại nói mình rò rỉ thông tin khách hàng?
Hạo Đình cúi xuống nhìn kỹ nhật ký, ngón tay anh lướt trên bàn phím, mở thêm vài cửa sổ lệnh. Một lúc sau, anh ngước lên, giọng trầm như mặt hồ sắp vỡ:
– Cùng một địa chỉ IP, cùng một khung giờ. Kẻ đó đã dùng phiên truy cập của em để đột nhập vào cả hai cơ sở dữ liệu. Vừa lấy báo cáo Lục thị, vừa phát tán dữ liệu khách hàng. Họ muốn đóng đinh em vào tội danh rò rỉ thông tin, để bất cứ điều gì em nói ra sau này cũng không còn giá trị.
Anh dừng một nhịp:
– Đây là nước cờ giết hai con chim bằng một mũi tên.
Nhược Vy siết chặt mép bàn. Cô không sợ bị điều tra – cô sợ sự thật về cái chết của chú mình sẽ mãi mãi bị chôn vùi nếu giờ cô mất tư cách pháp lý.
– Ai đủ quyền làm việc này?
Cô lẩm nhẩm, rồi mắt bỗng sắc lại:
– Bạch Quân Lệ. Cô ta có mặt ở buổi tiệc, lại có cơ hội tiếp cận anh, và…
– Và cô ta có động cơ.
Hạo Đình tiếp lời, một tay rút điện thoại, tay kia khẽ chạm nhẹ lên mu bàn tay cô như trấn an.
– Anh đã nghi ngờ từ khi cô ta xuất hiện ở Đức Minh. Nhưng chưa đủ bằng chứng. Giờ thì rõ rồi.
Anh gọi đi đâu đó, giọng sắc lạnh:
– Nhất Nam, khóa toàn bộ quyền truy cập hệ thống của phòng chiến lược. Theo dõi Bạch Quân Lệ, không để cô ta rời khỏi Bắc Kinh. Tôi cần tất cả nhật ký ra vào tòa nhà Đức Minh tối qua.
Cúp máy, anh quay sang Nhược Vy:
– Chúng ta cần bằng chứng trực tiếp cho thấy chính cô ta đã vào phòng em và sao chép dữ liệu. Có thể là camera hành lang, hoặc…
Nhược Vy chợt im lặng. Rồi cô chậm rãi mở một ứng dụng trên điện thoại – giao diện quản lý của một chiếc camera mini cô đã tự tay gắn ở góc khuất trong phòng làm việc của mình tại Đức Minh chỉ ba ngày trước, sau lần phát hiện máy chủ bị xâm nhập.
– Em đã lắp một camera. Phòng em làm việc.
Giọng cô bình tĩnh đến lạ, như thể đang báo cáo một số liệu thống kê.
– Phòng trường hợp cần đến.
Hạo Đình nhìn cô, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc hiếm hoi. Nhưng anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô nhập mật khẩu, chọn khung giờ. 9:47 tối qua. Màn hình điện thoại hiển thị hình ảnh từ góc nhìn trên cao, rõ mồn một căn phòng làm việc của cô với chồng tài liệu trên bàn và máy tính đã tắt.
Vài giây đầu, khung cảnh tĩnh lặng. Rồi cửa phòng bật mở. Một bóng người lách vào – thấp hơn cô một chút, mái tóc uốn xoăn nhẹ thả ngang vai. Dù ánh sáng yếu, khuôn mặt ấy vẫn hiện rõ trong ống kính hồng ngoại.
Bạch Quân Lệ.
Cô ta không bật đèn, chỉ dùng đèn pin điện thoại rọi thẳng vào ổ USB trên case máy tính của Nhược Vy. Một chiếc USB nhỏ được cắm vào, đèn báo nhấp nháy liên tục. Quân Lệ liếc ra cửa, rồi rút điện thoại, bấm gì đó. Chỉ chưa đầy hai phút, cô ta rút USB, lau sạch dấu vân tay bằng một chiếc khăn giấy, rồi rời đi nhẹ nhàng như chưa từng có mặt.
Nhược Vy tạm dừng video. Cô cảm thấy hơi thở mình trở nên nặng nhọc – không phải vì sợ hãi, mà vì cơn phẫn nộ đang cuộn lên. Cô bấm gửi đoạn video cho Hạo Đình qua tin nhắn mã hóa, rồi gõ:
"Có bằng chứng rồi. Là Bạch Quân Lệ."
Chưa đầy ba giây, điện thoại rung lên. Tin nhắn từ anh:
"Đừng manh động. Đợi anh."
Cô ngẩng đầu. Hạo Đình vẫn đứng đó, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt sắc cạnh của anh. Nhưng thay vì lạnh lùng, trong mắt anh lúc này là một thứ gì đó rất sâu, vừa quyết liệt, vừa mềm mại.
Anh không nói gì thêm. Chỉ bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô – hơi ấm lan tỏa qua lớp áo mỏng.
Bên ngoài cửa sổ, mưa bụi vẫn bay dày hơn. Nhưng trong căn phòng, cả hai không còn đơn độc đối mặt với cơn bão sắp tới.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện