Chương 3/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Màn hình máy tính trong văn phòng tầng hai mươi sáu tập đoàn Lục thị bỗng nhuộm đỏ một góc. Dòng cảnh báo hiện lên, chớp nháy liên hồi: “Truy cập trái phép lần thứ ba.”
Lục Hạo Đình đặt tách cà phê xuống bàn, ngón tay thon dài lướt trên bàn phím. Hệ thống bảo mật do chính anh viết ra đã ghi nhận ba lần xâm nhập trong vòng bốn mươi tám giờ qua, tất cả đều nhắm vào phân khu tài chính mật của tập đoàn. Hai lần trước, kẻ đột nhập rút lui rất nhanh, chỉ để lại vài dấu vết mờ như bóng ma. Nhưng lần này, hắn ta đã nán lại đủ lâu để anh truy ngược ra địa chỉ IP.
Địa chỉ này nằm trong một khu chung cư cũ ở quận Triều Dương.
Hạo Đình nhìn chằm chằm dãy số trên màn hình, khóe môi khẽ nhếch lên. “Bắt được em rồi.”
Anh dựa lưng vào ghế, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn. Không vội. Người này rất cẩn thận, dùng proxy vòng qua ba máy chủ nước ngoài, thậm chí còn cài mã độc giả để đánh lạc hướng. Nhưng cái cách hắn ta di chuyển trong hệ thống – chậm rãi, tỉ mỉ, giống như một người đang đọc một cuốn sách cũ chứ không phải đang ăn trộm dữ liệu – khiến anh tò mò.
Anh gọi Lâm Nhất Nam, trợ lý thân tín, vào phòng.
“Điều tra giúp tôi địa chỉ này.” Hạo Đình đẩy mảnh giấy ghi chú qua bàn. “Nhưng đừng kinh động.”
Lâm Nhất Nam cầm tờ giấy lên, liếc qua một cái rồi gật đầu. “Có cần tôi khóa quyền truy cập từ IP này không, Lục tổng?”
“Không.” Hạo Đình lắc đầu. “Cứ để cô ấy vào.”
Lâm Nhất Nam hơi nhướn mày trước chữ “cô ấy”, nhưng không hỏi thêm. Làm việc với Hạo Đình đã năm năm, anh ta biết khi nào nên im lặng.
Hạo Đình xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón út – kỷ vật duy nhất của mẹ anh để lại. Mỗi khi căng thẳng hoặc suy nghĩ sâu, thói quen này lại xuất hiện. Anh nhớ đến buổi tiệc tối hôm trước, cô gái với mái tóc đen dài và đôi mắt sắc lạnh đã tranh luận với anh về đạo đức dữ liệu. Giọng cô ấy bình tĩnh, từng câu từng chữ sắc bén như dao cạo. Và ánh mắt khi cô nhìn thấy logo Lục thị trên xe anh – một tia hoảng hốt thoáng qua, rồi biến mất ngay sau một cái chớp mắt.
Anh đã cho người kiểm tra. Cô ấy tên Nghiêm Nhược Vy, chuyên gia dữ liệu tại công ty kiểm toán Đức Minh. Mười chín tuổi, du học Anh về, thành tích học tập xuất sắc. Nhưng điều khiến anh chú ý hơn cả là họ của cô: Nghiêm. Cái họ trùng với Nghiêm Vĩnh Xuyên – kiểm toán viên từng bị kết tội tham ô sáu năm trước trong một vụ án có liên quan đến Lục thị.
Hạo Đình không tin vào sự trùng hợp.
Anh mở lại hồ sơ vụ án năm đó trên máy tính. Những con số, chữ ký, biên bản điều tra – tất cả đều quá hoàn hảo, quá khớp khít, giống như một vở kịch được dàn dựng sẵn. Anh đã nghi ngờ từ lâu, nhưng chưa bao giờ có đủ bằng chứng. Và giờ, một cô gái mười chín tuổi mang họ Nghiêm lại đang cố gắng đào bới vào chính nơi tối tăm nhất của tập đoàn.
“Cô ấy đang tìm gì?” Hạo Đình thì thầm, ánh mắt dán vào màn hình, nơi hệ thống vẫn đang âm thầm ghi lại từng thao tác của kẻ xâm nhập.
Cô ấy không cố tải dữ liệu ra ngoài. Cô ấy chỉ đọc. Đọc rất kỹ.
Đó không phải cách làm của một hacker chuyên nghiệp hay gián điệp thương mại. Đó là cách của một người đang tìm kiếm sự thật.
---
Cùng lúc đó, trong căn hộ nhỏ ở quận Triều Dương, Nhược Vy đang cắm cúi trước màn hình laptop. Màn hình chia làm ba cửa sổ nhỏ: một cửa sổ hiển thị dữ liệu tài chính của Lục thị từ sáu năm trước, một cửa sổ chạy phần mềm phân tích chữ ký số, và một cửa sổ là giao diện dòng lệnh đen xì mà cô dùng để xâm nhập vào máy chủ của tập đoàn.
Cô đã thức trắng hai đêm. Cốc cà phê đen không đường trên bàn đã nguội ngắt từ lâu.
Điều kỳ lạ nhất mà cô phát hiện không phải là những con số bị cắt xén, mà là cách hệ thống bảo mật của Lục thị phản ứng với sự xâm nhập của cô. Nó quá... lỏng lẻo. Không phải lỏng lẻo theo kiểu sơ hở, mà giống như có ai đó đã cố tình mở sẵn một lối đi nhỏ, vừa đủ để một người có kỹ năng tốt lách qua.
Nhược Vy cau mày. Cô đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với một trong những hệ thống bảo mật hàng đầu Trung Quốc – dù sao Lục Hạo Đình cũng là thiên tài công nghệ tốt nghiệp MIT, người sở hữu bằng sáng chế về mã hóa dữ liệu. Vậy mà cả ba lần cô đột nhập, tường lửa chỉ kháng cự yếu ớt rồi để cô đi qua như thể đang dẫn đường.
“Có người cố tình để lại dấu vết.” Cô thì thầm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Nhưng là ai? Và tại sao?”
Điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ số lạ.
Cô mở ra, mắt nheo lại. Trên màn hình chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Dừng lại khi chưa muộn. Có những thứ không nên biết.”
Nhược Vy nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nhưng thay vì sợ hãi, khóe môi cô lại hơi cong lên. Người ta chỉ đe dọa khi họ cảm thấy bị đe dọa. Điều đó có nghĩa là cô đang đi đúng hướng.
Cô xóa tin nhắn, đặt điện thoại úp xuống bàn, và tiếp tục công việc.
Lần này, cô tập trung vào các giao dịch diễn ra đúng vào tháng Năm của sáu năm trước – thời điểm chú cô bị bắt. Dữ liệu hiện ra dày đặc, những con số nhảy múa trước mắt. Cô lọc, so sánh, đối chiếu với báo cáo tài chính công khai của Lục thị cùng kỳ. Và rồi cô nhìn thấy nó.
Một đoạn mã giao dịch được mã hóa, ẩn dưới lớp vỏ của một hợp đồng mua bán thiết bị văn phòng vô hại. Nhưng khi cô giải mã lớp đầu tiên, thứ hiện ra là một lệnh chuyển tiền trị giá năm triệu nhân dân tệ vào tài khoản cá nhân của một kiểm toán viên tên Nghiêm Vĩnh Xuyên. Và ở cuối lệnh chuyển tiền, chữ ký số hiện lên rõ ràng: Lục Thế Hùng.
Tim Nhược Vy như ngừng đập.
Cô nhìn chằm chằm vào cái tên đó, hai tay nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Lục Thế Hùng. Chủ tịch tập đoàn Lục thị. Cha của Lục Hạo Đình.
Người đã ký lệnh chuyển tiền để gài bẫy chú cô.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng bàn tay run run khi cô cố gắng chụp lại màn hình. Đây chính là bằng chứng. Bằng chứng đầu tiên, mỏng manh nhưng có thật, cho thấy chú cô bị hại.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên.
Nhược Vy giật mình, suýt làm đổ cốc cà phê nguội. Cô không hẹn ai đến. Không ai biết cô đang ở đây vào giờ này. Cô nhanh chóng tắt màn hình laptop, đứng dậy, tim đập thình thịch. Qua mắt thần trên cửa, cô nhìn thấy một bóng người cao gầy đứng dưới ánh đèn hành lang mờ ảo.
Cô mở cửa.
Lục Hạo Đình đứng đó, trên vai áo vest đen còn vương những hạt mưa bụi li ti. Ánh mắt anh sâu hun hút, khóa chặt lấy cô. Không giận dữ, không đe dọa. Chỉ có một sự bình tĩnh đến lạnh lùng khiến người ta phải nín thở.
“Cô Nghiêm.” Giọng anh đều đều, như thể đang chào hỏi một đồng nghiệp trong giờ làm việc. “Chúng ta cần nói chuyện.”
Nhược Vy nắm chặt tay nắm cửa. Cô không lùi bước, cũng không tỏ ra hoảng sợ. Cô ngước mắt nhìn thẳng vào anh, giọng bình tĩnh đến mức chính cô cũng ngạc nhiên:
“Lục tổng đến tận đây vào nửa đêm, chắc không phải để hỏi thăm sức khỏe tôi chứ?”
Khóe môi Hạo Đình khẽ giật. Không hẳn là cười, chỉ là một tia thích thú thoáng qua trong đáy mắt. Anh không trả lời ngay, mà đưa tay phủi nhẹ những hạt mưa trên vai áo, rồi chậm rãi nói:
“Tôi đến để hỏi cô một câu. Rằng cô đang tìm kiếm điều gì trong hệ thống của tôi?”
Mưa bụi ngoài kia vẫn rơi, lất phất như những sợi tơ trời vô hình. Trong hành lang vắng lặng, hai ánh mắt chạm nhau giữa bóng tối và ánh sáng, cùng một câu hỏi chưa có lời đáp.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện