Chương 4/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Sáng thứ Hai, mưa bụi vẫn lất phất như một lời thì thầm dai dẳng của Bắc Kinh.
Nghiêm Nhược Vy vừa đặt túi xách xuống bàn làm việc thì Tô Mạn đã lao tới, gương mặt đầy vẻ hoang mang pha lẫn kích động:
"Nhược Vy! Có người tìm cậu kìa!"
Cô không ngước lên, chỉ chậm rãi mở máy tính:
"Ai?"
"Lục Hạo Đình! Tổng giám đốc tập đoàn Lục thị!" Tô Mạn hạ giọng xuống như thể đang tiết lộ bí mật quốc gia. "Đẹp trai lắm! Lạnh lùng lắm! Đang ngồi trong phòng họp số 3 chờ cậu từ nãy đến giờ đấy!"
Ngón tay Nhược Vy khựng lại trên bàn phím.
Tim cô đập mạnh một nhịp, nhưng gương mặt vẫn không để lộ chút gì.
Tối qua anh ta đứng trước cửa nhà cô. Sáng nay anh ta đã ngồi trong phòng họp công ty cô.
Nhanh thật.
Cô đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng, giọng đều đều:
"Tôi biết rồi."
Tô Mạn trố mắt:
"Chỉ 'biết rồi' thôi á? Cậu không hỏi xem anh ta đến làm gì à? Hay là..." Cô nàng nheo mắt, giọng đầy ẩn ý. "...cậu quen anh ta rồi?"
Nhược Vy không trả lời. Cô cầm tập tài liệu trên bàn, bước ra khỏi phòng làm việc, lưng thẳng như một đường kẻ chỉ.
---
Phòng họp số 3 nhỏ, chỉ đủ cho sáu người. Nhưng hôm nay trong đó chỉ có một mình Lục Hạo Đình.
Anh ngồi ở đầu bàn, lưng dựa vào ghế, ánh mắt dán vào màn hình điện thoại. Bộ suit đen tuyền tôn lên dáng người rắn rỏi, cổ áo sơ mi cài kín đến nút thứ hai. Trên bàn trước mặt anh là một tập hồ sơ bìa màu xanh đậm, dày chừng hai trăm trang.
Nhược Vy đẩy cửa kính bước vào.
Anh ngước lên.
Ánh mắt họ chạm nhau — lạnh như hai lưỡi dao vừa được mài sắc.
"Cô Nghiêm." Hạo Đình cất điện thoại vào túi, giọng đều đều như thể đang đọc báo cáo tài chính. "Mời ngồi."
Cô không ngồi ngay. Cô đứng đó, cách anh chừng hai mét, tay ôm tập tài liệu trước ngực như một tấm khiên vô hình.
"Lục tổng đến công ty kiểm toán nhỏ như chúng tôi vào sáng thứ Hai," cô chậm rãi nói, "chắc không phải để kiểm tra sổ sách."
Khóe môi Hạo Đình khẽ giật.
Không hẳn là cười. Chỉ là một tia thích thú thoáng qua — giống hệt như đêm qua, khi cô hỏi anh có phải đến để hỏi thăm sức khỏe không.
"Cô đoán đúng." Anh đẩy tập hồ sơ về phía cô. "Tôi đến để nói về chuyện này."
Nhược Vy liếc xuống tập hồ sơ. Bìa màu xanh đậm, không có tiêu đề, chỉ có một dãy số được đánh máy ở góc trên bên phải.
Cô không chạm vào nó.
"Chuyện gì?"
"Chuyện cô đã xâm nhập vào hệ thống giám sát giao dịch nội bộ của Lục thị ba lần trong vòng mười ngày qua."
Máu trong người Nhược Vy như đông lại.
Cô không chớp mắt. Không thay đổi sắc mặt. Nhưng bên trong, hàng trăm thuật toán đang chạy điên cuồng — anh ta biết từ khi nào? Bao nhiêu? Có bằng chứng không?
"Tôi không hiểu Lục tổng đang nói gì."
Giọng cô bình tĩnh đến mức chính cô cũng ngạc nhiên.
Hạo Đình nhìn cô chằm chằm. Ba giây. Năm giây. Rồi anh chậm rãi rút từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại, đặt lên bàn, màn hình xoay về phía cô.
Trên màn hình là một bảng dữ liệu. Địa chỉ IP. Thời gian truy cập. Lịch sử tìm kiếm.
Tất cả đều trỏ về máy tính của cô.
"Cô dùng VPN năm lớp, proxy bảy lớp, mã hóa hai lần." Anh nói, giọng vẫn đều đều như thể đang liệt kê thực đơn bữa trưa. "Kỹ thuật tốt. Nhưng chưa đủ tốt để qua mắt tôi."
Nhược Vy siết chặt tập tài liệu trong tay.
Cô đã bị bắt.
Không phải bởi một tên hacker vô danh, mà bởi chính người đã thiết kế ra toàn bộ hệ thống bảo mật của Lục thị.
"Lục tổng muốn gì?" Cô hỏi thẳng, không vòng vo thêm nữa. "Tố cáo tôi ra tòa? Hay gọi cảnh sát đến ngay bây giờ?"
Hạo Đình không trả lời ngay. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời mưa bụi đang giăng mắc như một tấm lụa xám.
"Nếu tôi muốn tố cáo cô," anh chậm rãi nói, "thì cảnh sát đã đến từ ba ngày trước. Và cô đã không có cơ hội ngồi đây nói chuyện với tôi."
Cô im lặng.
"Tôi đến đây không phải để bắt lỗi em." Anh quay lại, ánh mắt sâu hun hút nhìn thẳng vào cô. "Tôi đến để đề nghị một thỏa thuận."
Từ "em" rơi xuống nhẹ bẫng, như một hạt mưa vừa chạm vào mặt kính.
Nhược Vy nhận ra sự thay đổi trong cách xưng hô của anh. Nhưng cô không phản ứng. Cô chỉ hỏi:
"Thỏa thuận gì?"
"Cô giúp tôi tìm ra kẻ đã rò rỉ tài liệu mật từ nội bộ Lục thị. Đổi lại, tôi sẽ cho cô quyền truy cập hợp pháp vào toàn bộ dữ liệu cô cần."
Tim Nhược Vy đập mạnh một nhịp.
Quyền truy cập hợp pháp. Vào toàn bộ dữ liệu cô cần.
Đó chính là thứ cô đã mất ngủ hàng tuần để tìm cách có được.
Nhưng tại sao anh ta lại đề nghị điều đó?
"Lục tổng nghĩ tôi sẽ tin anh sao?" Cô hỏi, giọng sắc lạnh. "Anh là tổng giám đốc Lục thị. Kẻ rò rỉ tài liệu là người trong công ty anh. Tại sao anh lại cần một người ngoài như tôi giúp?"
Hạo Đình im lặng một lúc lâu.
Rồi anh quay lại bàn, mở tập hồ sơ bìa xanh, lật đến trang thứ ba mươi bảy, và đặt trước mặt cô một tờ giấy.
Đó là bản sao của một báo cáo kiểm toán nội bộ. Ký tên: Lục Thế Hùng.
"Vì kẻ tôi đang tìm," anh nói, giọng trầm xuống như tiếng sấm xa, "không chỉ muốn phá hoại công ty. Hắn ta còn muốn đe dọa những người đang cố gắng tìm ra sự thật. Và cô," anh ngước mắt nhìn cô, "chính là một trong số những người đó."
Nhược Vy nhìn chằm chằm vào tờ giấy.
Rồi cô nhìn lên anh.
"Anh đang nói đến tin nhắn đe dọa tôi nhận được ba ngày trước?"
Hạo Đình gật đầu.
"Số điện thoại đó được đăng ký dưới tên một nhân viên đã nghỉ việc ở Lục thị. Nhưng người gửi tin nhắn không phải là cô ta." Anh dừng lại một nhịp. "Đó là một kẻ khác. Một kẻ có quyền truy cập vào hệ thống bảo mật cấp cao nhất. Và tôi nghi ngờ hắn ta đang thao túng dữ liệu từ bên trong."
Cô im lặng.
Những mảnh ghép trong đầu cô bắt đầu xoay chuyển, khớp vào nhau như một bảng tính được sắp xếp hoàn hảo.
Hạo Đình không phải kẻ thù.
Anh ta cũng đang bị đe dọa. Cũng đang điều tra. Cũng đang tìm kiếm sự thật.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể tin anh ta.
"Tôi có ba điều kiện." Cô nói, giọng rõ ràng như đọc hợp đồng.
Hạo Đình hơi nhướn mày, như thể không ngờ cô lại chủ động đặt điều kiện.
"Điều kiện thứ nhất: Tôi chỉ làm việc trên dữ liệu đã được mã hóa. Không ai — kể cả anh — được phép truy cập vào máy tính cá nhân của tôi."
"Đồng ý."
"Điều kiện thứ hai: Mọi phát hiện của tôi sẽ được báo cáo trực tiếp cho anh và cho một bên thứ ba độc lập — không phải công ty kiểm toán của tôi, mà là một tổ chức giám sát bên ngoài."
Ánh mắt Hạo Đình thoáng dao động.
"Bên thứ ba nào?"
"Tôi sẽ chọn. Và tôi sẽ không nói cho anh biết đó là ai."
Anh im lặng một lúc lâu. Rồi gật đầu.
"Được."
"Điều kiện thứ ba." Nhược Vy hít một hơi thật sâu. "Nếu trong quá trình điều tra, tôi phát hiện ra bất kỳ bằng chứng nào cho thấy anh có liên quan đến những sai phạm này — dù là trực tiếp hay gián tiếp — tôi sẽ không giữ bí mật. Tôi sẽ công khai tất cả. Kể cả khi điều đó có nghĩa là hủy hoại anh."
Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng mưa bụi rơi ngoài cửa sổ.
Hạo Đình nhìn cô.
Không giận dữ. Không phản đối. Chỉ có một tia gì đó rất lạ trong đáy mắt — như thể anh vừa nhận ra điều gì đó về cô mà trước đây anh chưa từng thấy.
"Cô Nghiêm." Anh chậm rãi nói. "Cô là người đầu tiên dám nói thẳng với tôi những điều như vậy."
"Vậy anh có đồng ý không?"
Anh gật đầu.
"Đồng ý."
Rồi anh đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo, và chìa tay ra phía cô.
Một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, trên ngón trỏ có một vết chai mờ — dấu vết của hàng nghìn giờ gõ bàn phím.
Nhược Vy nhìn bàn tay đó.
Cô biết khoảnh khắc này là một ngã rẽ.
Nếu cô nắm lấy tay anh, cô sẽ bước vào một cuộc chơi không có đường lui. Một cuộc chơi mà kẻ thù và đồng minh chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh như mưa bụi ngoài kia.
Nhưng cô cũng biết rằng nếu không nắm lấy, cô sẽ không bao giờ tìm ra được sự thật.
Cô chìa tay ra.
"Hợp tác vui vẻ, Lục tổng."
Bàn tay anh nắm lấy tay cô.
Hơi ấm lan tỏa — khô ráo, vững chãi, và nguy hiểm như chính con người anh.
Nhưng ánh mắt cả hai vẫn lạnh như băng.
Bên ngoài, mưa bụi vẫn rơi, lất phất như những sợi tơ trời vô hình, phủ lên tòa nhà kính của Đức Minh một màu xám mờ ảo.
Hạo Đình buông tay cô ra trước. Anh cầm tập hồ sơ lên, bước về phía cửa.
Nhưng khi đi ngang qua cô, anh dừng lại một nhịp.
"Cô Nghiêm."
Cô không quay lại.
"Tôi quên nói một điều."
"Điều gì?"
"Người gửi email cho cô mười ngày trước — người đã gửi tập tài liệu mật có tiêu đề 'Sự thật cho cô' — không phải là tôi."
Nhược Vy quay phắt lại.
Nhưng Hạo Đình đã bước ra khỏi phòng họp, bóng lưng thẳng tắp khuất dần sau lớp cửa kính mờ.
Cô đứng lặng đó, tim đập thình thịch.
Anh ta biết về email đó.
Anh ta biết tất cả.
Và nếu không phải anh ta đã gửi nó... thì ai?
Bên ngoài, mưa bụi vẫn rơi không ngớt. Nhưng lần đầu tiên sau mười ngày, Nhược Vy có cảm giác rằng mình không còn đi một mình trong màn mưa đó nữa.
Mà là đang bước vào một ván cờ mà cô chưa nhìn thấy hết các quân.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện