Chương 5/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Buổi sáng thứ ba trong phòng server của Lục thị, Nghiêm Nhược Vy đã ngồi trước màn hình đúng mười bảy phút mà không hề chớp mắt. Dãy dữ liệu truy vết giao dịch chạy dài như một con rắn vô hình, mỗi ký tự đều có thể là điểm mù mà kẻ nội gián cố tình để lại.
Phòng server lạnh đến mức đầu ngón tay cô tê dại. Điều hòa luôn để mười sáu độ để bảo vệ máy móc, và cô đã quên mang áo khoác. Nhưng cô không phiền. Cái lạnh giúp cô tỉnh táo.
Cốc cà phê nóng hổi được đặt trước mặt cô.
Cô ngước lên, đúng lúc nhìn thấy bóng lưng Lục Hạo Đình. Anh đã quay đi, tay đút túi quần, giọng đều đều như đang đọc báo cáo tài chính:
“Đen, không đường. Uống đi cho ấm.”
Nhược Vy nhìn cốc cà phê, rồi nhìn lưng áo sơ mi xanh đậm của anh. Trí nhớ của cô hoạt động như một cỗ máy: cô chưa từng nói với anh mình uống cà phê như thế nào. Lần duy nhất cô gọi cà phê trước mặt anh là ở buổi tiệc tối tuần trước – khi ấy cô gọi một cốc Americano đen, không đường, và anh ngồi cách cô hai bàn. Lúc đó cô còn tưởng anh không để ý.
Nhưng rõ ràng là anh để ý. Để ý rất lâu rồi.
Cô cầm cốc cà phê lên, hơi ấm lan qua lòng bàn tay lạnh buốt. “Cảm ơn.”
Anh không quay lại, chỉ khẽ gật đầu. Rồi ngồi vào dãy máy đối diện, màn hình xanh lè hắt lên gương mặt góc cạnh.
Những ngày làm việc chung cứ thế trôi qua.
Phòng server trở thành chiến trường riêng của họ. Họ ngồi cách nhau một dãy bàn, mỗi người một màn hình, nhưng cùng truy vết một mục tiêu: con đường của dòng tiền bất hợp pháp đã chảy ra khỏi Lục thị. Nhược Vy xử lý dữ liệu thô, viết script kiểm tra chéo các giao dịch. Hạo Đình phân tích cấu trúc bảo mật, tìm điểm đứt gãy trong hệ thống log.
Làm việc với anh, cô nhận ra một điều: anh không nói nhiều, nhưng mỗi câu nói đều chính xác đến từng ký tự. Anh không bao giờ hỏi lại lần hai. Anh nhớ tất cả các biến số cô đã chạy ba ngày trước, nhớ cả thói quen cô gõ phím bằng hai ngón trỏ thay vì mười ngón như người bình thường.
Ngày thứ tư, cô tìm thấy một chuỗi mã bất thường ẩn trong nhật ký truy xuất kho dữ liệu. Cô xoay màn hình về phía anh: “Lục tổng, cái này không phải log hệ thống. Có người đã giả lập thao tác để che giấu truy vết rút tiền.”
Hạo Đình bước tới, cúi xuống nhìn màn hình. Anh đứng rất gần, cô ngửi thấy một mùi hương rất nhạt – gỗ tuyết tùng và một chút lạnh giá của điều hòa. Ngón tay anh chỉ vào dòng mã.
“Timestamp bị chỉnh lệch hai phần nghìn giây. Người làm chuyện này rất chuyên nghiệp.”
“Nhưng đủ để lộ răng.” Cô nói.
Anh im lặng một thoáng. Rồi khóe môi anh khẽ nhếch lên – một biểu cảm gần như là cười, nếu như cô không biết mặt anh vốn lạnh như tượng tạc.
“Đủ.”
Ngày thứ năm, trời đổ mưa bụi từ sáng sớm. Nhược Vy đến muộn mười lăm phút vì tắc đường. Áo khoác của cô ướt một mảng lớn, tóc mai dính bết vào thái dương. Khi bước vào phòng server, cô thấy trên lưng ghế của mình – chiếc ghế cô vẫn ngồi suốt tuần – có một chiếc áo vest đen được gấp gọn gàng.
Cô nhìn quanh. Hạo Đình đã ngồi ở vị trí của anh, mắt dán vào màn hình, bàn phím lách cách đều đều.
Cô không hỏi. Anh cũng không giải thích. Cô chỉ khoác chiếc áo vest lên vai. Nó rộng hơn người cô rất nhiều, nhưng ấm. Và có mùi giống như lần trước cô đã ngửi thấy – gỗ tuyết tùng, rất sạch.
Buổi chiều hôm ấy, họ phát hiện manh mối quan trọng: giao dịch đáng ngờ cuối cùng được thực hiện từ một địa chỉ IP nội bộ, nhưng không phải từ bất kỳ phòng ban nào trong tòa nhà chính. Nó phát ra từ một tầng hầm đã bị niêm phong – nơi từng là phòng thí nghiệm công nghệ cũ của Lục thị.
“Ngày mai em sẽ kiểm tra,” Nhược Vy nói. Rồi cô khựng lại. Em.
Chữ đó vừa rơi ra khỏi miệng, cô đã muốn cắn lưỡi.
Suốt một tuần, cô chỉ gọi anh là “Lục tổng”. Còn anh gọi cô là “cô Nghiêm”. Khoảng cách ấy giống như dãy bàn ngăn giữa họ – lịch sự, chuyên nghiệp, và an toàn.
Nhưng lúc này, trong cái lạnh 16 độ của phòng server, sau năm ngày ngồi cạnh một con người chưa từng lớn tiếng, chưa từng thúc ép, chưa từng hỏi cô điều gì riêng tư nhưng luôn đặt cà phê đen không đường trước mặt cô đúng 9 giờ sáng, khoảng cách ấy bỗng nhiên vỡ vụn.
Hạo Đình không ngước lên. Nhưng ngón tay anh dừng trên bàn phím một giây. Rất nhẹ.
“Ừ.” Anh nói. “Ngày mai đi cùng anh.”
Tối hôm ấy, họ ở lại muộn hơn thường lệ. Nhược Vy muốn hoàn thành nốt script kiểm tra trước khi về, còn Hạo Đình nói anh cần kiểm tra lại lịch sử bảo trì của tầng hầm.
Đồng hồ điểm 22 giờ. Mưa bụi bên ngoài đã chuyển thành mưa nặng hạt, đập lộp bộp vào ô cửa kính duy nhất trong phòng. Nhược Vy tháo kính ra, day day sống mũi. Màn hình trước mặt cô đột nhiên chớp tắt một lần.
Rồi một lần nữa.
Rồi phòng server tối om.
Tiếng máy móc rền rĩ tắt dần, nhường chỗ cho một khoảng lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng mưa đập ngoài cửa kính, và tiếng thở của chính mình.
“Mất điện.” Hạo Đình nói, giọng anh vẫn bình tĩnh. “Máy phát dự phòng sẽ khởi động trong ba phút.”
Ba phút trong bóng tối.
Nhược Vy đứng lên theo thói quen, nhưng chân vấp phải dây cáp dưới bàn. Cô loạng choạng, tay bám vào cạnh bàn. Cùng lúc, một bàn tay nắm lấy khuỷu tay cô – chắc, nhanh, như một phản xạ đã được lập trình sẵn.
“Cẩn thận.”
Giọng anh ở rất gần. Gần hơn cô tưởng.
Cô đứng yên. Không rút tay lại. Trong bóng tối, mọi giác quan đều nhạy bén hơn. Cô nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của anh, cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh qua lớp áo sơ mi mỏng của mình.
“Lục tổng.” Cô cất tiếng, nhưng giọng khẽ đến mức gần như thì thầm.
“Ừ.”
“Anh có nghĩ cúp điện này là tình cờ không?”
Im lặng. Rồi anh đáp: “Không.”
Trong một khoảnh khắc, không ai cử động. Bàn tay anh vẫn giữ khuỷu tay cô. Rồi cô cảm nhận được anh đang cúi xuống – rất chậm. Hơi thở của anh phả nhẹ lên đỉnh đầu cô, len qua mái tóc rối vì ngồi máy tính cả ngày.
Tim cô đập thình thịch. Máu trong người chạy nhanh đến mức cô gần như không thở nổi.
Cô không lùi lại. Anh cũng không.
Ngay lúc ấy, đèn bật sáng.
Tiếng máy móc ù ù trở lại, ánh sáng trắng lạnh tràn ngập căn phòng. Trong một tích tắc, mọi thứ hiện rõ: cô đứng tựa vào bàn, một tay bám cạnh bàn, tay kia vẫn nằm trong tay anh. Còn anh cúi xuống rất thấp, mặt chỉ cách đỉnh đầu cô một gang tay.
Cả hai cùng buông ra. Cùng một lúc, cùng một tốc độ – như chưa từng có gì xảy ra.
Hạo Đình lùi về phía dãy máy chủ, quay lưng lại, giọng đều đều:
“Tôi đi kiểm tra hệ thống điện. Cô ở đây.”
Nhược Vy không đáp. Cô đứng im, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa kim loại. Cốc cà phê đen không đường ban sáng vẫn còn trên bàn, đã nguội lạnh từ lâu. Nhưng lồng ngực cô thì nóng ran.
Cô nhìn vào màn hình máy tính vừa khởi động lại. Dòng script còn dang dở. Nhưng đầu óc cô không còn chỗ cho những dòng lệnh nữa.
Bởi vì cô biết – anh cũng biết – khoảnh khắc trong bóng tối vừa rồi không phải vô tình. Và anh đã quan sát cô lâu hơn cô tưởng. Rất lâu.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Nhưng trong phòng server lạnh lẽo, lần đầu tiên Nhược Vy cảm thấy ấm.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện