Chương 6/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Ba ngày sau lần mất điện hôm ấy, Nhược Vy tìm thấy mấu chốt.
Cô ngồi trong phòng server, màn hình phản chiếu lên gương mặt không chút biểu cảm, đôi mắt dán chặt vào dãy số vừa giải mã được. Một chuỗi giao dịch xuyên biên giới, đi qua ba ngân hàng trung gian, cuối cùng đổ vào một tài khoản tại Quần đảo Cayman. Số tiền: năm triệu nhân dân tệ. Ngày giao dịch: 14 tháng 10, sáu năm trước. Hai ngày trước khi chú cô bị bắt.
Nhưng đó không phải điều khiến tay cô run lên. Mà là tên chủ tài khoản.
Nghiêm Vĩnh Xuyên.
"Không thể nào."
Cô lẩm bẩm, lưng tựa thẳng vào ghế, cảm giác như ai đó vừa rút hết không khí khỏi phổi. Cô nhấn F5. Rồi nhấn lại. Dòng chữ vẫn không thay đổi.
Tài khoản mở tại Cayman. Đứng tên chú cô. Nhưng chữ ký ủy quyền giao dịch – thứ mà cô vừa lần ra từ lớp mã hóa thứ ba – lại mang digital signature của Lục Thế Hùng.
Cô đã đoán đúng.
Chú cô không tham ô. Chú cô là vật tế thần. Có người đã nhét năm triệu tệ vào tài khoản của chú, rồi dùng chính số tiền đó làm bằng chứng để kết tội ông.
Cánh cửa phòng server bật mở. Bước chân quen thuộc – chậm, đều, không vội vàng. Hạo Đình đặt ly cà phê đen không đường xuống bàn, cạnh bàn tay đang nắm chặt của cô.
"Em tìm thấy gì rồi?"
Nhược Vy không quay đầu. Cô chỉ nghiêng màn hình về phía anh. Một giây. Hai giây. Ba giây. Cô không nghe thấy tiếng anh thở.
Cô quay lại. Hạo Đình đứng im. Ánh mắt anh không nhìn màn hình. Mà nhìn cô.
Trong mắt anh có một thứ cô chưa từng thấy trước đây. Không phải lạnh lùng. Cũng không phải tinh tế thường ngày. Là... tội lỗi.
Lồng ngực cô thắt lại.
"Anh biết." Giọng cô không còn run nữa. Nó đều và phẳng lặng đến đáng sợ – đúng kiểu giọng cô vẫn dùng mỗi khi muốn che giấu điều gì. "Anh đã biết chuyện này từ trước."
Đó không phải câu hỏi.
Hạo Đình im lặng.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Bao lâu rồi?"
Anh không đáp. Bàn tay đặt dọc thân người, ngón cái xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón út – kỷ vật của mẹ. Nhược Vy đã quan sát anh đủ lâu để biết: đó là dấu hiệu anh đang căng thẳng tột độ.
"Lục Hạo Đình." Lần đầu tiên cô gọi đầy đủ tên anh, không phải "Lục tổng" xa lạ, cũng không phải "anh" mềm mại như những ngày qua. Giọng cô sắc như mảnh thủy tinh vỡ. "Anh biết chuyện này bao lâu rồi?"
Im lặng.
Sự im lặng đó là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
Cô đứng bật dậy. Chiếc ghế xoay đập mạnh vào tủ hồ sơ phía sau. "Anh biết cha anh đã gài bẫy chú tôi. Anh biết ông ta đã hủy hoại cả gia đình tôi. Anh biết chú tôi chết oan – và anh vẫn im lặng?"
Hạo Đình không lùi bước. Nhưng anh cũng không bước tới. Anh đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt không rời khỏi cô dù chỉ một giây.
"Anh không im lặng." Giọng anh trầm và chậm. Từng chữ một, như thể mỗi chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. "Anh đã thu thập chứng cứ suốt bảy năm."
"Bảy năm?" Cô bật cười, tiếng cười không có chút ấm áp nào. "Bảy năm mà không làm được gì? Trong khi chú tôi chết, ba mẹ tôi phá sản, còn tôi thì lớn lên với ý nghĩ rằng chú mình là kẻ tham ô?"
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu. Lồng ngực đau nhói, như có ai đó bóp nghẹt trái tim cô từ bên trong.
"Kẻ đứng sau tất cả là cha anh."
Cô nói ra điều đó như một bản án. Không phải suy đoán nữa. Là sự thật, trần trụi và tàn khốc.
Hạo Đình nhắm mắt. Một giây. Rồi mở ra. "Anh biết."
Hai chữ ấy phá vỡ thứ gì đó trong cô. Cô lùi lại một bước, rồi thêm một bước nữa, dựa lưng vào bức tường lạnh ngắt của phòng server. Những dãy đèn LED từ các tủ máy chủ nhấp nháy như nhịp tim của một con quái vật vô hình.
"Tại sao anh lại hợp tác với tôi?" Giọng cô khản đặc. "Tại sao lại cho tôi quyền truy cập dữ liệu, tại sao lại để tôi tự tìm ra sự thật này?"
"Bởi vì em có quyền được biết."
Anh bước tới một bước. Chỉ một bước. "Và bởi vì anh cần em. Một mình anh không thể hạ bệ ông ta. Ông ta có quá nhiều người bảo vệ, quá nhiều lớp phòng thủ. Nhưng nếu có thêm em – một kiểm toán viên độc lập với bằng chứng rõ ràng – thì cơ hội sẽ khác."
"Anh đang lợi dụng tôi?"
"Anh đang tin tưởng em."
Cô nhìn anh. Thật lâu. Trong ánh sáng xanh lạnh của phòng server, gương mặt anh hiện rõ từng đường nét. Cô đã từng nghĩ anh là kẻ thù. Rồi cô nghĩ anh là đồng minh. Nhưng chưa một giây phút nào cô nghĩ anh là... người cùng chung nỗi đau.
"Cha anh..." Cô ngập ngừng. "Ông ta đã làm gì anh?"
Hạo Đình không trả lời ngay. Anh quay mặt đi, nhìn vào dãy máy chủ đang kêu vo ve. Khi anh nói, giọng anh phẳng lặng như mặt hồ không gió.
"Mẹ anh chết năm anh mười bảy tuổi. Bà phát hiện cha ngoại tình và có con riêng. Bà đòi ly hôn. Cha nhốt bà trong biệt thự, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài, ép bà ký giấy từ bỏ quyền nuôi con. Sáu tháng sau, bà tự sát."
Nhược Vy nín thở.
"Anh mất một năm để tiếp cận hồ sơ bệnh án của mẹ. Bác sĩ riêng của gia đình kết luận bà bị trầm cảm nặng. Nhưng anh tìm thấy đơn thuốc bị làm giả. Mẹ anh không bị trầm cảm. Bà bị đầu độc chậm bằng kim loại nặng. Từ từ. Từng ngày một. Cho đến khi bà không còn đủ sức để chống cự nữa."
"Ai..."
"Cha anh." Anh quay lại nhìn cô. Trong mắt anh không có nước mắt. Chỉ có một sự bình tĩnh đáng sợ, thứ bình tĩnh được tôi luyện qua bảy năm chịu đựng. "Ông ta muốn cưới người tình mới. Và mẹ anh là chướng ngại vật cuối cùng."
Cô không nói được gì. Mọi lời trách móc, mọi cơn giận dữ vừa bùng lên trong cô giờ đây như bị dội một gáo nước lạnh. Không biến mất, nhưng đông cứng lại, lơ lửng như những mảnh băng sắc nhọn chưa kịp rơi xuống.
"Anh ở lại Lục thị vì anh muốn thu thập đủ bằng chứng." Anh rút từ túi áo trong ra một chiếc USB nhỏ, màu đen tuyền, không nhãn mác. "Bảy năm qua, tất cả những gì anh tìm được đều ở trong này. Giao dịch tài chính. Hồ sơ giả. Bằng chứng giết mẹ anh. Và cả vụ án của chú em."
Cô nhìn chiếc USB trong tay anh. Chỉ bé bằng đốt ngón tay. Nhưng chứa đựng tội ác của cả một đời người.
"Tại sao anh chưa công khai nó?"
"Vì còn một mắt xích cuối cùng." Anh siết chặt chiếc USB trong lòng bàn tay. "Người đã thực hiện giao dịch chuyển năm triệu tệ vào tài khoản chú em – đó không phải cha anh. Mà là một người khác trong nội bộ Lục thị. Người đó vẫn đang làm việc ở đây. Và người đó là nhân chứng sống duy nhất có thể buộc tội cha anh trước tòa."
"Là ai?"
"Anh chưa biết. Nhưng chúng ta sắp tìm ra rồi."
Anh đặt chiếc USB lên bàn, ngay cạnh ly cà phê đã nguội ngắt. "Anh đã chờ đợi bảy năm. Anh có thể chờ thêm vài ngày nữa. Nhưng em thì khác. Em cần quyết định ngay bây giờ."
"Quyết định gì?"
"Em muốn công khai mọi chuyện ngay lập tức, và đánh mất cơ hội bắt được kẻ thực sự đã ra tay hại chú em? Hay em sẽ cho anh thêm bảy mươi hai giờ để tìm ra mắt xích cuối cùng?"
Cô nhìn anh. Rồi nhìn chiếc USB trên bàn. Rồi lại nhìn anh.
"Anh đang lợi dụng tôi." Cô lặp lại. Nhưng lần này giọng cô đã khác. Ít sắc nhọn hơn. Nhiều mệt mỏi hơn.
"Ừ." Anh thừa nhận, không hề né tránh. "Nhưng không phải vì anh muốn bảo vệ cha mình. Mà vì anh muốn tất cả những kẻ có tội phải trả giá. Bao gồm cả ông ta."
Cô với tay lấy ly cà phê. Uống một ngụm. Đắng và lạnh. Giống hệt cảm giác trong lồng ngực cô lúc này.
"Bảy mươi hai giờ." Cô đặt ly xuống. "Tôi cho anh bảy mươi hai giờ. Sau đó, dù anh có tìm thấy mắt xích cuối cùng hay không, tôi cũng sẽ công khai mọi thứ."
"Đủ rồi."
Anh cầm chiếc USB lên, lần này không cất vào túi áo nữa. Anh đặt nó vào lòng bàn tay cô.
"Em giữ nó."
Cô sững người. "Tại sao?"
"Vì nếu có chuyện gì xảy ra với anh trong bảy mươi hai giờ tới, em vẫn có thể hoàn thành nốt phần việc còn lại."
Cô nắm chặt chiếc USB. Kim loại lạnh buốt trong lòng bàn tay. "Anh nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra?"
"Cha anh không phải người dễ bị đánh bại. Ông ta có tai mắt khắp nơi. Kể cả trong chính tòa nhà này."
Anh quay người, bước về phía cửa. Khi tay anh chạm vào nắm đấm cửa, giọng cô vang lên sau lưng:
"Lục Hạo Đình."
Anh dừng lại. Không quay đầu.
"Anh đã biết chú tôi là ai... ngay từ lần đầu tiên gặp tôi ở buổi tiệc, phải không?"
Im lặng.
"Đó là lý do anh tiếp cận tôi."
Vẫn im lặng. Nhưng lần này, sự im lặng không còn là câu trả lời. Nó là một lời thú nhận.
Cô nhắm mắt. Mọi mảnh ghép trong đầu cô bắt đầu xếp lại thành một bức tranh mới. Buổi tiệc tối hôm ấy. Cuộc tranh luận về dữ liệu. Cái cách anh nhìn cô – không phải như nhìn một người lạ, mà như nhìn một bóng ma từ quá khứ.
Anh đã biết cô là ai ngay từ đầu.
Mọi thứ sau đó – sự hợp tác, những ly cà phê đen, chiếc áo vest lặng lẽ đặt trên ghế, khoảnh khắc trong bóng tối – tất cả đều được xây dựng trên nền tảng của một lời nói dối.
"Ra ngoài đi." Giọng cô vỡ ra, dù cô đã cố giữ nó thật phẳng. "Ngay bây giờ. Ra ngoài."
Hạo Đình xoay nắm đấm cửa. Nhưng trước khi bước ra, anh dừng lại một giây.
"Anh xin lỗi."
Cánh cửa đóng lại sau lưng anh. Tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang.
Nhược Vy đứng im trong phòng server lạnh lẽo. Chiếc USB vẫn nằm trong lòng bàn tay cô, mỗi giây trôi qua như càng nặng thêm. Cô nhìn vào màn hình máy tính – tên chú cô vẫn ở đó, bên cạnh chữ ký số của Lục Thế Hùng.
Chú à, chú không tham ô. Chú chỉ là vật tế thần.
Nước mắt rơi xuống bàn phím. Một giọt. Rồi hai giọt. Cô không lau đi.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô khóc.
Bên ngoài cửa sổ, mưa bụi Kinh thành vẫn rơi. Những hạt mưa li ti đập vào kính, tạo thành những vệt nước dài ngoằn ngoèo như vết sẹo trên da thành phố. Cô nhìn qua lớp kính mờ hơi nước, xuống con đường bên dưới. Một bóng người đứng im giữa màn mưa – không ô, không áo mưa. Chỉ đứng đó, ngước lên phía cửa sổ của cô.
Lục Hạo Đình.
Anh đứng trong mưa, áo sơ mi trắng ướt đẫm, nhưng không hề có ý định bước đi. Trong tay anh, cô nhìn thấy thứ gì đó lấp lánh dưới ánh đèn đường. Một chiếc USB khác – giống hệt chiếc cô đang giữ.
Cô lùi lại khỏi cửa sổ.
Lau nước mắt.
Và bỏ chạy.
Cửa phòng server bật mở. Hành lang dài hun hút. Cầu thang bộ vắng tanh. Cô chạy như thể chạy khỏi chính mình, khỏi sự thật cô vừa phát hiện, khỏi bảy năm thù hận và ba tuần rung động đan xen vào nhau không thể gỡ.
Cô yêu con trai của kẻ thù.
Và anh đã biết điều đó từ trước khi cô kịp nhận ra.
Khi cô lao ra khỏi cổng tòa nhà Lục thị, mưa bụi quất thẳng vào mặt, lạnh buốt. Cô không dừng lại. Cô cứ chạy, cho đến khi phổi như muốn nổ tung, cho đến khi đầu óc trống rỗng không còn suy nghĩ được gì nữa.
Phía sau, trong màn mưa, Hạo Đình vẫn đứng đó. Anh không đuổi theo. Chỉ đứng nhìn bóng cô khuất dần nơi cuối con đường.
Trong lòng bàn tay anh, chiếc USB chứa toàn bộ tội ác của cha mình bị siết chặt đến mức các cạnh kim loại hằn sâu vào da thịt.
Anh đã chờ bảy năm. Nhưng bảy mươi hai giờ tới sẽ là dài nhất.
Mưa vẫn rơi. Mưa bụi Kinh thành chưa bao giờ ngớt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện