Chương 7/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Cửa mở. Anh đứng đó, áo sơ mi trắng nhàu nhĩ như thể đã mặc suốt ba ngày, mắt hằn quầng thâm sâu. Nhược Vy không chờ anh lên tiếng. Cô đứng giữa hành lang tối, người ướt đẫm nước mưa, giọng khản đặc vì lạnh và thiếu ngủ:
– Em cần biết ranh giới của anh ở đâu. Giữa cha anh và công lý.
Hạo Đình không trả lời ngay. Anh lùi lại nửa bước, đưa tay bật đèn. Thứ ánh sáng vàng nhạt hắt lên gương mặt tái nhợt của cô, lên mái tóc đen bết nước, lên đôi mắt sưng đỏ vẫn cố mở to để không chớp. Anh cởi chiếc áo vest vắt trên ghế, khoác nhẹ lên vai cô.
– Vào trong đã. Em lạnh cóng rồi.
Cô không nhúc nhích. Nước mưa từ tóc nhỏ xuống sàn gỗ, từng giọt một.
– Em không vào. Em chỉ đến để nghe câu trả lời.
Anh thở ra, chậm và nặng.
– Vậy thì, không có ranh giới nào cả. Anh đứng về phía sự thật. Và sự thật là ông ta đã phạm tội.
Nhược Vy nhìn thẳng vào mắt anh. Cô từng nghĩ ánh mắt ấy lạnh lùng, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một vực sâu của nỗi đau bị chôn giấu quá lâu.
– Nói hay lắm. Nhưng ba ngày qua, em đã đọc từng dòng trong kế hoạch anh gửi. Nó tỉ mỉ như một chương trình máy tính. Có tính toán, có dự phòng, có cả kịch bản nếu em không quay lại. Một người lên kế hoạch hạ bệ cha ruột mình kỹ đến thế, anh nghĩ em có thể tin tưởng tuyệt đối sao?
Khóe môi anh giật nhẹ. Không phải cười, mà là một cái nhếch mép chua chát.
– Em nghĩ anh làm thế vì muốn thắng? Nhược Vy, anh nợ em một lời xin lỗi. Ngay từ đầu anh đã biết em là ai, biết chú em từng bị hại thế nào. Nhưng anh không nói. Không phải vì anh coi thường em. Mà vì anh sợ em sẽ nhìn anh như bây giờ – một kẻ đáng ngờ.
Cô im lặng. Cả hành lang chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài. Cuối cùng cô cũng bước qua ngưỡng cửa, nhưng không ngồi xuống ghế. Cô dựa lưng vào tường, vòng tay trước ngực.
– Ba ngày qua em đã nghĩ rất nhiều. Em ghét cha anh. Ghét đến tận xương tủy. Nhưng em không thể ghét anh được. Vấn đề là… em không biết có nên tin một người mà em không thể ghét hay không.
Hạo Đình rót một cốc nước ấm, đặt lên bàn trà trước mặt cô, rồi ngồi xuống ghế sofa, cách cô một khoảng vừa đủ.
– Anh hiểu. Anh cũng đã ghét ông ta từ năm mười bảy tuổi. Khi mẹ anh chết, trong bệnh viện không có một bóng người nhà nào ngoài anh. Ông ta đang dự tiệc với đối tác. Cái chết của mẹ anh không phải bệnh tật, mà là do chất độc tích tụ nhiều năm trong thức ăn. Ông ta làm thế để kiểm soát bà ấy, để bà ấy không dám ly hôn. Đến khi bà ấy thực sự muốn rời đi, thì đã quá muộn.
Nhược Vy siết chặt vạt áo. Cô biết câu chuyện này từ file dữ liệu anh gửi, nhưng nghe chính giọng anh kể, nó như một nhát dao cứa thêm vào vết thương đã có sẵn trong lòng cô.
– Còn chú em. Chú ấy là người duy nhất trong nhà không coi em là con nít cần bảo bọc. Chú dạy em phân tích bảng tính đầu tiên năm em mười ba tuổi. Chú nói: “Dữ liệu không bao giờ nói dối. Chỉ có người ta giấu nó đi thôi.” Sáu năm trước chú bị kết tội tham ô, rồi tự sát trong trại giam. Không ai tin chú oan, ngoại trừ em.
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu. Nước mắt không rơi, nhưng đôi mắt cô đỏ hoe.
– Bây giờ em có dữ liệu rồi. Đủ để chứng minh chú em bị gài bẫy. Nhưng để dùng nó, em phải dựa vào anh. Vào con trai của kẻ đã giết chú em. Anh bảo em phải làm sao đây?
Hạo Đình đứng dậy, đi về phía cô. Anh không chạm vào cô, chỉ dừng lại trước mặt cô, khoảng cách chỉ còn một gang tay.
– Em không phải dựa vào anh. Em có thể tự mình làm tất cả. Nhưng nếu em đồng ý, chúng ta sẽ nhanh hơn. Và anh thề với em, sau khi mọi chuyện xong xuôi, em muốn đi đâu, làm gì, anh đều không ngăn cản. Kể cả nếu em muốn biến mất khỏi cuộc đời anh.
Cô nhìn vào mắt anh, tìm kiếm một vết nứt. Nhưng chỉ thấy sự chân thành khô khốc đến tàn nhẫn. Đó là kiểu chân thành của một người đã quen chịu đựng một mình.
– Còn gì nữa không? Ngoài kế hoạch anh gửi.
– Còn. Anh đã tìm ra người thực hiện giao dịch chuyển tiền vào tài khoản chú em. Là thư ký riêng của cha anh. Bà ta sắp nghỉ hưu. Nếu ra tay trong tuần này, chúng ta có đủ bằng chứng để buộc tội cả hai.
Nhược Vy gật đầu chậm. Cô rút điện thoại trong túi áo mưa, mở file kế hoạch, chỉ vào một dòng.
– Có một sơ hở. Nếu bà ta đã chuẩn bị sẵn người chịu tội thay, bằng chứng giao dịch sẽ mất giá trị. Em cần ba ngày nữa để truy ngược dòng tiền ra nước ngoài.
– Được. Anh sẽ câu giờ.
Họ nhìn nhau. Lần đầu tiên sau bảy mươi hai giờ, không khí giữa họ không còn là một bức tường băng nữa, mà là một sợi dây mỏng manh vừa được nối lại.
– Hạo Đình.
Cô gọi tên anh, lần đầu tiên không kèm chức danh. Anh khựng lại. Cô tiến lên nửa bước, khoảng cách bị xóa nhòa.
– Em không hứa sẽ tha thứ cho cha anh. Cũng không hứa ở lại. Nhưng em hứa sẽ không dùng dữ liệu này để trả thù cá nhân. Chỉ để tìm công lý cho chú em. Còn chuyện giữa chúng ta…
Cô bỏ lửng câu. Anh nhìn cô, rồi lặng lẽ cầm lấy bàn tay lạnh cóng của cô, áp nhẹ lên ngực trái mình. Qua lớp áo sơ mi mỏng, cô cảm nhận rõ từng nhịp đập dồn dập. Giọng anh trầm xuống, gần như thì thầm:
– Nó ở đây. Và nó đập vì em.
Tay cô run lên. Rồi như một cái đập đáy hồ, nước mắt cô vỡ òa. Cô gục đầu vào vai anh, khóc không thành tiếng, chỉ có những cơn nấc nghẹn ứ trong cổ họng. Anh không nói gì thêm. Anh chỉ đứng yên, một tay ôm nhẹ sau gáy cô, tay kia vẫn giữ bàn tay cô trên tim mình. Ngoài kia, mưa vẫn rơi không ngớt, nhưng trong căn phòng nhỏ, lần đầu tiên sau nhiều năm, cả hai người đều không còn một mình.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện