Chương 8/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Buổi sáng thứ Hai, trời Bắc Kinh phủ một lớp sương mỏng như khói thuốc. Nhược Vy vừa đặt túi xuống bàn làm việc ở Đức Minh thì Tô Mạn đã thò đầu qua vách ngăn, giọng thì thầm như sắp tiết lộ bí mật quốc gia.
– Này, có khách tìm cậu kìa. Xinh lắm. Mà nhìn quen quen.
Nhược Vy ngước lên. Ở khu tiếp tân, Bạch Quân Lệ đang ngồi vắt chéo chân, bộ suit trắng cắt may vừa vặn như đồ đặt riêng. Cô ta cầm tách trà trên tay, ngón út khẽ nhấc lên đúng kiểu con nhà gia giáo. Thấy Nhược Vy, Quân Lệ nở nụ cười tươi rói, vẫy tay như thể họ là bạn thân lâu ngày gặp lại.
– Nhược Vy! Ở đây nè.
Cô ta đứng dậy, ôm lấy vai Nhược Vy thân mật. Mùi nước hoa Chanel N°5 thoang thoảng.
– Lâu rồi không gặp. Nghe nói cậu đang làm việc với Lục tổng? Thân thiết nhỉ.
Ánh mắt Quân Lệ sắc như dao cạo, dù nụ cười vẫn ngọt ngào như mật. Nhược Vy khẽ lùi lại nửa bước, thoát khỏi cái ôm mà không lộ vẻ khó chịu. Cô kéo ghế ngồi xuống đối diện, rót cho mình một tách trà nóng.
– Công việc thôi. Cậu đến đây có việc gì?
– Ôi, chỉ là tiện đường ghé thăm thôi. Dù sao cũng sắp thành đồng nghiệp rồi mà.
Nhược Vy dừng tay trên quai tách. Quân Lệ cười khẽ, rút từ trong túi xách Hermès ra một tấm danh thiếp, đẩy nhẹ qua bàn. Trên tấm thiếp trắng ngà, dòng chữ mạ vàng ghi rõ: "Bạch Quân Lệ – Trợ lý Giám đốc Dự án Chiến lược, Tập đoàn Lục thị".
– Tớ vừa nhận việc ở Lục thị tuần trước. Phòng Dự án Chiến lược, trực tiếp báo cáo cho Lục chủ tịch.
Cô ta nhấn mạnh ba chữ cuối. Nhược Vy giữ nguyên vẻ mặt, nhưng trong đầu đã lướt qua hàng loạt phép tính. Lục Thế Hùng cài người vào vị trí chiến lược. Bạch Quân Lệ – kẻ từng ngồi cùng giảng đường với cô ở Anh, từng chép bài ké mỗi khi deadline dí, từng cười nói rằng "tớ chỉ muốn làm công việc nhàn hạ thôi" – giờ đây là tai mắt của con cáo già.
– Chúc mừng cậu. Lục thị là nơi tốt.
Nhược Vy nhấp ngụm trà, giọng đều đều. Quân Lệ nghiêng đầu nhìn cô, nụ cười vẫn treo trên môi như một phụ kiện.
– Nghe nói cậu với Lục tổng hợp tác ăn ý lắm. Cả công ty đều đồn ấy. Mà này…
Cô ta cúi xuống, hạ giọng như chia sẻ bí mật:
– Cậu có biết Lục tổng với cha anh ấy đang có mâu thuẫn gì không? Dạo này Lục chủ tịch hay gọi tớ lên hỏi về tiến độ mảng công nghệ lắm. Có vẻ không tin tưởng con trai cho lắm.
Nhược Vy đặt tách trà xuống, mắt nhìn thẳng vào Quân Lệ.
– Tớ chỉ làm dữ liệu. Chuyện nội bộ gia đình họ, tớ không quan tâm.
– Ừ nhỉ. Cậu vẫn thế, lúc nào cũng chuyên nghiệp.
Quân Lệ đứng dậy, vuốt nhẹ nếp áo. Trước khi quay đi, cô ta dừng lại một giây.
– À, tối thứ Sáu có tiệc chúc mừng dự án mới ở Lục thị. Lục chủ tịch mời cả team Đức Minh đấy. Nhớ đến nhé.
Cô ta bước đi trên đôi giày cao gót, tiếng gõ lộc cộc vang đều trên sàn đá cẩm thạch. Nhược Vy nhìn theo bóng lưng ấy, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Một, hai, ba. Đúng nhịp guốc của Quân Lệ.
---
Tối hôm ấy, trong văn phòng của Hạo Đình ở tầng hai mươi tám tòa Lục thị, Nhược Vy đặt tấm danh thiếp của Bạch Quân Lệ xuống bàn.
– Tai mắt của cha anh.
Hạo Đình cầm tấm thiếp lên, xoay nhẹ trong tay. Ánh đèn LED hắt lên gương mặt anh những mảng sáng tối.
– Anh biết. Bà ta được tuyển thẳng qua vòng phỏng vấn, không qua phòng Nhân sự.
– Sao không nói với em?
– Anh định hôm nay nói.
Nhược Vy khoanh tay, nhìn anh chằm chằm. Hạo Đình thở ra một hơi, đứng dậy đi về phía cửa sổ. Bên ngoài, thành phố đã lên đèn, những con phố như mạch máu phát quang của một sinh thể khổng lồ.
– Kế hoạch vẫn không đổi. Em sẽ tiếp cận sổ sách gốc thông qua cuộc kiểm toán định kỳ. Còn anh sẽ tung ra dự án đầu tư vào thị trường Đông Nam Á để đánh lạc hướng.
– Dự án ảo?
– Ảo một nửa. Có công ty, có đối tác, có hợp đồng. Nhưng mọi giao dịch đều được ghi nhận trên một hệ thống song song. Cha anh sẽ tập trung vào miếng mồi đó, không để ý đến mảng kiểm toán.
Anh quay lại, ánh mắt nghiêm túc.
– Nhưng giờ có thêm biến số Bạch Quân Lệ. Em phải cẩn thận gấp đôi.
Nhược Vy bước lại gần bàn, mở laptop của mình. Màn hình hiện lên một sơ đồ phức tạp với những mũi tên và nốt đánh dấu đỏ.
– Em đã rà soát lại toàn bộ giao dịch từ năm năm trước. Có một điểm mù. Khoản tiền 5 triệu tệ chuyển vào tài khoản chú em không đến trực tiếp từ Lục Thế Hùng, mà qua ba lớp công ty trung gian. Công ty cuối cùng trong chuỗi…
Cô phóng to một nốt trên sơ đồ.
– Là một doanh nghiệp đăng ký ở Quảng Châu, tên là Hằng Đạt Thịnh. Nhưng công ty này đã giải thể cách đây ba năm. Giám đốc điều hành lúc đó…
Cô bấm thêm một phím. Một gương mặt hiện ra.
– Là Lâm Nhất Nam.
Hạo Đình im lặng. Lâm Nhất Nam – trợ lý thân tín của anh suốt bốn năm qua, người duy nhất biết toàn bộ kế hoạch chống lại Lục Thế Hùng.
– Không thể nào. Nhất Nam theo anh từ khi anh còn ở MIT.
– Em không nói anh ấy phản bội. Nhưng có thể anh ấy đã bị lợi dụng, hoặc bị ép buộc. Dù sao thì…
Nhược Vy ngập ngừng.
– Chúng ta cần nói chuyện với anh ấy.
Hạo Đình xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay – kỷ vật của mẹ. Động tác quen thuộc mỗi khi anh căng thẳng. Cuối cùng, anh gật đầu.
– Để anh sắp xếp.
---
Những ngày sau đó trôi qua trong guồng quay gấp gáp. Nhược Vy dành phần lớn thời gian ở phòng lưu trữ của Lục thị, nơi những tập hồ sơ chất cao như núi. Cô mặc áo khoác dày vì hệ thống điều hòa ở đây luôn để nhiệt độ thấp để bảo quản tài liệu, tay lật từng trang sổ sách với tốc độ của một cỗ máy.
Hạo Đình thỉnh thoảng ghé qua. Không báo trước. Có lần anh mang theo hai cốc cà phê, đặt một cốc xuống cạnh cô mà không nói gì. Cô ngước lên, anh đã quay lưng đi về phía cửa.
– Này.
Anh dừng lại.
– Lần sau cho thêm một gói đường.
Hạo Đình quay đầu, lông mày khẽ nhướn lên.
– Em đổi gu rồi à?
– Không. Nhưng uống đen mãi cũng chán.
Anh khẽ nhếch môi – một biểu cảm hiếm hoi gần như có thể gọi là cười. Rồi biến mất sau cánh cửa.
Tô Mạn, người vô tình chứng kiến cảnh đó khi mang tài liệu xuống, đã huých tay Nhược Vy suốt buổi chiều.
– "Uống đen mãi cũng chán" – trời ơi, cậu với Lục tổng đang nói chuyện cà phê hay nói chuyện tình cảm thế?
– Im đi.
– Người ta mang cà phê tận nơi, còn nhớ cả gu uống. Cậu còn chối.
Nhược Vy không đáp. Nhưng buổi tối hôm ấy, khi một mình trong phòng lưu trữ, cô lặng lẽ cầm cốc cà phê lên. Đen, không đường. Vẫn là gu cũ. Cô nhấp một ngụm, rồi bất giác mỉm cười.
---
Buổi tối thứ Sáu, đại sảnh khách sạn Peninsula được trang hoàng lộng lẫy cho tiệc chúc mừng dự án mới của Lục thị. Đèn pha lê rủ xuống như những thác nước ánh sáng. Giới doanh nhân, chính khách, và những người đẹp khoác trên mình những bộ lễ phục đắt tiền qua lại, nâng ly, cười nói.
Nhược Vy chọn một chiếc đầm đen đơn giản, tóc búi thấp, trang điểm nhẹ. Cô đứng ở góc khuất gần quầy bar, tay cầm ly champagne nhưng không uống. Mắt cô lướt qua đám đông, ghi nhận từng gương mặt.
Bạch Quân Lệ xuất hiện trong bộ đầm đỏ rực, tay khoác tay Lục Thế Hùng. Ông ta – một người đàn ông ngoài sáu mươi với mái tóc bạc được chải chuốt kỹ lưỡng, đôi mắt sắc như diều hâu – đang mỉm cười với một vị khách nào đó. Nụ cười của một kẻ nắm trong tay quyền lực và biết rõ điều đó.
– Đừng nhìn chằm chằm như thế.
Giọng Hạo Đình vang lên sau lưng cô. Anh mặc suit đen, áo sơ mi trắng, không cà vạt. Phong thái lạnh nhạt thường ngày, nhưng ánh mắt khi lướt qua cô thoáng mềm đi.
– Ông ta vừa ký duyệt dự án Đông Nam Á. Sáng mai, tin tức sẽ được công bố rộng rãi.
– Vậy là cá đã cắn câu.
– Ừ. Nhưng con cá này có răng.
Họ đứng cạnh nhau, giữ một khoảng cách an toàn như hai người quen biết sơ giao. Nhưng ngón tay út của anh khẽ chạm vào mu bàn tay cô – một cái chạm nhẹ như gió thoảng, rồi rút đi ngay.
– Tối nay về sớm đi. Đừng ở lại muộn.
– Sao thế?
– Bạch Quân Lệ đã hỏi thăm về lịch làm việc của em với thư ký của anh.
Nhược Vy siết chặt ly champagne. Đúng lúc đó, như có giác quan thứ sáu, Bạch Quân Lệ quay đầu lại. Ánh mắt cô ta lướt qua Hạo Đình, dừng lại ở Nhược Vy, rồi nụ cười đỏ thắm nở ra.
Cô ta nâng ly về phía họ, nháy mắt.
Nhược Vy nâng ly đáp lại, mặt không biểu cảm.
---
Mười một giờ đêm. Nhược Vy về đến căn hộ của mình, người mệt nhoài. Cô thay đồ, pha một tách trà gừng, rồi mở laptop lên kiểm tra hệ thống giám sát mà cô đã cài trong phòng làm việc ở Đức Minh – một thói quen từ ngày phát hiện có kẻ theo dõi mình.
Màn hình hiện lên những khung hình quen thuộc: bàn làm việc, giá sách, cửa sổ. Mọi thứ bình thường.
Rồi cô chuyển sang nhật ký truy cập hệ thống.
Tim cô thót lại.
Có một lần đăng nhập vào lúc 9:47 tối nay – thời điểm cô đang ở buổi tiệc. Địa chỉ IP không phải của cô. Ai đó đã dùng một tài khoản quản trị để truy cập vào máy chủ nội bộ của Đức Minh. Và họ đã sao chép một thư mục.
Thư mục mang tên: "Lục thị - Báo cáo tài chính 2023".
Nhược Vy cảm thấy máu trong người lạnh đi. Cô bấm điện thoại, đầu dây bên kia nhấc máy sau hai hồi chuông.
– Hạo Đình.
Giọng cô gấp gáp, không kịp giữ bình tĩnh.
– Có nội gián. Ai đó đã xâm nhập máy chủ của Đức Minh và lấy dữ liệu về Lục thị.
Đầu dây bên kia im lặng trong ba giây.
Rồi giọng anh vang lên, trầm và chậm như một lưỡi dao rút khỏi vỏ:
– Ở yên trong nhà. Khóa cửa. Anh đến ngay.
Cuộc gọi ngắt. Nhược Vy nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, nơi dòng nhật ký truy cập vẫn sáng rõ. Bên ngoài cửa sổ, mưa bụi bắt đầu rơi, phủ lên thành phố một màn sương trắng xóa.
Ai đó đã biết. Và ai đó đang đi trước họ một bước.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện