Chương 10/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Cố Đình đỗ xe trước cổng Lục gia đúng mười ba phút sau cú điện thoại. Noãn bước ra, tay phải quấn chiếc khăn trắng đã loang lổ vết máu khô. Anh không hỏi, chỉ mở cửa xe cho cô, ánh mắt dừng lại nơi bàn tay cô chưa đầy một giây. Noãn ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn bằng tay trái. Mùi thuốc bắc từ tóc cô thoảng nhẹ trong không gian kín. Xe lăn bánh, hòa vào màn sương sớm dày đặc của Thượng Hải.
Trên đường, không ai nói gì. Cố Đình chỉ hỏi một câu: “Ngân hàng mở cửa lúc chín giờ. Chúng ta còn hai tiếng. Cô muốn đi đâu không?” Noãn lắc đầu, mắt nhìn ra ngoài cửa kính nơi những hạt mưa bụi li ti bám vào rồi tan. Anh không hỏi thêm, tay lái vững vàng rẽ vào một con phố nhỏ, dừng trước một quán ăn sáng cũ kỹ. “Ăn chút gì đi. Cả đêm cô chưa ngủ.” Noãn không phản đối, nhưng chỉ uống vài ngụm sữa đậu nành nóng, để nguyên đĩa bánh bao trước mặt. Cố Đình lặng lẽ gắp một chiếc bánh, bỏ hành lá ra, đặt vào bát cô. Noãn nhìn động tác ấy, ngón tay cô khẽ run, nhưng không nói gì.
Tám giờ bốn mươi lăm phút, họ có mặt trước tòa nhà ngân hàng trên đường Nam Kinh Tây. Mưa bụi vẫn bay, phủ một lớp mỏng lên mặt đường đá xanh. Noãn siết chặt chiếc chìa khóa bạc trong túi áo, bước qua cánh cửa kính lớn. Nhân viên ngân hàng tiếp đón họ với thái độ chuyên nghiệp, kiểm tra giấy tờ tùy thân của Noãn, đối chiếu chữ ký với hồ sơ cũ. Mất gần nửa giờ để xác minh cô là người thừa kế hợp pháp của bà Lâm Tú Văn – mẹ ruột cô. Trong lúc chờ đợi, Cố Đình đứng bên cạnh, không thúc giục, chỉ thi thoảng liếc nhìn đồng hồ. Cuối cùng, một nhân viên nam lớn tuổi dẫn họ xuống tầng hầm, nơi đặt những dãy két sắt bằng thép không gỉ.
Căn phòng lạnh và tĩnh. Ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống sàn gạch bóng loáng. Nhân viên tra chìa khóa của Noãn vào ổ, xoay một vòng, rồi lùi ra, để lại không gian riêng cho họ. Noãn đứng trước cánh cửa két sắt số 307, tay đặt lên tay nắm, hít một hơi sâu. Cố Đình đứng sau, khoảng cách vừa đủ để không tạo áp lực, nhưng hơi ấm từ người anh vẫn lan đến gáy cô.
Cô mở két.
Một mùi giấy cũ, mốc nhẹ, pha lẫn chút long não xông ra. Bên trong không nhiều: một phong bì lớn màu nâu, một tập tài liệu đựng trong bìa cứng, và một chiếc hộp gỗ nhỏ. Noãn run run lấy phong bì ra trước. Trên đó, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc: “Gửi Noãn – khi con đủ can đảm để mở.”
Hơi thở cô nghẹn lại. Cố Đình tiến lên một bước, tay đặt nhẹ lên vai cô, không siết. Noãn xé mép phong bì, rút ra một xấp thư tay dày cộp, cùng vài tấm ảnh cũ. Cô đọc, từng chữ một, trong im lặng.
“Noãn, con gái yêu của mẹ. Khi con đọc được những dòng này, hẳn mẹ đã không còn bên con rất lâu rồi. Mẹ xin lỗi vì đã để con một mình…”
Thư kể về những ngày cuối cùng của bà Lâm Tú Văn. Bà phát hiện ra những khoản tiền bất thường trong sổ sách Lục thị, những hợp đồng ma, những lô đất bị sang tay trái phép. Bà đã sao chép toàn bộ chứng từ, định gửi đơn tố cáo lên ủy ban kiểm tra. Nhưng rồi cơn đau đầu ập đến. Viêm màng não cấp tính. Triệu Mẫn, khi ấy mới xuất hiện bên cạnh Lục Chính Đình chưa đầy nửa năm, đã “tận tình” chăm sóc bà – nhưng luôn trì hoãn việc gọi bác sĩ, luôn nói “chị cứ nghỉ ngơi, không sao đâu”. Đến khi bà được đưa vào viện thì đã quá muộn. Bà viết: “Mẹ biết mình không qua khỏi. Nhưng mẹ sợ hơn cả cái chết là việc con gái mẹ sẽ sống trong bàn tay người đàn bà ấy. Vì thế mẹ gửi tất cả vào đây, chờ ngày con đủ lớn, đủ mạnh mẽ để biết sự thật.”
Noãn đọc đến đây, tay cô run bần bật. Cố Đình rút tập tài liệu từ trong két ra, lật từng trang. Đó là bản sao các chứng từ gốc, có chữ ký của Triệu Mẫn và cả Lục Chính Đình. Ở một góc, anh tìm thấy một tập hồ sơ mỏng kẹp riêng, trên đó ghi tên “Cố Hoài Sơn”. Tay anh khựng lại. Anh mở ra, bên trong là bản tường trình của cha anh – người kế toán đã giúp bà Lâm Tú Văn sao chép chứng từ, và bản ghi chép cuộc gọi cuối cùng giữa ông và bà, đề ngày 2 tháng 3 năm 2013. Dòng cuối cùng, nét chữ run rẩy của cha anh: “Họ đã phát hiện. Tôi sẽ cố gắng gửi nốt tập tài liệu này cho bà Lâm trước khi quá muộn. Nếu tôi có mệnh hệ gì, xin hãy nói với con trai tôi rằng: cha chưa từng làm điều gì trái với lương tâm.”
Cố Đình đứng lặng. Tờ giấy trong tay anh hơi ẩm, có lẽ do mồ hôi, hoặc do thứ nước mắt mà anh không kìm được. Anh không lau, để mặc chúng lăn dài xuống cằm, rơi trên mu bàn tay đang nắm chặt. Noãn ngước lên, thấy anh như vậy. Cô đưa tay, ngập ngừng, rồi đặt lên cánh tay anh. Lần đầu tiên, cô chủ động chạm vào anh không phải vì cần được che chở, mà vì muốn san sẻ.
Họ đứng như thế rất lâu, giữa căn phòng lạnh, giữa những trang giấy ố vàng và mùi long não. Cuối cùng, Cố Đình lên tiếng, giọng khàn đặc: “Tôi sẽ công khai tất cả. Cô có đồng ý không?” Noãn nhìn thẳng vào mắt anh, gật đầu. “Tôi không còn gì để mất nữa.” Cô nói, giọng nhẹ như một lời buông bỏ.
Họ thu dọn toàn bộ tài liệu vào túi, rời khỏi ngân hàng. Mưa bụi đã tạnh, nhưng trời vẫn âm u, mây xám cuồn cuộn như báo trước một cơn giông. Cố Đình lái xe, Noãn ngồi ghế phụ, ôm chặt tập tài liệu trong lòng. Cô nhìn ra ngoài, thấy bóng mình phản chiếu trên kính, đôi mắt đỏ hoe nhưng khô ráo.
Xe rẽ vào đường Hoài Hải, hướng về phía văn phòng của Cố Đình. Anh định sao lưu toàn bộ tài liệu trước khi gửi cho báo chí. Đèn đỏ. Xe dừng lại ở ngã tư. Noãn quay sang định nói gì đó, thì bất chợt một tiếng rú ga inh tai từ phía sau vọng tới. Cố Đình nhìn vào gương chiếu hậu, sắc mặt anh thay đổi trong tích tắc. Một chiếc xe tải cỡ lớn, không biển số, lao thẳng về phía họ với tốc độ kinh hoàng.
“Noãn!” Anh hét lên, đồng thời cởi dây an toàn, nhoài người qua ghế phụ, ôm chặt lấy cô, xoay lưng về phía cửa kính.
Tiếng va chạm kinh thiên động địa. Kính vỡ tung, mảnh vụn bắn như mưa. Chiếc xe bị đẩy văng đi, xoay tròn rồi đâm sầm vào cột đèn bên đường. Mùi xăng, mùi máu, mùi khói bụi trộn lẫn vào nhau.
Noãn mở mắt. Mọi thứ tối sầm, rồi nhòe đi. Cô thấy mình vẫn bị ôm chặt trong vòng tay Cố Đình. Anh gục đầu lên vai cô, bất động. Máu từ thái dương anh chảy dọc xuống gò má, nhỏ từng giọt ấm nóng lên cổ cô.
“Cố Đình…” Cô run rẩy gọi, giọng khản đặc, tay cố nâng mặt anh lên. “Cố Đình… anh đừng bỏ em…”
Anh không đáp. Lông mi anh khẽ động, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền. Noãn ôm lấy anh, bàn tay đẫm máu luồn vào tóc anh, cố giữ đầu anh không gục xuống. Xa xa, tiếng còi xe cứu thương rú lên, mỗi lúc một gần.
Cô vùi mặt vào cổ anh, thì thầm điều gì đó không thành tiếng. Mưa bắt đầu rơi trở lại, những hạt mưa bụi li ti rơi qua khung cửa kính vỡ nát, đọng trên má anh, trên tóc cô, như một lời từ biệt không nỡ thốt ra.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện