Chương 9/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Mùi thuốc bắc hăng hắc phả ra khi cánh cửa phòng mở. Lục Chính Đình nằm thiêm thiếp trên giường, gương mặt hốc hác, bàn tay gầy guộc run run đưa về phía Noãn: "Con gái... cha xin lỗi."
Noãn khựng lại nơi ngưỡng cửa. Ánh đèn ngủ vàng vọt hắt lên tấm lưng gù của người đàn ông từng là trụ cột Lục gia. Căn phòng rộng thênh thang, rèm cửa sổ kéo kín mít, không khí đặc quánh mùi bệnh tật và sự bỏ rơi. Cô không trả lời, ánh mắt lướt qua tủ thuốc đầu giường – những lọ thủy tinh xếp hàng ngay ngắn, không một hạt bụi. Có người vẫn chăm sóc ông, nhưng chỉ dừng ở mức duy trì sự sống.
Cô bước vào, giày cao gót lún sâu trong tấm thảm len dày. Trên bàn làm việc cạnh cửa sổ, khung ảnh cưới cũ kỹ vẫn nằm đó – nơi mẹ cô mặc sườn xám đỏ, cười nhẹ bên cha cô thời trẻ. Noãn cầm khung ảnh lên, ngón tay miết dọc viền gỗ. Phía sau lớp lót nhung, một vật nhỏ cứng cộm dưới đầu ngón tay.
Bà đã giấu thật kỹ.
“Con... tìm thấy rồi à?” Giọng Lục Chính Đình yếu ớt vọng ra từ trong màn. Ông chống tay định ngồi dậy, nhưng cơn ho khan bóp nghẹt lồng ngực.
Noãn cất chiếc chìa khóa bạc nhỏ xíu vào lòng bàn tay, rồi tiến lại gần giường. Cô không đỡ ông, chỉ đứng đó, nhìn xuống. “Cha biết con sẽ đến?”
Ông gật đầu, mắt đỏ hoe. “Lão Chu nói... con hỏi về chuyện năm đó.”
Im lặng kéo dài. Tiếng đồng hồ trên tường tích tắc như nhát búa nhỏ. Cuối cùng, Lục Chính Đình cất lời, giọng đứt quãng như kéo qua kẽ nứt của thời gian. “Mẹ con... bà ấy phát hiện ra khoản tiền bất thường trong sổ sách. Một khoản rất lớn, chuyển ra nước ngoài, đứng tên người khác.”
Noãn không nhúc nhích. Chỉ có ngón tay cái xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ.
“Bà ấy định gửi đơn tố cáo. Nhưng rồi... phát bệnh.”
“Bệnh gì?” Noãn hỏi, giọng khô khốc.
“Viêm màng não. Cấp tính. Nếu được đưa đi bệnh viện sớm...” Ông ngừng lại, bàn tay nắm chặt mép chăn. “Triệu Mẫn đã trì hoãn. Nó nói với bác sĩ gia đình rằng chỉ là cảm sốt thông thường. Đến khi đưa đi thì đã quá muộn.”
Noãn cảm thấy lồng ngực thắt lại. Cô đã đoán được phần nào từ bức thư mẹ để lại, nhưng nghe chính cha mình thừa nhận vẫn khác. Đau hơn. Lạnh hơn.
“Cha biết chuyện đó?”
Lục Chính Đình gục đầu. “Sau này mới biết. Lúc đó cha... cha bận công việc. Triệu Mẫn nói sẽ lo cho mẹ con. Cha tin nó.”
Cô không nói gì. Trên tủ đầu giường, một tấm ảnh nhỏ của mẹ cô được đặt khuất sau lọ thuốc – như một lời xin lỗi muộn màng mà chẳng ai còn nghe thấy.
Chuông điện thoại trong túi Noãn rung lên. Cô liếc nhìn màn hình: “Cố Đình”. Cô không nghe, nhưng cũng không tắt.
“Con gái...” Lục Chính Đình chồm tới, tay nắm lấy vạt áo cô. “Đừng trách dì con... dì ấy cũng là nạn nhân của Lục gia này.”
Noãn cúi xuống, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay ông ra. Động tác chậm, dứt khoát. “Cha nghỉ ngơi đi.”
Cô xoay người bước ra. Sau lưng, tiếng nấc nghẹn của người đàn ông già nua vọng theo, nhưng cô không quay đầu lại.
*
Ở một nơi khác của thành phố, Cố Đình đứng trước cửa kho lưu trữ Nam Kinh – lần này là cửa chính, ban ngày. Nhưng tủ hồ sơ mang mã số dự án năm 2013 trống rỗng. Nhân viên kho nói với anh bằng giọng đều đều: “Toàn bộ tài liệu đã được rút đi theo yêu cầu của Lục phu nhân, cách đây ba ngày. Có công văn đàng hoàng.”
Anh không hỏi thêm. Chỉ đứng lặng nhìn những kệ sắt trơ trọi, lòng bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Mọi dấu vết đã bị xóa. Chỉ còn hy vọng duy nhất nằm trong tay Noãn.
*
Dưới chân cầu thang đại sảnh Lục gia, Noãn dừng bước.
Triệu Mẫn đứng đó, như đã chờ sẵn. Bà mặc một chiếc sườn xám màu rượu vang, tay cầm chiếc túi Hermes nhỏ, tư thế của người vừa từ bên ngoài trở về hoặc sắp bước ra. Ánh đèn pha lê trên cao đổ xuống vai bà một thứ ánh sáng lạnh lẽo, biến gương mặt sắc sảo kia thành một chiếc mặt nạ hoàn hảo.
Hai người đàn bà đứng im, không ai nói gì.
Không khí đặc quánh như lớp mật đắng. Noãn cảm nhận rõ chiếc chìa khóa bạc trong lòng bàn tay – lạnh, cứng, sắc đến mức cạnh của nó đang cứa vào da thịt.
Cuối cùng, Triệu Mẫn lách qua. Gót giày của bà gõ nhịp đều đều trên bậc thang cẩm thạch. Khi lướt ngang Noãn, bà khẽ nghiêng đầu, giọng nhẹ bẫng như một sợi tơ:
“Ra đến cổng nhớ đóng cửa.”
Rồi bà bước tiếp, không ngoái lại.
Noãn đứng yên. Lồng ngực cô không còn cảm giác đau nữa, chỉ còn một khoảng trống rộng hoác, lạnh buốt. Cô mở lòng bàn tay ra. Chiếc chìa khóa bạc nhỏ xíu nằm gọn trong vũng máu nhỏ, nơi cạnh khóa đã cứa rách da thịt lúc cô siết quá chặt.
Cô nhìn nó thật lâu. Máu từ lòng bàn tay chảy dọc theo những đường chỉ tay, nhỏ giọt xuống nền đá hoa trắng.
Ngoài cổng, tiếng xe hơi lăn bánh xa dần.
Noãn rút điện thoại ra, bấm gọi lại cho Cố Đình. Chuông đổ đúng một hồi, đầu dây bên kia bắt máy, giọng anh trầm thấp vang lên:
“Tôi đây.”
Noãn nhắm mắt, hít một hơi sâu. Mùi thuốc bắc từ phòng cha vẫn còn vương trên tóc, trên áo. Cô nói, giọng đều đều nhưng từng chữ như được gọt từ đá:
“Tôi có chìa khóa rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp thở. Rồi giọng Cố Đình vang lên, không câu hỏi thừa:
“Tôi đến đón cô. Mười lăm phút nữa.”
Noãn cúp máy. Cô cúi xuống, dùng chiếc khăn tay trắng – chiếc khăn Cố Đình từng đưa cô trong bữa tối Lục gia – quấn quanh lòng bàn tay đang rỉ máu. Vết máu thấm qua lớp vải, nở thành một đóa hoa nhỏ, đỏ thẫm.
Cô bước ra cổng. Cánh cổng sắt nặng nề khép lại sau lưng, phát ra một tiếng “cạch” khô khốc.
Không ngoái đầu nhìn lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện