Chương 3/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Đèn pha lê trong phòng ăn Lục gia sáng đến lóa mắt, nhưng Noãn chỉ thấy những cái bóng méo mó trên tường.
Cô ngồi ở vị trí quen thuộc – bên trái bàn dài, đối diện với Triệu Mẫn. Khoảng cách giữa hai người là một mặt bàn gỗ mun đánh bóng, phản chiếu ánh đèn thành những vệt sáng lạnh. Trên bàn, sáu món ăn được bày biện tinh tế trong bộ đồ sứ Thanh Hoa đời cũ – thứ mà mẹ cô từng chọn trước khi bà mất.
Triệu Mẫn gắp một miếng cá hấp vào bát cô, cười nhẹ: "Dạo này tiệm sách có khách lạ không con?"
Noãn cầm đũa lên, đầu đũa chạm nhẹ vào miếng cá nhưng không gắp. "Cũng bình thường ạ."
"Bình thường là sao?" Triệu Mẫn nghiêng đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. "Dì nghe nói gần đây có người hay lui tới. Một người đàn ông trẻ, cao ráo, mặc vest..."
Noãn ngước lên. Ánh mắt cô chạm vào mắt Triệu Mẫn – đôi mắt phượng hẹp dài đang nhìn cô chằm chặp, không chớp.
"Là khách mua sách thôi ạ."
"Khách mua sách mà ba ngày ghé hai lần?" Triệu Mẫn đặt đũa xuống, động tác nhẹ nhàng nhưng âm thanh phát ra sắc gọn. "Tiệm sách của con đông khách thật đấy."
Noãn không đáp. Cô cúi xuống, gắp miếng cá bỏ vào miệng. Thịt cá hấp xì dầu mềm tan trên đầu lưỡi, nhưng cô chỉ thấy nhạt. Cô nhai chậm, đếm từng nhịp, để thời gian trôi qua trong im lặng.
Lục Chính Đình ngồi ở đầu bàn, gần như không nói gì suốt bữa. Ông gầy hơn lần trước Noãn về, gương mặt hốc hác, bàn tay run nhẹ khi cầm chén canh. Thỉnh thoảng ông ngước lên nhìn con gái, ánh mắt muốn nói điều gì đó, nhưng lại thôi.
"Chính Đình, ông ăn thêm chút nữa đi." Triệu Mẫn quay sang chồng, giọng dịu dàng. "Bác sĩ dặn phải tẩm bổ nhiều vào."
Bà tự tay múc canh cho ông, động tác thuần thục, như đã làm hàng nghìn lần. Nhưng Noãn nhận ra cách bà đặt chén canh xuống trước mặt cha – hơi mạnh hơn bình thường một chút, đủ để nước canh sóng sánh suýt tràn ra ngoài.
Lục Chính Đình cúi đầu, im lặng cầm thìa.
Cánh cửa phòng ăn bật mở.
Lão Chu bước vào, cúi người: "Phu nhân, luật sư của tập đoàn Thịnh Đạt đến rồi ạ. Có cần tôi mời vào phòng khách trước không?"
Triệu Mẫn lau mép bằng khăn lụa trắng, chậm rãi: "Không cần. Mời Cố tiên sinh vào đây luôn. Cũng là bữa tối thân mật, thêm một người càng vui."
Noãn siết chặt đũa trong tay.
Cố Đình bước vào. Anh vẫn vest tối màu, cà vạt xanh than thắt gọn, mái tóc đen chải ngược gọn gàng. Ánh mắt anh quét nhanh qua căn phòng – những bức bình phong sơn mài, tủ gỗ trắc chạm rồng, đèn pha lê treo cao – rồi dừng lại ở Noãn, chỉ một giây, trước khi cúi chào Triệu Mẫn.
"Lục phu nhân, Lục tiên sinh. Xin lỗi vì đến muộn."
"Không sao." Triệu Mẫn chỉ tay về phía ghế trống bên cạnh Noãn. "Cố tiên sinh ngồi đi. Đây là con gái tôi – Lục Noãn."
Cố Đình quay sang Noãn, cúi đầu nhẹ: "Lục tiểu thư."
Noãn gật đầu, mắt không nhìn anh: "Chào anh."
Giọng cô nhạt như nước lọc. Không ngạc nhiên, không bối rối. Như thể đây là lần đầu họ gặp nhau.
Cố Đình ngồi xuống. Khoảng cách giữa hai người chỉ là một gang tay. Noãn ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng từ anh – hương gỗ đàn hương pha chút cam đắng, sạch và lạnh.
Lão Chu mang thêm bát đũa. Triệu Mẫn tự tay rót rượu vang vào ly cho Cố Đình, miệng không ngừng nói: "Thịnh Đạt là đối tác quan trọng của Lục thị. Tôi rất yên tâm khi có Cố tiên sinh tư vấn pháp lý cho dự án lần này."
"Phu nhân quá lời." Cố Đình nhận ly rượu, ngón tay chạm nhẹ vào thành ly. "Tôi chỉ làm tròn trách nhiệm."
"Trách nhiệm..." Triệu Mẫn nhấp một ngụm rượu, mắt liếc nhanh qua Noãn. "Bây giờ người trẻ ít ai coi trọng hai chữ ấy như Cố tiên sinh. Con gái tôi cũng vậy – đáng lẽ phải vào Lục thị phụ giúp gia đình, lại chọn mở tiệm sách nhỏ. Tôi thương nó, chỉ sợ nó vất vả."
Noãn đặt đũa xuống. Tiếng động nhỏ nhưng đủ để mọi người dừng lại.
"Con không thấy vất vả." Cô nói, giọng đều đều. "Tiệm sách nhỏ, nhưng là của con."
Ba từ cuối cùng cô nhấn rất nhẹ, nhưng Triệu Mẫn nghe ra. Bà cười, nụ cười không chạm đến mắt: "Đương nhiên là của con rồi. Dì chỉ lo con vất vả thôi mà."
Bà quay sang Cố Đình: "Cố tiên sinh thấy đấy, con gái tôi có chủ kiến lắm. Giống hệt mẹ nó ngày xưa."
Câu cuối cùng buông ra như một nhát dao mỏng, cắt vào không khí.
Noãn cầm ly rượu lên. Ngón tay cô hơi run – nhưng không phải vì tức giận. Là vì cái tên "mẹ" được Triệu Mẫn thốt ra dễ dàng như thế, như thể bà có quyền nhắc đến người đàn bà ấy.
Ly rượu nghiêng. Chất lỏng đỏ sẫm trào ra, loang trên khăn trải bàn trắng muốt.
"Xin lỗi." Noãn đứng dậy, nhưng Cố Đình đã nhanh hơn. Anh rút khăn tay từ túi áo vest, đưa cho cô.
"Lục tiểu thư, cô dùng tạm."
Noãn ngước lên. Ánh mắt cô chạm vào anh – đôi mắt một mí sâu, trầm tĩnh, không có vẻ gì là vô tình. Ngón tay anh khi đưa khăn lướt qua cổ tay cô – một cái chạm rất nhanh, rất nhẹ, như sợi tóc rơi trên da.
Cả hai cùng im lặng.
Noãn cầm lấy khăn, lau vết rượu trên tay mình. Chiếc khăn trắng thấm màu đỏ, loang ra như một vết thương nhỏ.
Triệu Mẫn quan sát tất cả. Nụ cười trên môi bà không đổi, chỉ thêm một lớp son lạnh vừa được tô lại. Bà với tay lấy chai rượu, tự rót thêm cho mình: "Cố tiên sinh ga lăng quá. Noãn nhà tôi ít nói, nhưng lại may mắn được người khác quan tâm."
"Tôi chỉ làm điều nên làm thôi ạ." Cố Đình ngồi xuống, giọng bình thản.
Bữa tối tiếp tục trong im lặng nặng nề. Lục Chính Đình ho vài tiếng, tiếng ho khan đục ngầu như xé vải. Triệu Mẫn vỗ nhẹ lưng ông, nhưng mắt vẫn không rời Noãn.
Gần cuối bữa, bà bất ngờ lên tiếng: "Noãn, cuối tuần sau có buổi tiệc từ thiện của hội phụ nữ thương gia. Dì muốn con đi cùng."
"Con bận ạ."
"Bận gì?" Triệu Mẫn nghiêng đầu. "Tiệm sách cuối tuần chắc không đông khách đâu nhỉ?"
Noãn không đáp. Cô đứng dậy: "Con xin phép về trước. Sáng mai còn mở tiệm sớm."
Cô cúi chào cha – ông gật nhẹ, mắt vẫn nhìn cô đầy điều muốn nói – rồi quay sang Cố Đình, gật đầu một cái thật nhanh.
"Khoan đã." Triệu Mẫn gọi với theo. Noãn dừng bước, không quay lại.
Bà chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cô. Bàn tay bà đặt lên vai Noãn, nhẹ nhàng vuốt nếp vải sườn xám màu xám tro. Giọng bà thì thầm, chỉ đủ cho hai người nghe:
"Con nên nhớ, người họ Lục có thể đứng trong mưa, nhưng không bao giờ được để người khác thấy mình ướt."
Noãn đứng im. Vai cô cứng đờ dưới bàn tay Triệu Mẫn. Rồi cô bước tiếp, không nói gì, cánh cửa phòng ăn đóng lại sau lưng.
Hành lang dài hun hút, đèn tường hắt những vệt sáng vàng vọt. Noãn bước nhanh, giày cao gót gõ lên sàn đá cẩm thạch những tiếng lộp cộp khô khốc. Cô không chạy – người họ Lục không chạy – nhưng bước chân cô nhanh đến mức gần như không còn giữ được nhịp.
Ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm, Noãn vừa mở cửa xe thì nghe tiếng bước chân sau lưng.
Cố Đình.
Anh đứng cách cô vài bước, trong tay vẫn là chiếc khăn tay – chiếc ban nãy đã ướt rượu, giờ được gấp gọn lại. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa nó về phía cô.
Noãn nhìn chiếc khăn, rồi nhìn anh. Dưới ánh đèn vàng nhạt của bãi đỗ xe, gương mặt anh góc cạnh hơn, đôi mắt sâu và tĩnh lặng như mặt hồ không gió.
"Cố tiên sinh, lần sau đừng đến nữa."
Cô bước lên xe, đóng cửa. Nhưng trước khi kính xe hoàn toàn kéo lên, cô dừng lại – để hở một nửa. Giọng cô vọng ra, nhỏ và nhanh:
"Nhà họ Lục không phải nơi anh nên đặt chân vào."
Xe lăn bánh. Đèn hậu đỏ rực khuất dần sau khúc cua.
Cố Đình đứng đó, chiếc khăn vẫn nằm trong tay. Anh từ từ siết chặt nó, vải ướt lạnh thấm vào lòng bàn tay.
Trên tầng hai Lục gia, sau ô cửa sổ phủ rèm nhung đỏ, Triệu Mẫn đứng nhìn xuống. Bà thấy tất cả. Bà thấy chiếc xe của Noãn rời đi. Bà thấy Cố Đình đứng lặng trong bãi đỗ xe.
Bà xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay, chậm rãi kéo rèm lại. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn pha lê ngoài phòng ăn hắt qua khe cửa, đổ xuống sàn những mảng sáng vỡ vụn.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện