Chương 4/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Văn phòng của Cố Đình nằm ở tầng 18 một tòa nhà kính ở Phố Đông. Noãn bước qua cửa kính lớn, gót giày vang nhẹ trên sàn đá cẩm thạch. Cô lạnh lẽo hơn cô tưởng – điều hòa thổi mạnh trên đầu, hương gỗ trầm từ đâu đó len vào khoang mũi, sạch sẽ và dứt khoát như chính con người anh.
Cố Đình đứng dậy sau bàn gỗ nặng trịch, hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt. Anh chỉ tay về chiếc ghế bọc da đối diện, bình thản như chờ cô đã lâu rồi.
– Lục tiểu thư, tôi không nghĩ cô sẽ đến.
Noãn không ngồi. Cô đặt túi xách lên góc bàn, ánh mắt quét qua tập hồ sơ đang mở giữa bàn – bản đồ dự án cũ, những văn bản có logo Lục thị – rồi dừng lại ở gương mặt anh.
– Anh lấy tư cách gì để điều tra gia đình tôi?
Giọng cô nhẹ, nhưng không có một chút độ ấm nào. Cố Đình giữ im lặng vài giây. Anh từ tốn khép tập hồ sơ lại, ngón tay cái và trỏ xoa nhẹ vào nhau – thói quen khi anh đang sắp xếp từ ngữ.
– Tư cách của một người con trai, Lục tiểu thư ạ.
Anh không mời trà nữa. Lần này không có tách trà nào giữa họ, không có động tác khách sáo che đậy ý định. Chỉ còn lại khoảng cách hai mét và một sự thật treo lơ lửng trên không trung.
Noãn ngồi xuống. Không phải vì cô mệt, mà vì cô muốn nghe. Cô muốn biết người đàn ông này đã đào được những gì.
Cố Đình mở ngăn kéo, lấy ra một tấm ảnh nhỏ ép plastic. Ông đẩy nó qua mặt bàn. Noãn cúi xuống. Một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi trắng đứng trước tòa nhà đang thi công, nụ cười hiền, mắt hơi nheo vì nắng. Phía xa, có thể nhìn thấy logo của một công ty con thuộc Lục thị trên hàng rào công trường.
– Cha tôi – Cố Hoài Sơn – từng là kế toán cho nhà máy ở Nam Kinh. Tháng Ba năm 2013, nhà kho số 7 bị cháy. Ba người chết. Một trong số đó là ông.
Giọng Cố Đình vẫn đều đều, như đang đọc một biên bản án. Nhưng ở câu cuối, ngón tay anh chạm nhẹ vào mép ảnh, đẩy nó sang một bên.
– Phía sau tấm ảnh này có một dãy số. Cha tôi đã ghi vội trước khi vào nhà kho lần cuối. Mười năm rồi, tôi vẫn chưa giải mã hết.
Noãn cầm tấm ảnh lên. Mặt sau, nét bút bi xanh đã nhòe theo thời gian: K09-07-13-214. Cô nhìn dãy số thật lâu, lòng bàn tay hơi lạnh. Một phần trong cô mách bảo những con số này không xa lạ – nhưng cô không nói. Cô đặt tấm ảnh trở lại bàn, mặt úp xuống.
– Tôi không biết gì về chuyện này.
Cô đứng dậy. Cố Đình cũng đứng dậy theo phép lịch sự, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi cô.
– Lục tiểu thư, tôi không mong cô tin tôi. Nhưng có những thứ, giấu kỹ đến đâu rồi cũng có ngày người ta mở ra.
Noãn không trả lời. Cô cầm túi xách, quay lưng bước về phía cửa. Trước khi khuất sau vách kính mờ, cô dừng lại một giây, vai thẳng, đầu không ngoái lại. Rồi cửa đóng, tiếng giày gót thấp nhỏ dần trên hành lang.
Cố Đình ngồi xuống, ngón tay vô thức miết mép tập hồ sơ. Anh biết mình vừa trao cho cô một mồi lửa. Chỉ còn chờ xem cô có chịu thắp nó lên không.
Thang máy xuống đến tầng trệt, Noãn sải bước qua sảnh. Đến chỗ gửi xe, cô thò tay vào túi áo khoác định lấy điện thoại. Ngón tay cô chạm phải một thứ gì đó không thuộc về mình – một mảnh giấy gấp nhỏ, nhẹ tênh, hơi lạnh.
Cô rút nó ra, gỡ từng nếp. Nét chữ của Cố Đình: một địa chỉ dài ở khu Thê Hà cũ, Nam Kinh. Bên dưới là dòng chữ viết thêm, nắn nót hơn hẳn như người viết đã đắn đo từng nét:
Sự thật về mẹ cô cũng nằm ở đó.
Lồng ngực Noãn thắt lại. Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ, mắt không chớp. Gió từ cửa sổ hắt vào, mảnh giấy rung nhẹ trong tay cô. Cô biết Cố Đình đã nhét nó vào túi cô lúc nào – có lẽ khi cô quay lưng rời văn phòng, khi anh lách qua với một khoảng cách vừa đủ để cô không nhận ra.
Cô nắm chặt mảnh giấy, đốt ngón tay trắng bệch. Rồi cô nhét nó trở lại túi áo, gài khuy cẩn thận.
Xe rời khỏi hầm gửi, băng qua những con phố Thượng Hải ướt mưa. Noãn không bật nhạc. Cô chỉ nhìn ra ngoài cửa kính, nơi thành phố đang chìm trong thứ ánh sáng xám đặc trưng của cuối thu.
Căn hộ của Noãn nằm trong một tòa nhà cũ khu Pháp thuộc. Cô mua nó năm ngoái, ngay sau khi về nước, với số tiền dành dụm từ những năm làm thêm ở Anh cộng với một khoản ông bà nội cho riêng – không liên quan đến Lục thị.
Cô bước vào, không bật đèn trần. Chỉ có ánh đèn bàn nhỏ ở góc phòng khách hắt lên bức tường trắng những mảng sáng nhợt nhạt.
Noãn ngồi xuống trước bàn trang điểm, nhìn vào gương. Cô tháo chiếc nhẫn bạc ở ngón trỏ trái, đặt nó lên mặt bàn. Lần đầu tiên kể từ khi đeo nó – mười năm trước, lúc bà nội trao cho cô trước cổng trường nội trú – cô chủ động tháo nó ra.
Chiếc nhẫn nằm lặng lẽ dưới ánh đèn, mặt bạc trầy xước theo năm tháng. Noãn nhìn nó, rồi nhìn bàn tay mình – ngón trỏ trắng muốt, hằn một vết lõm nhỏ nơi chiếc nhẫn vừa ngự trị. Cô bất giác xoa nhẹ vết lõm ấy, như xoa lên một vết sẹo mỏng.
Mẹ cô mất năm cô bảy tuổi. Những gì còn lại chỉ là vài tấm ảnh mờ, một chiếc khăn lụa cũ và câu nói của bà nội trước khi mất: Mẹ con là người lương thiện nhất nhà này, nhưng lương thiện thì không sống nổi trong cái nhà ấy.
Mười bảy năm trôi qua, Noãn cứ tưởng mình đã chôn chặt mọi thứ. Tưởng rằng chỉ cần không nhắc đến, thì quá khứ sẽ chẳng bao giờ tìm được cô. Nhưng giờ đây, một người xa lạ đã đọc được cái tên bà trong một tập tài liệu mốc thếch ở Nam Kinh, và gửi cho cô câu nói ấy bằng nét chữ đẹp đến nao lòng.
Cô nhặt chiếc nhẫn lên, xoay nhẹ trong lòng bàn tay. Rồi cô đeo nó trở lại, chậm rãi, như đang thực hiện một nghi thức. Ngón tay khẽ run.
Đêm đó trời trở gió. Những cơn gió cuối thu rít qua khe cửa sổ, lành lạnh và khô. Noãn không ngủ. Cô ngồi trên sofa, chân co lại, ôm một cuốn sách cũ mà chẳng đọc chữ nào.
Đến gần hai giờ sáng, cô với tay lấy điện thoại. Màn hình sáng lên, hiển thị tên Châu Dĩnh.
Cô nhắn một tin, ngắn gọn:
Vài hôm nữa tớ đi Nam Kinh. Tiệm nhờ cậu.
Không giải thích. Không hỏi han trước. Dĩnh đủ hiểu cô để không hỏi lại.
Tin nhắn vừa gửi đi, cô tắt nguồn máy. Màn hình đen ngòm.
Căn phòng chìm vào khoảng trống giữa bốn bức tường. Noãn ngồi đó, mắt mở, nhìn ra ô cửa nơi những hạt mưa bụi bắt đầu tạt vào kính, lặng lẽ và dai dẳng.
Cô không biết mình sắp tìm thấy gì ở cái kho lưu trữ cũ kỹ ấy. Chỉ biết rằng, sáng mai cô sẽ ra ga mua một vé tàu đi Nam Kinh. Một mình.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện