Chương 6/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Ánh đèn pin lướt qua những dãy kệ sắt hoen gỉ. Noãn đưa tay lần theo gáy những tập hồ sơ mốc thếch, tim đập mạnh khi thấy dòng chữ "Dự án Nam Kinh – 2013". Cố Đình đứng sau, hơi thở anh phả nhẹ vào gáy cô.
Kho lưu trữ nằm khuất sau con hẻm cụt phía tây thành phố, nơi những tòa nhà cũ kỹ chưa bị giải tỏa. Cánh cửa sắt han rỉ mở ra một không gian tối om, mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi giấy mục. Cố Đình đưa cho Noãn chiếc đèn pin nhỏ, ngón tay anh lướt qua mu bàn tay cô, lạnh và khô. Cô không rụt lại.
Họ chia nhau lục tìm. Những tập hồ sơ xếp chồng lên nhau, bìa các-tông cong vênh vì hơi ẩm. Ánh đèn pin quét qua từng nhãn dán mờ chữ. Noãn lật giở nhanh, mắt cô dừng lại ở một tập bìa xanh đậm, góc phải đóng dấu đỏ "Bảo mật – Nội bộ". Cô kéo nó ra, lớp bụi bay lên làm cô nheo mắt. Bên trong, những trang giấy ố vàng được lưu trữ cẩn thận trong túi nhựa. Dòng chữ "Bồi thường sự cố – Dự án Nam Kinh 2013" hiện ra dưới ánh đèn.
Cố Đình tiến lại gần. Vai anh chạm vào vai cô khi cả hai cùng cúi xuống. Noãn lật từng trang. Hợp đồng lao động thời vụ, biên bản nghiệm thu, và cuối cùng là danh sách những người được nhận tiền bồi thường. Cột bên trái là họ tên, cột bên phải là số tiền và chữ ký của Triệu Mẫn – nét chữ sắc nhọn, đè mạnh xuống mặt giấy. Ngón tay Noãn dừng lại ở dòng "Cố Hoài Sơn". Cái tên bị gạch một nét đỏ ngang, bên cạnh ghi chú bằng bút bi: "Đã xử lý".
Cố Đình im lặng. Nhưng Noãn nghe thấy tiếng thở của anh nặng hơn. Anh đưa tay chạm vào cái tên cha mình, đầu ngón tay run nhẹ. Không nói gì, anh rút tập tài liệu khỏi tay cô, gấp lại thật chậm rồi nhét vào túi áo khoác trong. Lồng ngực anh phập phồng dưới lớp vải vest, nhưng gương mặt vẫn trầm tĩnh đến lạ.
Noãn nhìn anh. Cô không hỏi, cũng không an ủi. Chỉ quay đi, tiếp tục lật những tập hồ sơ khác. Tay cô run, nhưng không phải vì sợ hãi. Một nỗi tủi nhục mơ hồ len vào lồng ngực – cô đang lục lọi chính tội lỗi của gia đình mình.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân vang lên từ phía cửa. Nhiều bước. Nặng và dồn dập.
Cố Đình phản ứng trước. Anh kéo Noãn lùi vào góc tối, một tay che miệng cô, tay kia tắt đèn pin. Bốn bóng người đàn ông lọt vào khung cửa. Một tên chỉ tay về phía họ, giọng khàn đặc: "Tụi nó ở trong đó. Lấy lại đồ."
Cố Đình buông Noãn ra, nắm lấy cổ tay cô. "Chạy." Giọng anh thấp và gấp.
Họ lao về phía cuối kho, nơi có lối thoát phụ mà Cố Đình đã quan sát trước khi vào. Những kệ sắt đổ ập sau lưng khi bọn đàn ông đuổi theo, tiếng kim loại va đập inh tai. Noãn vấp phải một cuộn cáp, Cố Đình giật cô đứng dậy, gần như kéo xềnh xệch. Cánh cửa sắt nhỏ ở cuối kho bị khóa bằng xích, nhưng chỉ là ổ khóa cũ. Anh dùng vai đập mạnh, một lần, hai lần, cho đến khi cánh cửa bật ra, để lộ con hẻm nhỏ ngập rác.
Họ chạy. Phía sau, tiếng la hét. Một tên tóm được vạt áo khoác của Noãn, giật mạnh. Cô loạng choạng, tập hồ sơ trong tay Cố Đình bị kéo xé, vài trang giấy bay ra, rơi xuống vũng nước bẩn. Anh không dừng lại, kéo cô chạy tiếp, bàn tay siết chặt đến phát đau.
Xe hơi cũ đỗ ở đầu hẻm. Cố Đình ấn Noãn vào ghế phụ rồi vòng sang bên kia, nổ máy. Chiếc xe lao đi trong tiếng rú của lốp. Qua kính chiếu hậu, Noãn thấy bóng bọn đàn ông đứng giữa hẻm, một tên cúi xuống nhặt những trang giấy rách.
Xe chạy dọc quốc lộ vắng. Mãi lâu sau, Cố Đình mới lên tiếng, giọng trầm và khô: "Cô có sao không?"
Noãn không trả lời ngay. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây bạch đàn lướt qua trong ánh đèn pha. Mưa bụi vẫn rơi, bám thành vệt mờ trên kính. "Tôi biết những trang còn lại ở đâu." Giọng cô khô khốc, như thể vừa uống phải bụi. "Mẹ tôi... từng giữ một bản sao."
Cố Đình phanh xe gấp. Chiếc xe đỗ bên vệ đường, đèn pha chiếu vào màn sương mỏng. Anh quay sang nhìn cô. Ánh mắt anh lần đầu tiên không còn vẻ tính toán, chỉ có sự ngỡ ngàng xen lẫn hy vọng. "Bản sao nào?"
Noãn quay đi, mắt nhìn xuống bàn tay mình đang siết chặt trên đùi. "Bản sao ấy... tôi chưa từng dám mở." Câu nói nhỏ như tự nói với mình, lạc đi trong tiếng mưa. Cô không khóc, nhưng sống mũi cay xè. Một khoảng lặng dài giữa hai người. Rồi Cố Đình không thúc giục, chỉ lặng lẽ khởi động lại xe. Chiếc xe lăn bánh, chầm chậm hòa vào màn sương sớm.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện