Chương 7/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Cơn mưa chiều tạt mạnh vào ô kính phòng trà, làm nhòe đi những ánh đèn vàng bên ngoài khách sạn. Triệu Mẫn ngồi sẵn ở bàn góc, tay nâng chiếc ấm tử sa trút nước sôi vào tách. Động tác chậm rãi, như thể mỗi giọt trà rơi đều được cân đong. Bà mỉm cười khi thấy Noãn bước vào, nụ cười mỏng dính như lớp son vừa tô trên môi.
“Noãn, ngồi đi con. Dì nghe nói con vừa đi Nam Kinh về. Có vài chuyện dì kể con nghe.”
Noãn cầm ô xếp gọn vào khay để cửa, nước mưa vẫn còn lăn trên vai áo len xám tro. Cô kéo ghế ngồi đối diện, lưng thẳng, mắt không chớp nhìn vào mắt bà. Bàn tay đặt trên đầu gối, ngón trỏ vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc.
Triệu Mẫn đẩy tách trà về phía cô. Hương long tỉnh thoảng lên trong không khí ẩm. “Con không uống sao?”
“Con không khát.”
Bà đặt ấm xuống, nụ cười vẫn giữ nhưng ánh mắt hẹp lại. “Dì biết con đã cùng người ngoài lục lọi chuyện cũ. Nhưng Noãn à, có những sự thật biết rồi chỉ khiến con mất nốt chỗ đứng cuối cùng.”
Noãn nhìn thẳng vào bà. Giọng cô nhẹ, chậm, không chút run rẩy. “Như chỗ đứng của mẹ con mười bảy năm trước ư?”
Tiếng tách va vào đĩa vang lên sắc lạnh. Triệu Mẫn thoáng cứng tay, rồi nhanh chóng vuốt lại vạt sườn xám màu đỏ sậm. Đôi mắt phượng của bà lóe lên rồi dịu xuống, như ngọn nến bị gió thoảng qua. Bà chậm rãi rót thêm nước sôi, dù ấm đã đầy.
“Mẹ con,” bà bắt đầu, giọng vẫn đều đều, “là một người đàn bà không biết an phận. Bà ấy phát hiện vài sơ sót trong sổ sách Lục thị, rồi khăng khăng đòi tố cáo. Cha con đã cố khuyên can, nhưng bà ấy không nghe.”
Noãn không đáp. Tay cô vẫn xoay chiếc nhẫn, từng vòng đều đặn.
“Rồi bà ấy lâm bệnh. Một căn bệnh đến bất ngờ. Dì đã cố gắng tìm bác sĩ tốt nhất, nhưng ý trời...” Triệu Mẫn thở dài, nâng tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. “Có lẽ số mệnh đã định, người muốn nói ra sự thật thường không ở lại lâu.”
Ngoài trời, sấm rền nhẹ. Noãn nhìn xuống tách trà trước mặt, màu nước xanh nhạt, không một gợn sóng. Cô không chạm vào.
“Dì kể chuyện này để làm gì?”
Triệu Mẫn đặt tách xuống, lau nhẹ khóe môi bằng khăn lụa trắng. Nụ cười của bà trở nên sắc lạnh hơn. “Để con hiểu rằng, người sống luôn có giá của họ. Con bây giờ còn có tiệm sách nhỏ, còn có một chốn dung thân. Nhưng hợp đồng thuê mặt bằng ấy sắp hết hạn rồi.”
Bà ngừng một nhịp, để câu nói lơ lửng trong không khí. “Dì có thể giúp con tìm chỗ khác – nếu con ngoan. Dừng ngay việc điều tra với cậu luật sư ấy, và quay về làm Lục tiểu thư của dì.”
Noãn đứng dậy. Tiếng ghế đẩy trên sàn gỗ phát ra một tiếng cọt kẹt khẽ. Cô nhìn vào mắt bà, lần đầu tiên khóe môi nhếch lên một đường rất nhẹ, không phải nụ cười. “Dì giữ lại mà uống.”
Cô để nguyên tách trà trên bàn, xoay bước về phía cửa. Triệu Mẫn không gọi với theo. Bà chỉ ngồi im, ánh mắt dõi theo bóng lưng mảnh khảnh khuất sau cánh cửa gỗ, rồi từ từ siết chặt chiếc khăn lụa trong tay đến mức những đường gân nổi lên mu bàn tay.
Noãn bước ra khỏi khách sạn giữa cơn mưa tầm tã. Cô không bung ô, mặc cho nước thấm ướt vai áo, chảy dài xuống cánh tay. Chiếc túi vải đựng một tập tài liệu mỏng vẫn ôm sát ngực. Trong túi, điện thoại rung liên hồi tên “Cố Đình”. Cô không nghe, nhưng ngón tay bấm giữ nút nguồn thật lâu rồi lại thả ra. Màn hình vẫn sáng, lấp lóa dưới màn mưa. Cô đứng như vậy một lúc lâu, để mặc những giọt nước mưa lạnh buốt lăn trên má, như rửa trôi đi lớp phấn son vô hình mà ai đó vừa cố trát lên cô.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện